Khi đó cái nhìn của tôi về sự đời bị giới hạn bởi sự nghèo khó, vậy nên tôi đã rất khí phách nói:
“Người anh em, tôi đây sẽ đền rượu cho anh.”
“Báo giá đê.”
Chủ quán nhíu mày, cân nhắc một lúc mới nói:
“Một trăm.”
“Chữ” trong miệng tôi sắp bật ra, thì một giọng nữ lại xen ngang, gần như phá vỡ đi âm thanh của tôi:
”Ít nhất là một triệu!”
Đó chính là người bạn thân của tôi, Bành Giai.