Bạch Hoa Trên Thành Lầu

Chương 14



Năm Đại Khải thứ bảy mươi hai.

Trận tuyết đầu mùa phủ kín Kinh thành.

Ta ngồi trong Trường Ninh cung, chậm rãi đặt quân cờ đen xuống bàn cờ. Đối diện ta, Hoàng đế trẻ tuổi hơi nhíu mày, cuối cùng bất đắc dĩ bật cười.

“Mẫu hậu lại thắng rồi.”

Ta nâng chén trà nóng lên nhấp một ngụm, giọng nhàn nhạt: “Con nóng nảy hơn phụ hoàng con năm đó.”

Nghe thấy hai chữ “phụ hoàng”, động tác của Hoàng đế khẽ khựng lại.

Đã rất nhiều năm rồi, trong cung hiếm có ai dám chủ động nhắc tới tiên đế trước mặt ta.

Bởi ai cũng biết, Tạ Vũ là người ta yêu nhất đời này.

Cũng là người ta tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t.

Ngoài trời, tuyết vẫn lặng lẽ rơi.

Ta nhìn bóng tuyết trắng phản chiếu ngoài khung cửa, nhất thời thất thần.

Năm mươi năm trước, cũng trong một ngày tuyết lớn như vậy, ta quỳ dưới chân Trần vương Tạ Vũ, dùng bàn tay lạnh buốt kéo lấy đai ngọc bên hông hắn, mềm giọng cầu xin:

“Vương gia, thiếp muốn sống.”

Một câu nói ấy, thay đổi cả đời ta.

Ai có thể ngờ được, thứ nữ Tống gia năm xưa phải dùng sắc đẹp đổi lấy đường sống, cuối cùng lại trở thành Thái hậu quyền khuynh thiên hạ?

“Mẫu hậu.”

Hoàng đế nhẹ giọng gọi ta: “Người lại nhớ tới phụ hoàng sao?”

Ta hoàn hồn, mỉm cười: “Chỉ là đột nhiên nhớ tới lúc còn trẻ thôi.”

Hoàng đế nhìn ta thật lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Nhi thần từng nghe người ta nói… phụ hoàng trước lúc băng hà, chỉ có mình mẫu hậu ở cạnh.”

“Người… có hận phụ hoàng không?”

Trong điện yên lặng hồi lâu.

Ta đưa mắt nhìn quân cờ đen trắng trên bàn.

Rất lâu sau mới khẽ nói: “Có lẽ từng hận.”

“Nhưng sau này lại không nỡ nữa.”

Năm đó, khi Tống gia lớn mạnh đến mức đủ sức đối đầu với Thanh Hà Thôi thị, Tạ Vũ bắt đầu thay đổi.

Hắn đề phòng Tống gia.

Đề phòng cả ta.

Hắn bắt đầu cài tai mắt bên cạnh con trai mình, bắt đầu âm thầm điều tra nhị ca, thậm chí còn có ý định chia cắt thế lực của Tống gia khỏi triều đình.

Ta biết.

Ta biết rõ hơn bất kỳ ai.

Bởi ánh mắt ấy… ta đã từng thấy trên người Thịnh Nguyên Đế.

Đa nghi, lạnh nhạt, vô tình.

Giống hệt năm xưa ông ta nhìn Thôi Hoàng hậu.

Đêm ấy, ta ngồi một mình trong tẩm điện rất lâu.

Ta nhớ tới Thẩm Hoàng hậu từng nói với ta:

“Nam nhân khi ngồi trên ngai vàng quá lâu, sẽ dần quên mình từng là ai.”

Khi ấy ta không hiểu.

Sau này mới hiểu, ngai vàng vốn là thứ ăn thịt người.

Nó sẽ khiến một người dần đ.á.n.h mất tình yêu, tình thân, lòng tin… cuối cùng chỉ còn lại cô độc và nghi kỵ.

Tạ Vũ từng nói với ta, hắn ghét nhất kiểu người như phụ hoàng mình.

Hắn nói, nếu có một ngày hắn trở thành như vậy, hãy cứu hắn.

Cho nên…

Ta cứu hắn thật.

Ta tự tay bỏ t.h.u.ố.c vào chén canh hắn thích nhất.

Đêm đó tuyết cũng rất lớn.

Tạ Vũ nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, nhưng khi nhìn thấy ta bước vào, hắn lại đột nhiên bật cười.

Giống hệt thiếu niên năm nào giả vờ phong lưu đứng trước cửa Tống phủ.

“Hoài Tâm.”

Hắn gọi ta.

“Là nàng sao?”

Ta ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.

“Là ta.”

Hắn không hỏi tại sao.

Người thông minh như Tạ Vũ, từ lúc tỉnh lại đã hiểu tất cả.

Hắn chỉ im lặng rất lâu, sau đó thấp giọng hỏi ta:

“Ta… đã trở thành người mà ta ghét nhất rồi sao?”

