...
Khi gió xuân ấm áp vừa mơn trớn, hắn bái nhập sư môn. Cậu thân là sư huynh, hắn là sư đệ. Tình cảm trong bóng tối cứ thế âm thầm nảy nở.
Khi đầm sen nở rộ đài các, hắn cùng cậu đính ước hẹn thề. Cậu hạ mình hầu hạ, tình nguyện nằm dưới thân hắn, đón nhận hoan ái, cam tâm tình nguyện chẳng màng danh phận.
Khi cây kết quả ngọt trĩu cành, hắn sa chân vào ma đạo. Cậu vì cứu hắn mà chấp nhận để ma khí xâm nhập cơ thể, rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Khi cành mai kiêu hãnh gồng mình chống chọi sương giá tuyết hàn, hắn dẫn theo đội quân ma túy tấn công lên núi. Cậu vì muốn thành toàn cho hắn, đã tự đoạn tuyệt kinh mạch, tước đoạt toàn bộ sinh khí của chính mình.
Khoảnh khắc hấp hối cận kề cái c.h.ế.t, sự luyến tiếc dai dẳng trong lòng đã hóa thành chấp niệm sâu sắc, biến cậu thành yêu ma, nguyện đời đời kiếp kiếp bám theo bước chân hắn.
...
Cậu đi theo hắn, lang bạt qua vô số thế giới, chứng kiến hắn hết lần này đến lần khác tuyệt tình quay lưng bước đi không chút lưu luyến...
Cậu biến hóa thành muôn vàn hình hài, thay đổi hàng ngàn nhân dạng, lúc trong tối, khi ngoài sáng dốc lòng bảo vệ hắn.
Cậu không cam tâm, cậu hoang mang, cậu luống cuống, mờ mịt, rồi lại phẫn nộ, hận không thể hủy diệt tất thảy mọi thứ. Thế nhưng, tận cùng của sự giãy giụa ấy, cậu vẫn chẳng thể thắng nổi hai chữ: chờ hắn.
Nghe truyện ở kênh Boylove audio nhé
Cậu thật sự quá khờ dại. Chỉ vì một lời hứa bâng quơ mà đ.á.n.h cược cả cuộc đời mình.
...
Cậu nằm gục trên nền đất lạnh lẽo, m.á.u tươi không ngừng tuôn trào. Nhìn hắn vẫn vẹn nguyên chẳng mảy may xước xát, tảng đá đè nặng trong lòng cậu mới khẽ buông xuống. Cậu định thều thào nói với hắn điều gì đó, nhưng rồi lại nôn ra một b.úng m.á.u đỏ sẫm.
Hắn trầm mặc đứng đó, chẳng thốt nửa lời, rồi dứt khoát quay người tiến về phía thế giới tiếp theo, không một cái liếc mắt vấn vương.
Cậu lặng nhìn bóng hắn khuất dần, rồi từ từ trút đi hơi thở cuối cùng.
...
Quả cầu ánh sáng lơ lửng trước mặt hắn: "Ngài xem, những kẻ vướng bận chữ tình thật quá đỗi ngu ngốc. Ngài chỉ cần dỗ ngọt dăm ba câu, cậu ta đã ngoan ngoãn xoay quanh ngài như chong ch.óng, sắp xếp chu toàn mọi bề trên dưới. Còn ngài thì chẳng phải động móng tay, cứ việc ngồi mát ăn bát vàng là xong."
Hắn nhàn nhạt ừ một tiếng, khuôn mặt không chút cảm xúc, khởi động cổng không gian: "Còn tám thế giới nữa."
...
Cậu đã lo liệu chu toàn mọi thứ, sắp xếp sẵn một con đường trải hoa hồng chờ hắn đặt chân đến. Nào ngờ, tin tức nhận lại lại là hắn đã dịch chuyển sang một thế giới khác. Cậu hốt hoảng vội vã kết liễu mạng sống của mình, đuổi theo đến bên cạnh hắn. Đến lúc ấy cậu mới bàng hoàng nhận ra: hóa ra không có cậu ở bên, hắn vẫn sống rất tốt.
Cậu cuộn tròn người, co ro trên góc phố hiu quạnh, quần áo xộc xệch tả tơi. Đến cả chút chuyện cỏn con này, cậu cũng chẳng thể làm vì hắn nữa rồi.
