Năm 2020, mạt thế bùng nổ. Khi đó, Diệp Tang vẫn đang trên phim trường.
Chỉ trong vỏn vẹn mấy chục phút ngắn ngủi, thế giới đã hóa thành địa ngục trần gian. Tiếng la hét ch.ói tai của con người hòa lẫn cùng tiếng gầm gừ đ.á.n.h mất nhân tính của lũ quái vật, khiến Diệp Tang – người vẫn đang mải mê tạo dáng trước ống kính – hoàn toàn trở tay không kịp.
Anh vung tay đẩy mạnh vị phó đạo diễn đang lảo đảo lao về phía mình. Có lẽ, ông ta đã chẳng còn là vị phó đạo diễn quen thuộc nữa, mà hiện tại chỉ là một cái xác không hồn bốc lên mùi hôi thối rữa nát mà thôi.
Ánh mắt Diệp Tang ngập tràn sự tuyệt vọng. Anh trốn chạy khỏi phim trường, liều mạng lao đi trên đường phố, gương mặt tuyệt mỹ nay đẫm mồ hôi. Nếu là ngày thường, Diệp Tang tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào bộ dạng chật vật đến thế. Nhưng hôm nay, anh chỉ có thể tháo chạy trối c.h.ế.t. Anh không thể c.h.ế.t, nếu anh c.h.ế.t thì em gái phải làm sao? Anh nhất định phải sống, bằng mọi giá phải sống sót trở về!