Đến khi bàn tay ấy buông xuống, Diệp Tang thu vào tầm mắt một căn cứ sinh tồn sầm uất, nhộn nhịp. Anh cảm tưởng như mình đang chìm trong một giấc mộng, một giấc mộng tỉnh giấc sẽ chẳng còn bóng dáng của những con tang thi gớm ghiếc kia nữa.
Cả một ngày dài, họ dạo quanh rất nhiều nơi trong căn cứ. Mọi người không còn trốn tránh anh, ngược lại còn tỏ ra gần gũi và niềm nở bắt chuyện.
Đêm đến, pháo hoa vụt sáng v.út lên bầu trời, nổ tung giữa không trung, bung nở thành từng chùm họa tiết rực rỡ. Chu Trạch đặt một ly cà phê vào tay anh, giọng cậu ấy rõ ràng đã nghẹn ngào đi nhiều: "Cậu khát không?"
"Ừm, cảm ơn cậu." Diệp Tang cẩn thận nhấp từng ngụm, từng ngụm nhỏ cho đến khi cạn sạch ly cà phê.
"Tiểu Tang, tôi... yêu... cậu..." Nước mắt lăn dài trên má Chu Trạch, cậu gằn từng chữ, trịnh trọng thốt lên.
"Tôi biết, tôi cũng yêu cậu, rất yêu, đặc biệt yêu..."
Chu Trạch ôm lấy cơ thể đang dần đổ gục của Diệp Tang, bật khóc nức nở.
Năm 2025, 5 năm tận thế cuối cùng cũng chấm dứt.
Năm 2026, vị Tiến sĩ Chu Trạch, người đã kéo cả nhân loại ra khỏi kỷ nguyên mạt thế, đã ra đi vĩnh viễn. Lần cuối cùng người ta nhìn thấy cậu là ở bên bờ vực sâu. Cậu ôm c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể của Vua Thây Ma, lặng lẽ gieo mình xuống đáy vực.
Người ta đồn rằng cậu ấy đã phát điên. Đúng vậy, nếu không điên, sao biết rõ đó là vực thẳm mà vẫn lao đầu xuống? Quả nhiên, ranh giới giữa kẻ điên và thiên tài chỉ mỏng manh như một sợi chỉ.
Nghe truyện ở kênh Boylove audio nhé
Rất lâu về sau, mọi người tìm thấy một cuốn nhật ký trong phòng của Tiến sĩ Chu Trạch.
Ngày 15 tháng 3 năm 2025
Hôm nay là năm mới. Tôi đã nghiên cứu thành công vaccine, hay nói cách khác, tôi đã tìm ra cách kết thúc mạt thế. Lẽ ra tôi phải vui sướng mới đúng, nhưng tại sao lại chẳng thể gượng cười? Tôi phải làm sao đây? Tôi nên làm thế nào bây giờ?! Tại sao lại là cậu ấy? Tại sao cứ phải là cậu ấy!
Tôi muốn đưa cậu ấy chạy trốn, nhưng tôi không thể, vì nhân loại vẫn đang oằn mình chống chọi!
Có lẽ, tôi có thể kéo dài thêm một năm. Rồi sau đó sẽ cùng cậu ấy rời đi...
Ngày 15 tháng 6 năm 2025
Tôi mới kéo dài được 3 tháng. Tôi nghĩ, chắc mình không thể giấu giếm thêm được nữa. Cấp trên đã biết phương pháp, và họ cũng dự định thực thi. Thôi vậy, để tự tay tôi làm, bọn họ sẽ làm cậu ấy bị thương mất.
Ngày 16 tháng 6 năm 2025
Tôi đã pha chế một loại độc d.ư.ợ.c giúp cậu ấy ra đi không chút đau đớn, lén bỏ vào ly cà phê.
Cậu ấy đã c.h.ế.t.
Tại sao cậu lại là cơ thể mẹ của virus tang thi? Tại sao chỉ khi g.i.ế.c c.h.ế.t cậu, mạt thế mới kết thúc? Cậu chưa từng hỏi một lời...
Phải rồi, hôm nay cậu đi chơi có vui không? Đừng sợ, đợi tôi nhé.
Năm 2025, ngày đầu tiên sau khi cậu ấy rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu Tang, hôm nay trời mưa, ∩_∩, cậu có vui không? Cậu từng nói, cậu thích nhất là những ngày trời đổ mưa.
Năm 2025, thấm thoắt, đã ba ngày trôi qua.
Trời hửng nắng, phía chân trời hiện lên cầu vồng, cậu có nhìn thấy không? Đã bao lâu rồi chúng ta không được nhìn thấy cầu vồng nhỉ?
Tôi dường như... đã nhìn thấy gương mặt cậu. Quả nhiên, tôi nhớ cậu đến phát điên rồi.
Năm 2026, tròn 365 ngày cậu rời đi.
Tiểu Tang, cậu đợi tôi suốt 8 năm trời, vậy mà tôi mới đợi cậu có 365 ngày đã không thể chịu đựng nổi.
Tôi đi cùng cậu có được không? 7 năm còn lại, khi gặp được cậu, tôi sẽ bù đắp gấp bội cho cậu, nhé?
Cậu có vui không? Hôm nay, tôi cũng đang mỉm cười đây!
Cậu từng nói, cậu yêu nhất dáng vẻ khi tôi cười, nên cậu ngàn vạn lần đừng đi quá xa nhé.
Trang cuối:
Một năm trước, tôi đã đ.á.n.h mất người yêu tôi nhất trên đời, cũng là người mà tôi yêu thương nhất.
Bây giờ, tôi phải đi tìm cậu ấy về đây. ∩_∩
2. Thiên nhị
Ta là bậc đế vương của đất nước bao la này.
Từ thuở nhỏ, hoàng tổ mẫu, phụ hoàng và mẫu hậu vẫn luôn răn dạy ta rằng: hoàng gia là nơi vô tình nhất, mà ngươi mang thân phận đế vương, lại càng không được vướng bận một chữ "tình", bằng không...
...
"Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng thượng nay đã hai mươi sáu tuổi, nhưng hậu cung chỉ có vỏn vẹn ba vị phi t.ử. Hoàng thái hậu đã lo liệu an bài chuyện tuyển tú, cúi xin Hoàng thượng..." Một vị đại thần tiến lên một bước, khom người cung kính tấu trình.
Ta phẩy tay ngắt lời ông ta: "Chuyện này để sau hãy bàn, trẫm tạm thời chưa có tâm ý đó."
"Hoàng thượng..." Vị đại thần vẫn muốn lên tiếng can ngăn.
"Thánh ý đã quyết, cấm bàn luận thêm. Bãi triều." Ta bước xuống khỏi ngai vàng, chậm rãi đi về phía sau rèm. Đại thần thấy ta kiên quyết như vậy, cuối cùng chỉ biết buông một tiếng thở dài, quỳ rạp xuống bái tiễn: "Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."
Ta bước đi vội vã, chẳng mấy chốc đã đến Ngự thư phòng nơi xử lý chính sự. Ta biết, đệ ấy chắc chắn đang ở phía sau chờ ta.