Văn án:
Đây là năm thứ ba ta xuyên đến thanh lâu.
Tại đây ta đã học được một thân kỹ nghệ quyến rũ, thuần thục đến mức hiểu rõ nhất cách khiến nam nhân mê luyến, thần hồn điên đảo.
Nhưng không ngờ lại vô ý nghe thấy mấy cô nương mới tới thì thầm sau lưng:
“Cười c.h.ế.t mất, hoa khôi tỷ tỷ vậy mà đã xem nơi này như cổ đại thật.”
“Một nữ tiến sĩ thanh cao, lại bị lừa làm kỹ nữ suốt ba năm, mấy kẻ có tiền này đúng là biết chơi.”
“Cô nói xem, nếu để cô ta biết tất cả đều do vị Tiểu Hầu Gia của cô ta thiết kế, liệu có phát điên không?”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Người vào đây đều ký hợp đồng sinh tử, ai dám để cho cô ta biết?
Toàn thân ta chợt lạnh buốt, như bị ném thẳng vào hầm băng.
Chẳng lẽ ba năm xuyên không này… vốn chỉ là một trò lừa gạt?
Khi ta còn chưa kịp hoàn hồn, phía sau đã vang lên giọng nói âm lãnh của Tiểu Hầu Gia:
Phất Đông, nàng đứng đây làm gì?