...
Kể từ dạo đó, cậu không còn ra tay giúp đỡ hắn nữa. Bởi vì, hắn đâu còn cần đến cậu.
Cậu lặng lẽ quan sát hắn hoàn thành xuất sắc hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác. Trong lòng vừa mừng rỡ thay hắn, lại vừa không kiềm được sự xót xa cay đắng. Hóa ra, cậu cũng chỉ là một mục tiêu trong hành trình của hắn, một vị khách qua đường vô tình lướt qua cuộc đời hắn mà thôi.
Cũng phải, trên đời này có ai lại đi bận tâm ghi nhớ một kẻ qua đường cơ chứ? Huống hồ chi, lại còn là một kẻ qua đường mặt dày bám riết không buông.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau khi hắn rời đi, cậu nán lại thế giới ấy, ngẩn ngơ tự hỏi mình đã sống trọn vẹn kiếp này như thế nào.
Ngày đầu tiên, cậu thẫn thờ ngơ ngác suốt từ sáng đến tối, trong đầu chỉ toàn là hình bóng hắn.
Ngày thứ hai, cậu nuôi một vại cá nhỏ. Vì cho ăn quá nhiều, lũ cá no đến c.h.ế.t trương phình.
Ngày thứ ba, cậu vùi mình vào giấc ngủ triền miên, cứ thế sống lay lắt cho qua ngày đoạn tháng.
Cậu đón nhận cái c.h.ế.t tại thế giới ấy. Sự ra đi của cậu, chẳng hề thanh thản.
...
Sang đến thế giới này, cậu lén lút bám theo hắn, dè dặt rình rập mọi nhất cử nhất động của hắn, tự nhủ chắc hẳn hắn sẽ không phát hiện ra mình.
"Kẻ đó lại đang bám theo ngài kìa. Ngài có muốn tiếp tục lợi dụng cậu ta không?"
"... Không cần."
...
Đến thế giới này, cậu bắt gặp một người con gái cũng si tình, cuồng dại vì hắn hệt như cậu. Cô ấy dường như còn yêu hắn sâu đậm hơn cả cậu. Những gì cậu có thể làm vì hắn, cô ấy đều làm được. Ngay cả những điều cậu bất lực, cô ấy cũng có thể gánh vác.
"Xin hãy đối xử tốt với hắn." Cậu khẽ buông một tiếng thở dài, toàn thân buông lỏng rã rời.
Cô gái ấy không đáp lời, nhưng cậu có thể đọc được sự kiên định ánh lên trong đôi mắt cô.
"Cô ấy sẽ yêu hắn thật tốt." Cậu nhìn hắn lần cuối cùng, tự tay trao người mình yêu cho một người khác.
Hắn chẳng hề mảy may bận tâm, dứt khoát quay lưng bước sang thế giới tiếp theo.
Cậu cúi đầu nhìn bàn tay mình đang dần dần tan biến vào hư vô, nở nụ cười chua chát.
Trải qua chín kiếp luân hồi, mang theo mối tình si cuồng dại, sức lực đã cạn kiệt, cuối cùng hồn xiêu phách tán, hóa thành tro bụi, chẳng còn để lại chút dấu vết nào trên cõi đời này.
...
Cậu thấy chưa, hắn căn bản chưa từng yêu cậu.
Cậu ở lại, để cưỡng cầu điều gì?
Cậu ở lại, để hy vọng xa vời điều gì?
...
Hắn đi qua hai thế giới nữa. Khi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên cạnh đã thay thế bằng một người phụ nữ khác. Bờ vai quen thuộc vẫn luôn lặng lẽ dõi theo phía sau hắn, nay đã không còn nữa.
Hắn nắm c.h.ặ.t món đồ trang sức mà cậu mang theo hết kiếp này đến kiếp khác, tuyệt nhiên không liếc nhìn người phụ nữ kia lấy một cái, dứt khoát quay lưng rời đi.
Vẫn còn một thế giới cuối cùng, đang chờ đợi hắn, chờ hắn chuộc lại trái tim đã bị hệ thống giam cầm.
Có được nó rồi, hắn sẽ biết cách yêu cậu.