Cửu Kiếp Tương Tư, Nhất Niệm Tầm Tình

Chương 5



 

"Thế à?" Chút sức lực tàn tạ dường như bị rút cạn trong nháy mắt, ta rũ liệt xuống giường. Tỳ nữ thấy vậy vội vàng xông tới đỡ ta dậy. Tiểu Ngạn à, thực ra ta bệnh thật rồi. Chỉ là, mỗi khi nhìn thấy đệ, bệnh tật gì cũng tan biến hết. Sự thật là thế đấy.

 

"Tiểu Quý Tử, truyền ý chỉ của trẫm... khụ khụ... Ban hôn cho Quảng An Vương... cùng tiểu thư nhà họ Trương... Trương Dao..." Ta dùng hết chút sức tàn lực kiệt cuối cùng để rặn ra mấy chữ ấy, rồi hoàn toàn lịm đi.

 

"Thái y! Mau truyền thái y!"

 

...

 

"Vương gia, bên phía Hoàng thượng đã truyền chỉ, ban hôn cho ngài và tiểu thư Trương Dao." Quản gia bước vào bẩm báo với Hạ Ngạn.

 

"Thế sao? Rốt cuộc hắn cũng làm được một chuyện t.ử tế." Nhưng tại sao trong lòng hắn chẳng hề có lấy một tia vui sướng, thậm chí còn mơ hồ cảm thấy phẫn nộ...

 

Ta cho mọi người lui hết, chỉ giữ lại mình Lý thái y.

 

"Hoàng thượng, ngài..." Lý thái y sau khi bắt mạch xong, sợ hãi quỳ sụp xuống đất, mồ hôi lạnh rịn lấm tấm trên trán. "Xin thứ cho thần nói thẳng, Hoàng thượng... ngài..."

 

Nhìn bộ dạng ấp úng của ông ta, ta cũng đoán được phần nào tình hình. Xem ra, thời gian không còn nhiều nữa sao? A, thật không cam lòng chút nào... "Ta có thể cầm cự thêm... khụ khụ... nửa năm nữa không?" Ít nhất hãy để ta giúp đệ ấy dọn dẹp sạch sẽ mọi chướng ngại trước khi kế vị...

 

"Nếu Hoàng thượng an tâm tĩnh dưỡng, ắt có thể gắng gượng thêm nửa tháng."

 

...

 

"Nghe nói dạo này Hoàng thượng không hề bước chân ra khỏi Ngự thư phòng?" Hạ Ngạn đặt chén trà xuống, nhíu mày nghi hoặc hỏi.

 

"Vâng, cứ bãi triều là ngài ấy lại giam mình trong Ngự thư phòng phê duyệt tấu chương." Tên sai vặt cung kính trả lời.

 

"Ngày thường đâu thấy hắn siêng năng đến thế. Rốt cuộc tên đó đang âm mưu chuyện gì?" Hạ Ngạn hừ lạnh.

 

"Vương gia, ba ngày nữa là đến ngày đại hôn của ngài rồi. Ngài nên chuẩn bị cho chu đáo. Nghe đồn tiểu thư Trương Dao nhan sắc trầm ngư lạc nhạn, tính tình hiền lương thục đức, là bậc giai nhân hiếm có khó tìm. Vương gia, ngài..."

 

Hạ Ngạn mất kiên nhẫn ngắt lời: "Tất nhiên rồi, bổn vương đâu phải chưa từng gặp qua nàng ta. Ngươi lui xuống đi!"

 

"Vâng, thưa Vương gia!"

 

Hạ Ngạn đưa tay day trán, bật cười ha hả. Hahaha, thật nực cười. Chẳng phải y từng tự cao tự đại tuyên bố sẽ không cho phép ta cưới thê t.ử sao? Vậy giờ lại là thế nào? Xem ra tình cảm hoàng huynh dành cho ta cũng chỉ là trò đùa vui mà thôi. Nực cười hơn nữa là, ta vậy mà lại... Thôi bỏ đi, giờ phút này còn nghĩ ngợi làm gì, thà nghĩ cách làm cho y sống không bằng c.h.ế.t thì hơn. Hạ Bình Yên...

 

...

 

"Hoàng thượng giá lâm!" Ta kéo tấm thân tàn tạ bước vào Quảng An Vương phủ. Nếu như nhìn thấy đệ ấy hạnh phúc, chắc chắn ta cũng sẽ thấy hạnh phúc, đúng không? Thật tốt biết bao, không phải sao?

 

Ta ho hộc ra một b.úng m.á.u tươi, liền vội vã dùng khăn tay lau sạch. Lẽ ra ta không nên đến đây, không nên đem xui xẻo đến trong ngày đại hỉ của đệ ấy. Nhưng ta... ta chỉ muốn nhìn đệ ấy thêm một lần cuối cùng thôi...

 

"Thần đệ thỉnh an Hoàng thượng." Đệ ấy khoác trên mình hỉ phục đỏ rực rỡ, dắt tay cô dâu đang e ấp thẹn thùng bước đến hành lễ. Ta muốn tự tay đỡ đệ ấy đứng lên, nhưng cơ thể lại chẳng buồn nghe theo sai bảo. Đành phải yếu ớt ban một câu "bình thân", rồi để tỳ nữ dìu lên ngồi ở ghế trên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta dán c.h.ặ.t ánh mắt vào đệ ấy. Đệ ấy mặc hỉ phục màu đỏ trông thật đẹp, chỉ tiếc là... tân nương không phải là ta. Đây có lẽ là lần cuối cùng ta được nhìn thấy đệ ấy rồi phải không?

 

Nghĩ đến đó, ta khẽ nhếch môi, cố gắng nặn ra một nụ cười thật dịu dàng.

 

"Nhất – bái – thiên – địa!"

 

...

 

"Nhị – bái – cao – đường!"

 

...

 

"Phu – thê – giao – bái!"

 

...

 

"Lễ – thành! Đưa – vào – động – phòng!"

 

Ta nhìn đệ ấy dắt tay tân nương bước từng bước ra khỏi tầm mắt mình, tiến vào động phòng. Ta cười thê lương. Cuối cùng thì đệ cũng có người bầu bạn, không phải chịu cảnh cô độc đến già giống như ta. Thật tốt biết bao, phải không đệ?

 

Ta thực sự rất hạnh phúc.

 

...

 

"Tiểu Ngạn, hoàng huynh thích... thích đệ..."

 

"Tiểu Ngạn cũng thích hoàng huynh nhất! Đợi khi Tiểu Ngạn lớn lên, nhất định sẽ lấy hoàng huynh làm vợ!"

 

"Vậy... ta đợi đệ..."

 

...

 

"Vương... Vương gia... Hoàng... Hoàng thượng y... y..." Tên sai vặt quỳ rạp trên mặt đất, sợ hãi đến mức không dám ngẩng đầu.

 

"Chuyện gì, mau nói!" Trái tim Hạ Ngạn bỗng nhói lên một nhịp, linh tính như có chuyện chẳng lành. Nhìn bộ dạng hoảng loạn của tên sai vặt, dự cảm đó càng thêm rõ rệt, giọng điệu hắn bất giác bộc lộ sự cáu bẳn.

 

"Hoàng thượng băng hà rồi... Ngay tối hôm qua, trên đường hồi cung..."

 

"Cái gì... Sao có thể chứ? Vậy tại sao không ai báo cho ta biết?" Tay đang thay hỉ phục của Hạ Ngạn khựng lại.

 

 

Nghe truyện ở kênh Boylove audio nhé