Buổi tối, tôi quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng, đang tuyệt vọng chán đời chuẩn bị đi làm gia sư cho một đứa nhóc hư, thì có người gọi tôi lại.
“Ê, cái người đạp xe kia.”
Tôi ngơ ra, quay người lại: “Gọi tôi à?”
“Đúng, chính là cô, lại đây.”
Tôi mặt mũi ngơ ngác đi qua.
Nam sinh đưa ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Làm bạn gái tôi, mỗi tháng tôi cho cô hai mươi vạn, muốn không?”
“Hả?”