Cửu Kiếp Tương Tư, Nhất Niệm Tầm Tình

Chương 9



 

... (Tua nhanh thời gian)

 

Sau khi thoát khỏi trò chơi, thiếu niên bắt đầu bám dính lấy Tusil, thường xuyên rủ rê anh chơi đùa. Và Tusil cũng dần quen với điều đó. Người ngoài nhìn vào sự thay đổi này của Thượng tướng mà không khỏi khiếp vía.

 

Chuỗi ngày bình yên ngỡ như sẽ cứ thế trôi đi, nhưng những biến cố ngoài ý muốn lại âm thầm ập đến, không báo trước.

 

"Thưa điện hạ, chúng thần sẽ đón ngài tại biên giới quốc gia A." Jacob đeo lại chiếc khuyên tai, trong mắt lóe lên một tia thâm trầm. Lát sau, cậu bước ra khỏi phòng, đẩy cửa bước vào thư phòng của Tusil. Đối diện với người đàn ông bên trong, cậu nở nụ cười ngọt ngào: "Tusil, chiều nay chú đưa cháu ra ngoài chơi nhé?"

 

"Được, đợi tôi xử lý xong nốt đống tài liệu này đã." Tusil không màng ngẩng đầu, thuận miệng đáp.

 

"Oa! Tusil, đây là cái gì vậy?" Jacob buông tay áo Tusil ra, đưa hai bàn tay hứng lấy một bông tuyết nhỏ xíu, cẩn thận nâng niu trong lòng bàn tay. Nhưng chẳng mấy chốc, bông tuyết đã tan chảy thành nước, trượt qua kẽ tay. Jacob có chút hụt hẫng rụt tay lại: "Đẹp quá, nhưng ngắn ngủi thật đấy."

 

"Đó là tuyết." Tusil cúi đầu nhìn Jacob mới đứng đến tầm n.g.ự.c mình, trong ánh mắt xẹt qua một tia sắc lạnh. Cậu ta thật sự là người quốc gia T sao? Không đúng...

 

"Hóa ra gọi là tuyết." Jacob quay đầu lại, mỉm cười ngây thơ với Tusil. Đáp lại nụ cười ấy là tiếng động mạnh khi cơ thể Tusil ngã gục xuống nền tuyết, bàn tay vừa kịp chạm tới báng s.ú.n.g cũng buông thõng. Dân chúng xung quanh hoảng hốt khi chứng kiến cảnh Tusil đột ngột ngã gục, bội vàng lôi điện thoại ra gọi cấp cứu. Jacob nhanh tay sốc anh lên lưng, lao v.út đi với tốc độ kinh hồn. Khi mọi người bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, thì Jacob đã biến mất hút chẳng để lại dấu vết. Đám đông ngơ ngác nhìn nhau. Mới chỉ có vài chục giây ngắn ngủi thôi mà, rốt cuộc tên đó là quái vật phương nào vậy?

 

Jacob cõng Tusil chạy một mạch đến biên giới quốc gia A. Một chiếc phi thuyền màu đỏ ngang nhiên lơ lửng giữa không trung. Jacob xốc lại người trên lưng, mũi chân dùng lực, nhảy tót vào khoang thuyền đang mở sẵn cửa.

 

Sau khi tìm một chỗ êm ái để đặt Tusil nằm xuống, Jacob thong thả ngồi xuống chiếc ghế chỉ huy, cất lời hỏi: "Mọi việc đã thu xếp ổn thỏa chưa?"

 

"Bẩm điện hạ, trong đế quốc đã lan truyền tin tức Nhị hoàng t.ử và Tam công chúa bị ám sát. Hiện tại, người thừa kế ngai vàng hợp pháp chỉ còn lại ngài và tên Đại hoàng t.ử vô dụng kia. Thần tin chắc rằng, với sự xuất hiện của ngài lúc này, mấy lão già ngoan cố kia ắt sẽ tự hiểu phải làm gì. Hơn nữa, vì cái c.h.ế.t của hai vị điện hạ, dân chúng trong đế quốc đang sục sôi căm phẫn, một lòng muốn báo thù cho họ." Một người đàn ông khom người xu nịnh, nhưng rồi lại ấp úng: "Thế nhưng, thưa điện hạ, ngài xem người ngài vừa mang về này..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Kẻ này sao? Thấy thú vị nên ta mang về thôi." Jacob nhếch mép cười nhạt: "Sao thế? Có vấn đề gì à? Ngươi cứ thoải mái ý kiến đi, hỡi thuộc hạ của Nhị hoàng t.ử." Vừa dứt lời, bộ móng vuốt sắc lẹm của cậu đã lướt nhẹ trên cổ họng người đàn ông.

 

Kẻ nọ sợ hãi quỳ sụp xuống sàn, cả người run lên bần bật: "Điện... điện hạ, xin ngài tha mạng cho thần! Trước kia thần quả thực từng hầu hạ Nhị hoàng t.ử, nhưng hiện tại thần tuyệt đối một lòng trung thành với ngài, không hề có hai lòng! Điện hạ, xin điện hạ soi xét!" Gã dập đầu liên tục trên nền thép cứng ngắc, run rẩy van xin tha mạng.

 

"Ha hả." Jacob đứng dậy khỏi ghế, nở một nụ cười hồn nhiên. Người đàn ông vẫn gục đầu trên mặt đất, mồ hôi lạnh tuôn như tắm, hai hàm răng va vào nhau lập cập: "Điện hạ..."

 

"Đứng lên đi, ta có trách tội ngươi đâu." Jacob vươn tay đỡ gã đứng dậy. Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm: "Tạ ơn điện hạ... A!!!"

 

Bất ngờ, khuôn mặt gã vặn vẹo trong cơn đau đớn tột cùng.

 

Jacob thong thả rút bàn tay đầy m.á.u tươi từ giữa n.g.ự.c người đàn ông ra, vẻ mặt vô tội: "Ngươi kêu la cái gì? Ta ra tay nhẹ lắm mà. Ngươi xem, trái tim của ngươi vẫn còn nguyên vẹn này." Cậu ném quả tim vẫn còn đang đập thoi thóp xuống sàn, rồi ngay sau đó, vô tình giẫm nát bét nó.

 

"Chú tỉnh rồi à?" Jacob tủm tỉm cười nhìn Tusil vừa tỉnh lại. Cậu định đưa tay kéo anh dậy thì bị anh hất văng ra. Sự phẫn nộ hằn rõ trên gương mặt Tusil.

 

"Cậu là người ngoài hành tinh." Anh gằn từng chữ, bằng ngữ khí khẳng định chắc nịch. Jacob nghiêng đầu: "Đúng vậy, tôi còn tưởng chú đã biết tòng lâu rồi cơ? Quả nhiên là do kỹ năng ngụy trang của tôi quá xuất sắc sao?"

 

Giọng điệu bỡn cợt không chút mảy may bận tâm của thiếu niên làm trái tim Tusil lạnh toát, nhưng anh vẫn duy trì sắc mặt lạnh lùng, nghiêm nghị chất vấn: "Cậu bắt tôi rốt cuộc là có mưu đồ gì? Cậu định dùng tôi để uy h.i.ế.p Trái Đất sao? Vô ích thôi."

 

 

Nghe truyện ở kênh Boylove audio nhé