Tôi biết thanh mai trúc mã của mình ghét tôi.
Cậu ấy lúc nào cũng theo thói quen nhíu mày nhìn tôi, rồi né tránh ngay trước khi tôi kịp tiến lại gần.
Cậu ấy nói: “Lâm Thuật Thuật, cậu có thể đừng bám theo tôi suốt được không?”
Bề ngoài tôi đồng ý, nhưng quay lưng lại vẫn cứ bám theo cậu ấy.
Cho đến ngày hôm đó, tôi bắt gặp cậu ấy hôn hoa khôi của trường.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ đi tìm cậu ấy nữa.