Cửu Kiếp Tương Tư, Nhất Niệm Tầm Tình

Chương 4



 

"Hoàng thượng!" Thị vệ canh cửa cúi mình hành lễ. Ta lơ đãng ban một câu "bình thân" rồi không ngừng bước tiếp.

 

"Tiểu Ngạn..." Đệ ấy vẫn luôn ngồi trước án thư như thường lệ, thấy ta bước vào cũng chẳng màng hành lễ, dáng vẻ ung dung tự tại vô cùng. Ta không hề so đo, chỉ bước đến ôm siết lấy đệ ấy, khẽ gọi tên.

 

"Hoàng huynh, ngôi vị hoàng đế này, huynh ngồi có thoải mái không?" Đệ ấy buông cuốn sách trên tay xuống, giọng điệu đầy châm biếm, từng lời sắc nhọn đ.â.m thẳng vào tim ta, khiến niềm vui sướng khi vừa gặp lại đệ ấy nháy mắt đóng băng. Ta buông tay, luống cuống tìm lời giải thích: "Tiểu Ngạn, đệ nghe ta nói, mẫu phi của đệ thật sự không phải do ta g.i.ế.c..." Lúc ta rời đi, bà ấy đã tắt thở rồi...

 

"Câm miệng! Hạ Bình Yên! Lúc mẫu phi ta mất, huynh không phải vừa hay có mặt ở đó sao?! Nói cái gì mà lúc huynh đi bà đã c.h.ế.t? Huynh căn bản chỉ đang lấp l.i.ế.m! Nực cười thay một kẻ thông minh tuyệt đỉnh như huynh, thế mà lại không phát hiện ra trong tay mẫu phi ta vẫn nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội của huynh. Huynh còn gì để chối cãi nữa?" Đệ ấy đột ngột đứng bật dậy, hất mạnh ta ra. "Hừ, Hạ Bình Yên, bình yên vô ưu sao? Huynh xứng với cái tên đó à?" Nói xong, đệ ấy phất tay áo hậm hực bỏ đi.

 

Ta lảo đảo lùi vài bước, cúi gằm mặt, vô lực lẩm bẩm: "Ta không có, ta thực sự không làm. Miếng ngọc bội đó, ta đã làm mất từ lâu rồi..." Chính ta cũng chẳng biết mình đang giải thích cho ai nghe nữa.

 

Tiểu Ngạn, Hạ Ngạn, Tiểu Ngạn của ta... Ta yêu đệ nhường ấy, sao có thể nỡ để đệ đau lòng, sao có thể tha thứ cho chính mình nếu làm đệ tổn thương. Ta rõ hơn ai hết, ta hận không thể nâng niu đệ trong lòng bàn tay.

 

...

 

"Hoàng thượng, Lý thái y cầu kiến." Tiểu Quý T.ử đứng hầu phía sau, cúi người bẩm báo.

 

"Không gặp." Ta vẫn mải miết phê duyệt xấp tấu chương trước mặt, không buồn ngẩng đầu lên mà cự tuyệt.

 

"Hoàng thượng, long thể của ngài..."

Nghe truyện ở kênh Boylove audio nhé

 

"Thân thể của trẫm, trẫm tự khắc rõ." Ta tiếp tục lật xem tấu chương, đến khi nhìn thấy mấy dòng chữ phượng múa rồng bay kiêu ngạo ấy, ngọn b.út lông trong tay bất giác gạch một đường dài ngoằng, chén trà bên cạnh bị gạt đổ, nước trà làm nhòe nhoẹt nét mực. Một nỗi chua xót cồn cào dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng, ta dùng sức ném mạnh cuốn tấu chương xuống đất, nghiến răng ra lệnh: "Tiểu Quý Tử, đem phần tấu chương này mang đi thiêu hủy cho trẫm!"

 

"Vâng! Vâng ạ!" Tiểu Quý T.ử vội vã nhặt cuốn tấu chương trên sàn, nơm nớp lo sợ lùi ra ngoài giao cho tỳ nữ đứng đợi, rồi quay lại khuyên can: "Hoàng thượng, ngài ngàn vạn lần đừng tức giận. Thái y đã căn dặn, ngài..."

 

"Ngươi cũng lui ra ngoài đi." Muốn đè nén sự cay đắng trong lòng, nhưng làm thế nào cũng không thể áp xuống được. Ta cúi đầu, giọng mệt mỏi rã rời.

 

"Vâng, xin Hoàng thượng bảo trọng long thể."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

...

 

Tỳ nữ đã dập tắt ngọn đèn. Ta nằm lẻ loi trên chiếc giường rồng, nhưng dù xoay trở thế nào cũng không sao chợp mắt nổi. Trong đầu ta cứ văng vẳng hoài một câu nói.

 

Hoàng huynh, thần đệ cùng tiểu thư nhà họ Trương - Trương Dao tình đầu ý hợp, mong Hoàng thượng ban hôn.

 

Hahaha, Tiểu Ngạn, đệ thực sự thích cô ta sao? Cũng được, thôi thì, đệ thích là tốt rồi.

 

"Tiểu Ngạn..." Nước mắt trào ra nơi khóe mi, m.á.u tươi từ những ngón tay đang bấm c.h.ặ.t rỉ ra, chảy dọc xuống cổ.

 

...

 

"Vương gia, sáng nay Hoàng thượng nhiễm phong hàn, sốt cao liên miên, đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh. Nhưng trong miệng ngài ấy vẫn không ngừng gọi tên ngài. Ngài xem, hay là ngài mau vào cung thăm Hoàng thượng một chuyến?" Tỳ nữ quỳ rạp trên sàn, dè dặt dò hỏi.

 

"Không cần, hắn ta không c.h.ế.t được đâu. Tục ngữ có câu người xấu sống lâu, hắn mà c.h.ế.t thì ta chẳng phải sẽ rất sung sướng sao?" Hừ, phong hàn ư? Hạ Ngạn khinh khỉnh nhấp một ngụm trà. Lần trước kêu trúng nắng, rốt cuộc cũng chỉ là cái cớ để lừa hắn vào cung. Hại hắn phải vội vã chạy đến, còn y thì cứ nhơn nhơn như không có chuyện gì. E là y đang âm thầm đắc ý khi nhìn thấy bộ dạng lo lắng của hắn đúng không? Y đúng là tên ngốc.

 

Không đúng, hắn nghĩ đến những chuyện này làm gì? Đừng quên, y là kẻ đã g.i.ế.c mẫu phi của hắn. Hắn lo lắng cho y, liệu có xứng với vong linh mẫu phi không? Mối thù g.i.ế.c mẹ, đội trời chung sao được.

 

"Hoàng thượng."

 

"Khụ... Là... Tiểu Ngạn... đến rồi sao? Mau truyền đệ ấy vào... bên ngoài lạnh lắm, kẻo lại nhiễm phong hàn." Thấy tỳ nữ truyền tin bước vào, ta cố nén cơn đau ốm, gượng gạo chống nửa người dậy, gấp gáp ra lệnh.

 

"Bẩm Hoàng thượng, Vương gia nói, cái cớ này ngài đã dùng rồi, ngài ấy sẽ không đến đâu. Lần sau ngài nhớ chọn cái cớ nào hay hơn một chút..." Tỳ nữ run rẩy bẩm báo lại sự thật.