Tusil trầm mặc nhìn hai cái xác một nam một nữ mang đường nét hao hao thiếu niên nằm bên cạnh. Sau một hồi cân nhắc độ xác thực trong lời nói của cậu, anh thu s.ú.n.g lại: "Theo tôi. Nếu để tôi phát hiện cậu có bất cứ điểm gì khả nghi, tôi sẽ lập tức b.ắ.n bỏ."
"Dạ." Thiếu niên lồm cồm bò dậy từ mặt sàn. Máu tươi từ cánh tay phải bị thương chảy dọc xuống, nhỏ giọt tạo thành những bông hoa m.á.u trên nền đất. Thiếu niên bị nòng s.ú.n.g của Tusil chĩa vào lưng, lầm lũi bước đi. Khoảnh khắc đi ngang qua t.h.i t.h.ể của cha mẹ, cậu dường như không nỡ nhìn, liền quay mặt đi nơi khác, nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên một tia chế giễu lạnh lẽo.
"Thượng tướng." Thấy Tusil bước ra, Clay – viên phó quan – thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lập tức chú ý đến thiếu niên đang bị áp giải: "Thượng tướng, xin hỏi cậu bé này là..."
"Jacob, người quốc gia T. Cậu cho người điều tra xem có đúng sự thật không. Nếu không phải, lập tức tiêu diệt." Tusil giao thiếu niên cho binh lính canh giữ, dặn dò Clay xong liền quay lại bên trong phi thuyền.
"Báo cáo Thượng tướng, ở quốc gia C quả thực có một công dân tên Jacob. Kết quả đối chiếu nhân dạng hoàn toàn trùng khớp." Một lát sau, Clay dẫn Jacob bước vào khoang.
"Ừ." Tusil gật đầu.
"Anh ơi..." Jacob rụt rè kéo tay áo của Clay. Đôi mắt to tròn mở to nhìn chằm chằm anh ta, kết hợp với mái tóc xoăn dài màu đỏ rực và chất giọng phi giới tính trong trẻo, quả thực khiến trái tim bất cứ ai cũng phải tan chảy.
Thấy Thượng tướng không đưa ra chỉ thị gì thêm, mà thiếu niên thì đang ôm khư khư cánh tay phải be bét m.á.u, dùng ánh mắt tội nghiệp đáng thương nhìn mình, Clay đành lên tiếng thỉnh thị: "Thượng tướng, đứa trẻ này tính sao đây ạ?" Dù với họ, chuyện chảy m.á.u là quá đỗi bình thường, nhưng dẫu sao Jacob cũng chỉ là một đứa trẻ, e rằng khó mà chịu đựng nổi. Mới có một chốc lát mà sắc mặt cậu bé đã trắng bệch như tờ giấy.
"Đưa cậu ta đi băng bó lại vết thương đi." Tusil liếc Jacob một cái rồi cất lời. Mới chừng đó thời gian mà đã không chịu nổi, xem ra không mang tính uy h.i.ế.p gì. Nghĩ vậy, anh quay sang ra lệnh cho người điều khiển: "Quay về quốc gia A."
"Rõ."
Trong phòng y tế, Clay đang cẩn thận băng bó vết thương cho thiếu niên, khóe miệng khẽ giật giật. Anh dám lấy tiền lương cả năm ra thề, vết thương này tuyệt đối là kiệt tác của Thượng tướng. Đối mặt với một đứa trẻ đáng yêu thế này mà ngài ấy cũng ra tay cho được. Thượng tướng nhà anh thật tàn nhẫn quá đi mất, chả trách đến giờ vẫn ế vợ. Vừa thầm oán trách, Clay vừa xót xa xoa đầu Jacob, dịu dàng hỏi: "Jacob ngoan, có đau lắm không em?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Không đau ạ." Thiếu niên ngậm viên kẹo vừa được cho, nhóp nhép trả lời không rõ tiếng: "Chú ấy đ.á.n.h không đau chút nào đâu ạ."
Chú... chú ư... Khóe miệng Clay co giật dữ dội. Anh hắng giọng, làm ra vẻ nghiêm túc chỉnh đốn lại xưng hô: "Jacob à, năm nay Thượng tướng mới có 28 tuổi thôi. Em nên gọi ngài ấy là anh trai mới đúng."
"Nhưng... nhưng mà... ngài ấy dữ lắm... lúc nào cũng lạnh lùng đằng đằng sát khí..." Jacob chụm hai ngón tay trỏ vào nhau, biểu cảm vô cùng tủi thân.
"Vậy... cứ gọi là Thượng tướng nhé?" Bị sự dễ thương của cậu bé đ.á.n.h gục đến cạn cả thanh m.á.u, Clay đành lùi một bước.
"Hức hức hức..." Thiếu niên bĩu môi, nước mắt rưng rưng chực trào khỏi hốc mắt to tròn, trông hệt như vừa bị ai ức h.i.ế.p.
"Thôi được rồi, được rồi, cứ gọi là chú nhé, Jacob ngoan nào. Đừng khóc nữa, anh mua kẹo cho em ăn." Thấy cậu bé òa khóc, Clay luống cuống tay chân vỗ về. Nhưng thiếu niên vẫn thút thít không ngừng. Đúng lúc Clay đang rối bời, thì từ phía sau lưng vang lên một giọng nói lạnh băng.
Nghe truyện ở kênh Boylove audio nhé
"Clay, cậu đang làm cái quái gì vậy?"
Clay giật thót mình, vội vã xoay người dập gót chào theo điều lệnh. Jacob rụt cổ lại, có chút e dè, nhưng vẫn tiếp tục rấm rứt khóc. Tusil lườm cậu một cái sắc lẹm, quát lớn: "Khóc lóc cái gì?! Đường đường là con trai mà mít ướt như vậy thì làm được tích sự gì?!"
Bị mắng té tát, thiếu niên sững sờ. Đang định ré lên khóc lớn, nhưng khi lén liếc nhìn vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng của Tusil, cậu đành ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong. Đôi mắt to tròn sưng húp đỏ hoe trông hệt như mắt thỏ, khiến Clay xót xa vô cùng, nhưng vì có mặt Tusil ở đó nên anh không dám lên tiếng dỗ dành.
"Từ nay về sau, cậu ta sẽ theo tôi." Tusil buông lại một câu rồi dứt khoát quay người bỏ đi. Clay lập tức bước tới định an ủi Jacob, nhưng lại bị lính gọi ra ngoài xử lý công việc. Chỉ kịp dặn dò thiếu niên vài câu, Clay vội vã rời đi. Trong phòng chỉ còn lại một mình Jacob, và lúc này, dáng vẻ yếu đuối rụt rè khi nãy đã hoàn toàn biến mất dạng.