Ta nhìn hắn.

Người nam nhân từng khiến cả thiên hạ e sợ giờ đã già rồi.

Tóc hắn bạc hơn một nửa.

Khóe mắt cũng có nếp nhăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng ánh mắt ấy vẫn giống năm xưa, khi hắn cúi đầu ôm lấy ta giữa trời tuyết lạnh.

Ta chợt nhớ tới rất nhiều chuyện.

Nhớ lúc hắn giả vờ hoang đường để che mắt thiên hạ.

Nhớ lúc hắn đứng chắn trước mặt ta giữa triều đình đầy mưa gió.

Nhớ ngày hắn đăng cơ, cả Kinh thành pháo hoa sáng rực.

Cũng nhớ vô số đêm dài hắn ôm ta vào lòng, thấp giọng gọi tên ta.

Ta bỗng cảm thấy đau lòng đến mức không thở nổi.

“…Ừ.”

Ta đáp khẽ.

“Cho nên ta phải cứu ngài.”

Tạ Vũ nhìn ta rất lâu.

hằng nguyễn

Rồi hắn đột nhiên bật cười.

“Hoài Tâm…”

“Cả đời này của ta, điều may mắn nhất… chính là gặp được nàng.”

Ta cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay hắn.

Hắn dùng chút sức lực cuối cùng lau nước mắt cho ta, giống hệt năm đó.

“Đừng khóc.”

“Trẫm không muốn nàng trở thành Thôi Hoàng hậu thứ hai.”

Sau đó, hắn nhắm mắt lại.

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi trắng trời.

Ta ngồi bên giường hắn suốt một đêm.

Từ đầu đến cuối không hề khóc thành tiếng.

Ta biết, ta đã giữ lại được Tạ Vũ tốt đẹp nhất.

Hắn mãi mãi sẽ là vị đế vương anh minh trong lòng dân Đại Khải.

Mà ta cũng không cần tận mắt nhìn hắn từng bước biến thành một Thịnh Nguyên Đế thứ hai.

“Hoàng tổ mẫu!”

Một giọng trẻ con vang lên kéo ta khỏi hồi ức.

Tiểu hoàng tôn ôm lò sưởi nhỏ chạy vào điện, khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh.

“Ngoài trời có tuyết lớn lắm!”

Ta bật cười, dang tay ôm thằng bé vào lòng.

“Con chạy chậm thôi.”

Tiểu hoàng tôn chớp mắt nhìn ta: “Phụ hoàng nói người lại không chịu dùng bữa.”

Ta bất đắc dĩ xoa đầu nó: “Cả con cũng quản ai gia sao?”

“Đương nhiên!” Nó nghiêm túc đáp: “Người phải sống lâu thật lâu!”

Ta ngẩn người.

Sống lâu thật lâu sao?

Khi còn trẻ, ta liều mạng sống sót.

Sau này, ta liều mạng tranh quyền.

Đến cuối cùng mới phát hiện, người thật sự yêu thương mình chỉ mong mình bình an sống tiếp mà thôi.

Ngoài ngự hoa viên, Triệu Thái phi vẫn đang ngồi ăn gà nướng.

Bao nhiêu năm trôi qua, bà ấy vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Nhìn thấy ta, bà lập tức vẫy tay:

“Hoài Tâm! Mau tới đây! Hôm nay ngự thiện phòng nướng đặc biệt ngon!”

Ta bật cười bước tới.

Khói nóng bốc lên giữa trời tuyết.

Công chúa nhỏ đang bất đắc dĩ ngăn Triệu Thái phi ăn quá nhiều, còn tiểu hoàng tôn thì lén trộm đùi gà giấu sau lưng.

Tiếng cười nói rộn ràng vang lên giữa ngự hoa viên lạnh giá.

Ta nhìn cảnh ấy, bỗng nhiên cảm thấy rất yên lòng.

Ta từng cho rằng đứng trên đỉnh cao quyền lực mới là chiến thắng.

Nhưng hiện tại mới hiểu.

Sau khi trải qua vô số âm mưu, phản bội và m.á.u tanh… vẫn còn người nguyện ngồi cạnh mình ăn một bữa cơm nóng, đó mới là điều đáng quý nhất.

Gió tuyết thổi qua mái ngói đỏ son.

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời trắng xóa.

Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ tới tỷ tỷ.

Nếu nàng còn sống, có lẽ vẫn sẽ nói ta dựa vào nam nhân, dựa vào quyền lực mà sống.

Nhưng nàng mãi mãi sẽ không hiểu.

Một nữ nhân thật sự mạnh mẽ chưa bao giờ là tự cô lập bản thân với tất cả.

Mà là dù yêu hay hận, dù dựa vào ai hay lợi dụng ai, cuối cùng vẫn có thể nắm c.h.ặ.t vận mệnh của mình trong tay.

Ta đã làm được.

Cho nên cả đời này của ta… không còn gì phải tiếc nuối nữa.