GIỚI THIỆU:
Ngày thứ bảy sau khi ta c.h.ế.t, một tiểu cung nữ lén lút đốt giấy tiền cho ta trong đêm.
Không ngờ lại kinh động thánh giá.
Triệu Hành bực bội, đá nhẹ vào tên nội giám bên cạnh:
“Chuyện nhỏ nhặt như vậy cũng không xử lý nổi? Hoàng hậu đâu, bảo nàng cút đến gặp trẫm!”
Lời vừa dứt, hắn chợt nhớ ra — chính hắn đã hạ một đạo chiếu thư, phế bỏ ta.
Phu thê thuở thiếu niên, thân nhất cũng là sơ nhất.
Đến cuối cùng, ngay cả tin ta đã c.h.ế.t… cũng chẳng có ai dám đưa đến trước mặt hắn.
—
Sống lại một đời, Triệu Hành ngỏ ý muốn cưới ta.
Ta chậm rãi rút cổ tay ra, lạnh lùng nhìn hắn:
“Thần nữ cùng điện hạ, không có tương lai, cũng sẽ không có về sau.”
Đời này, ta không tranh nữa.
Cũng không muốn… sống lại một cuộc đời như thế.