Cửu Kiếp Tương Tư, Nhất Niệm Tầm Tình

Chương 10



 

"Tôi chỉ muốn... chú ở lại bầu bạn với tôi. Tôi thực sự rất cô đơn... rất lạnh lẽo." Vẻ lạc lõng, u buồn ấy lại một lần nữa xuất hiện trên khuôn mặt thiếu niên. Nhưng lần này, nó chỉ khiến Tusil càng thêm cảnh giác cao độ.

 

"Chú đừng căng thẳng thế, tôi chỉ nói thật lòng thôi mà." Jacob lấy tay che nửa miệng, cợt nhả đùa giỡn, như thể nỗi buồn phiền khi nãy chưa từng tồn tại.

 

Tusil chằm chằm nhìn cậu. Khuôn mặt trắng trẻo thanh tú đối lập gay gắt với bàn tay phải bê bết m.á.u đỏ tươi, tạo nên một cảnh tượng ch.ói mắt tột cùng. Anh dứt khoát quay mặt đi, không thèm nhìn cậu nữa.

 

"Chú cứ ngoan ngoãn ở yên đây nhé, tôi đi giải quyết chút việc." Tiếng bước chân của Jacob xa dần. Tusil nắm c.h.ặ.t hai bàn tay thành nắm đ.ấ.m.

 

Vài giờ sau, phi thuyền đáp xuống thủ đô của đế quốc Ba Khắc một cách an toàn.

 

"Thế nào? Đây là hoàng cung, và căn phòng này là tẩm cung của chú. Chú có thích không?" Jacob ngồi thảnh thơi trên chiếc ghế bành, cười hỏi Tusil, ánh mắt ánh lên một tia mong chờ.

 

Tusil mím c.h.ặ.t môi, nhất quyết không thốt ra nửa lời. Jacob đành bất lực nhún vai: "Được thôi, nếu chú đã không ưng, xem ra có giữ lại cô ả tỳ nữ này cũng vô dụng." Nói rồi, cậu nở nụ cười trong veo với cô tỳ nữ đang đứng hầu bên cạnh. Cô gái giật nảy mình, ngã quỵ xuống đất cái "rầm", khóc lóc t.h.ả.m thiết van xin tha mạng, trông thật vô cùng đáng thương.

 

"Tôi rất thích." Thấy Jacob lại chuẩn bị ra tay g.i.ế.c người, Tusil chau mày, lên tiếng ngăn cản. Sắc mặt Jacob thoắt cái đã trầm xuống: "Tại sao chú lại nói đỡ cho cô ta? Chú thích cô ta à?"

 

"Đừng có g.i.ế.c người bừa bãi nữa."

 

"Vậy cũng được, tha cho cô một mạng, lui ra đi." Tỳ nữ vội vàng lồm cồm bò dậy, lùi bước ra khỏi phòng.

 

"Tusil này, tôi sắp trở thành Quốc vương của đế quốc này rồi. Đến lúc đó, tôi sẽ sắc phong chú làm Vương phu, thấy sao nào?"

 

...

 

"Ông Tusil ơi, cái tên Jacob đó xấu xa thật đấy nhỉ!" Một đứa trẻ đưa tay níu lấy vạt áo Tusil. Anh nở nụ cười đầy bất lực, những nếp nhăn nơi khóe mắt không thể giấu đi sự già nua: "Cậu ta á? Rốt cuộc thì... cậu ấy cũng đâu có làm hại được ai." Giọng Tusil đượm buồn xen lẫn tiếc nuối. Một giọt nước mắt đục ngầu lặng lẽ lăn dài.

 

"Ông Tusil, thế sau này Jacob ra sao hả ông? Cậu ấy có được làm..."

 

"Ni Nhi, về ăn cơm thôi con!" Tiếng gọi của mẹ Ni Nhi cắt ngang chuỗi câu hỏi dồn dập của cô bé. Người mẹ dắt tay Ni Nhi đang vùng vằng miễn cưỡng đi khuất. Tusil chầm chậm đẩy chiếc xe lăn, tiến về phía hoàng hôn buông xuống. "Không có..."

