Trần vương Tạ Vũ là kẻ hoang đường háo sắc nhất trong số các hoàng t.ử.
Nhưng ở kiếp trước, cũng chính tên hoàng t.ử ăn chơi trác táng này đã g.i.ế.c huynh g.i.ế.c cha, cuối cùng bước lên ngai vàng.
Ta biết hắn đang diễn kịch.
Vậy nên, ta cũng theo hắn mà diễn.
Ta liều lĩnh quỳ gối trườn đến bên chân Tạ Vũ, bàn tay mềm mại níu lấy đai ngọc bên hông hắn, áo bên vai trái tự nhiên trượt xuống, để lộ bờ vai trắng nõn: “Vương gia, thiếp cầu xin người thương xót.”
Ánh mắt Tạ Vũ vẫn dừng lại trên người đại tỷ của ta.