Ta là vị Tiểu Hầu gia hoàn khố, phong lưu bậc nhất chốn kinh thành.
Ngồi trên lầu cao, ta nhàn nhã ngắm nhìn mỹ nhân vừa kết thúc một khúc vũ uyển chuyển trên đài.
Cô đào dâng vũ bước tới trước mặt ta, khẽ nhún mình hành lễ:
"Tiểu Hầu gia thân phận tôn quý, không biết nô gia có vinh hạnh xin ngài một phần thưởng không?"
Ta khẽ xoay chén rượu trong tay, ánh mắt lướt qua gương mặt kiều diễm ấy: "Ngàn vàng khó mua được nụ cười mỹ nhân. Hễ là thứ ta có, nàng cứ việc mở lời."
Mỹ nhân cười đầy quyến rũ, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào thắt lưng ta: "Tiểu Hầu gia, nô gia chỉ muốn miếng ngọc bội này của ngài."
Ta đưa tay sờ xuống thắt lưng, giữa muôn vàn món trang sức quý giá lủng lẳng, ta chậm rãi tháo xuống một miếng ngọc hình ngôi sao khảm vàng. Viên ngọc bích tỏa ra thứ ánh sáng xanh dịu nhẹ, trong vắt như nước mùa thu.
Ta bật cười cợt nhả: "Nàng muốn miếng này sao?"