 

...

 

"Tusil, chú đến thăm tôi đấy à?" Thiếu niên ngồi chật vật trong ngục giam tăm tối. Đôi bàn tay từng thao túng cả sinh mệnh giờ đây bị xiềng xích nặng nề khóa c.h.ặ.t. Nụ cười ngây thơ thuở nào đã pha lẫn vị đắng chát xót xa.

 

"Chính tôi đã bắt tay với Đại hoàng t.ử để giăng bẫy bắt cậu. Cậu không xứng đáng ngồi lên ngai vàng." Tusil đáp bằng chất giọng lạnh lẽo, không chút biểu cảm. Thiếu niên cười t.h.ả.m thương: "Vậy sao? Thực ra..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tôi đến đây là để thông báo cho cậu biết: Đại hoàng t.ử sẽ sắp xếp đưa tôi trở về Trái Đất. Tôi không còn lý do gì để lưu lại nơi này nữa."

Nghe truyện ở kênh Boylove audio nhé

 

Thiếu niên đột ngột ngẩng đầu, trân trân nhìn anh: "Tại sao? Chẳng lẽ tôi đối xử với chú không đủ tốt sao?"

 

"Tình yêu của cậu... quá đỗi ích kỷ và độc đoán." Tusil bỏ lại một câu rồi dứt khoát quay lưng bước đi. Nhưng ống tay áo đã bị thiếu niên nắm c.h.ặ.t không buông. Cậu cúi đầu van nỉ: "Đừng đi mà... Tôi có thể vứt bỏ ngai vàng, chỉ xin chú hãy ở lại bên tôi, có được không?"

 

Tusil giật mạnh vạt áo ra khỏi tay cậu, tuyệt tình rời đi. Khoảnh khắc bước chân ra khỏi ngưỡng cửa phòng giam, anh mơ hồ nghe thấy một tiếng nấc nghẹn ngào vỡ vụn: "Chú biết không? Người duy nhất có thể g.i.ế.c c.h.ế.t tôi... chỉ có chú mà thôi..."

 

Sau này, đúng vào ngày Trái Đất và đế quốc Ba Khắc đặt b.út ký kết hiệp ước hòa bình, Tusil lại có dịp hội ngộ cùng Đại hoàng t.ử.

 

"Jacob c.h.ế.t rồi."

 

...

 

Một trái tim đỏ hỏn, nguyên vẹn được moi ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c, lặng lẽ đặt bên cạnh một cái tên.

 

Chú xem, tôi yêu chú đến nhường này, đến mức trao cả trái tim mình cho chú.

 

Thực ra, tôi nào có ích kỷ hay độc đoán. Những người đang yêu ở quốc gia T, chẳng phải đều yêu cuồng nhiệt như thế sao?

 

Chú quay lại rồi à? Ở lại chơi với tôi một lát nữa thôi, có được không?

 

...

 

Những bông tuyết trắng muốt bắt đầu lất phất rơi từ bầu trời xám xịt. Tusil xòe tay đón lấy một bông tuyết mỏng manh. Vừa chạm vào hơi ấm nơi đầu ngón tay, bông tuyết đã vội vã tan chảy.

 

"Đó là tuyết."

 

Câu trả lời cất lên giữa thinh không, chẳng biết là đang hồi đáp cho ai.

 

4. (Không tựa)

 

Cậu vốn là kỳ tài ngút trời, tư chất xuất chúng, đáng lẽ đã sớm phi thăng đắc đạo. Nào ngờ giữa năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất lại tình cờ tương ngộ cùng hắn. Hắn chỉ hờ hững quay đầu, tiện thể ban một nụ cười nhạt nhòa, vậy mà đã dễ như trở bàn tay cướp đi cả trái tim cậu. Kể từ dạo đó, cậu không còn thiết tha gì đến chuyện tu tiên luyện đạo nữa.