Suốt mấy năm qua, anh đã thử đủ mọi cách để tự sát: lẩn vào bầy tang thi để bị những người mang dị năng đ.á.n.h c.h.ế.t, nhảy xuống vực sâu, một năm trời không ăn không uống, nhưng rốt cuộc anh vẫn sống nhăn nhăng. Cho đến khi, anh bị nhóm dị năng giả bắt sống đưa vào phòng thí nghiệm. Có lẽ, họ có thể giúp anh giải thoát.
"Tên tang thi này bị ngu à? Tại sao chúng ta bắt nó mà nó chẳng thèm phản kháng? Hay là não nó có vấn đề rồi?"
"Diệp Tang?! Là Diệp Tang sao?! Chà! Hóa ra Vua Thây Ma của chúng ta lại chính là vị đại Ảnh đế lừng danh một thời! Chuyện này chấn động thật đấy!"
"Xì! Ảnh đế cái nỗi gì, còn xưng Vua Thây Ma cơ đấy? Chẳng phải thoắt cái đã bị chúng ta tóm gọn rồi sao? Tôi thấy tên này cũng chỉ là gã bám váy phụ nữ, làm Vua Thây Ma thì cũng thế cả thôi! Hahaha!"
"Tiến sĩ, chúng tôi đã mang Vua Thây Ma về cho ngài rồi đây. Ngài nhớ nghiên cứu cho cẩn thận, tranh thủ sớm ngày điều chế ra vaccine nhé! Hy vọng của toàn nhân loại đều đặt cả vào ngài đấy!"
Diệp Tang bị nhốt trong l.ồ.ng sắt ngột ngạt tối tăm, nghe bọn họ vòng vo khách sáo với nhau, gương mặt vẫn tĩnh lặng như mặt nước c.h.ế.t.
"Cảm ơn cấp trên đã ưu ái. Tôi nhất định sẽ nghiên cứu thành công vaccine, xin các vị cứ yên tâm."
Trái tim dường như ngừng đập trong một cái chớp mắt, cơ thể Diệp Tang khẽ run lên. Là cậu ấy sao? Chu Trạch, là cậu phải không? Đầu ngón trỏ khẽ dùng sức trên tấm thép gia cường, một lỗ hổng nhỏ dễ dàng bị Diệp Tang chọc thủng. Anh không chớp mắt, găm c.h.ặ.t ánh nhìn vào người đàn ông đang đứng thẳng tắp bên ngoài. Hóa ra, thật sự là cậu ấy. Bây giờ cậu ấy đã trở thành Tiến sĩ rồi!
Chu Trạch là thanh mai trúc mã của Diệp Tang. Năm trung học, khi Diệp Tang mất đi cả cha lẫn mẹ trong một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông, chính Chu Trạch đã dùng nụ cười dịu dàng để thắp lại niềm hy vọng trong anh. Cậu ấy đã làm lay động trái tim thiếu niên ấy. Vậy mà, khi chàng thiếu niên quyết định sẽ tỏ tình vào lễ tốt nghiệp, thì ngay đêm trước ngày quan trọng đó, cậu ấy lại lên đường sang Mỹ du học. Cậu ấy trêu đùa trái tim của chàng thiếu niên, rồi cứ thế mang nó rời đi.
Nghe truyện ở kênh Boylove audio nhé
Diệp Tang vươn tay, đập vỡ l.ồ.ng sắt. Đám người lãnh đạo sợ hãi bỏ chạy tán loạn, chỉ còn mình cậu ấy vẫn đứng yên tại chỗ, nở nụ cười dịu dàng. Diệp Tang muốn vươn tay chạm vào cậu, nhưng lại sợ những chiếc móng tay sắc nhọn của mình sẽ làm cậu bị thương, nên cuối cùng lại rụt tay về. Anh từng ngỡ rằng cậu đã quên mình, nhưng hôm nay gặp lại mới nhận ra, cậu mang theo trái tim anh trở về, là bởi vì cậu không thể buông bỏ.
"Tiểu Tang, lâu rồi không gặp."
Diệp Tang khẽ hé môi, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng cất lời: "Cậu khỏe không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Rất khỏe." Chu Trạch chậm rãi bước đến gần Diệp Tang, dịu dàng vuốt ve phần tóc mái vương trên trán anh. Một luồng điện chạy dọc cơ thể Diệp Tang, đến khi tỉnh lại, anh đã thấy mình bị nhốt trong một nhà giam bọc điện.
"Cậu tỉnh rồi à?" Chu Trạch vẫn giữ nụ cười ôn nhu ấy, nhưng dường như có điều gì đó đã đổi thay.
Sau tiếng đáp lời, Diệp Tang cẩn thận quan sát nơi từ nay mình sẽ sống. Ba mặt là những bức tường thép có dòng điện chạy qua, mặt còn lại là song sắt bọc điện. Một không gian trống hoác, chỉ có mình anh, giống như một con thú cưng bị nhốt lại để nuôi nấng.
"Đợi khi tôi nghiên cứu ra vaccine, tôi sẽ đưa cậu đi. Đây là lời hứa tôi đã tự nhủ trước khi ra nước ngoài, bây giờ nói cho cậu biết, chắc cũng chưa muộn đâu nhỉ?"
"Không muộn, tôi đợi cậu." Diệp Tang nhìn cậu, hé nở nụ cười đầu tiên trong suốt ba năm qua. Thật may, anh vẫn còn có cậu.
Chu Trạch sẽ dùng cơ thể tang thi của anh để làm phẫu thuật, sau đó tiến hành nghiên cứu, nhưng tuyệt nhiên chưa từng làm anh tổn thương dù chỉ là một vết xước nhỏ. Đêm đến, cậu sẽ mở cửa lao tù, mặc kệ nguy hiểm bị lây nhiễm để vào ngủ cùng anh. Những lúc anh buồn chán, cậu sẽ gác lại công việc đang dang dở để trò chuyện cùng anh. Cậu ấy... đã làm vì anh rất nhiều điều. Cậu ấy thực sự vô cùng ưu tú, sau khi kéo anh ra khỏi vực sâu đau khổ vì mất cha mẹ, nay lại một lần nữa kéo anh khỏi nỗi tuyệt vọng vì mất đi em gái.
"Tiểu Tang." Chu Trạch mở cửa phòng giam, ôm siết lấy Diệp Tang, thì thầm bên tai anh, "Vaccine... tôi nghiên cứu thành công rồi."
Chỉ là, dẫu trên môi cậu ấy vẫn đọng lại nụ cười dịu dàng, nhưng trong giọng nói lại đè nén một nỗi bi thương khó lòng che giấu.
"Thế sao? Thật tốt quá."
"Tôi sẽ đưa cậu đi, chúng ta cùng rời khỏi đây." Diệp Tang có thể cảm nhận được dường như có thứ gì đó đang thấm đẫm ướt một mảng vai mình.
Chu Trạch cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, thay bằng một bộ trang phục thường ngày, đó là phong cách cậu ấy thường mặc nhất thuở học trung học. Diệp Tang ngẩn ngơ nhìn cậu, anh dường như đã không còn nhớ rõ dáng vẻ của Chu Trạch khi khoác lên bộ đồ này. Lúc bước ra khỏi viện nghiên cứu, ánh sáng ch.ói lóa làm đôi mắt anh nhói đau, bàn tay Chu Trạch lập tức vươn ra che lấy mắt anh.