2
Đợt vừa rồi khi vừa mới lập xuân, tiết trời lập xuân ấm áp.
Ta cùng với con bé Tiểu Tuyết đã chủ động chọn ra một khoảng đất trống ở ngay phía góc sân trước để ra sức khai hoang, làm lụng cuốc đất.
Đúng là trời không phụ lòng người, gieo dưa được dưa, gieo đậu được đậu, dẫu cho lòng bàn tay hai đứa có bị mài ra một lớp chai mỏng ấy,
thế nhưng vạn hạnh là cái ăn uống, lương thực hằng ngày từ đó về sau hoàn toàn không còn bị thiếu thốn nữa.
Ta bấy giờ đang vừa khẽ ngân nga một khúc nhạc nhỏ vui tươi, vừa đem rổ rau tươi vừa mới rửa sạch sẽ từ bên cạnh miệng giếng lên, thì chợt nghe thấy từ phía ngoài cửa vang lên thanh âm ồn ào náo nhiệt, tiếng bước chân từ xa đang tiến lại mỗi lúc một gần.
「Nương nương, người cứ để nô tỳ đi cho, để nô tỳ đi.」
Con bé Tiểu Tuyết bấy giờ đang ra sức hì hục bổ củi ở góc sân, vừa nghe thấy động tĩnh liền vội vã hạ b.úa xuống, bỏ dở mọi công việc đang làm trên tay mà chạy tót vào trong phòng lấy con diều giấy ra ngoài, vội vã rảo bước đi thẳng về phía cổng lớn.
Bộ dạng nó hớt hải vô cùng, là vì vô cùng sợ hãi sẽ làm chậm trễ, lỡ dở việc của người ta.
Ta lững thững tiến lại gần, ghé mắt nhìn xuyên qua khe hở nhỏ ở ngay trên cánh cổng lớn bị khóa c.h.ặ.t.
Quả nhiên đập vào mắt ta bấy giờ là một hàng dài những gương mặt xa lạ, ăn mặc chỉnh tề.
Cánh cổng lớn nơi lãnh cung này trước giờ vốn bị quy định là tuyệt đối không được phép tự ý mở ra, lại còn có binh lính canh gác vô cùng nghiêm ngặt ở phía ngoài, chính vì cái lẽ ấy,
Tiểu Tuyết chỉ có thể mượn cái khe hở nhỏ trên cánh cửa gỗ mà đem con diều giấy run rẩy đưa ra phía ngoài, cất giọng cung kính:
「Các vị đại nhân đã vất vả rồi.」
Thế nhưng, cái thanh âm mang nịnh nọt, lấy lòng của nó bấy giờ bỗng chốc khựng lại đột ngột, rồi đột nhiên biến đổi hẳn ngữ điệu, trở nên vô cùng lắp bắp, hoảng loạn:
「Tham... tham kiến thái t.ử điện hạ.」
Nghe thấy mấy chữ ấy thốt ra, ta lập tức vểnh tai lên nghe ngóng, hai bàn tay còn đang dính nước thì thản nhiên quệt bừa một vào tà y phục trên người để lau khô, sau đó nhanh nhẹn nhấc chân bước thẳng về phía trước để tranh thủ ghé mắt xem náo nhiệt.
Trong thâm tâm ta bấy giờ quả thực hoàn toàn cũng vô cùng tò mò muốn biết.
Vị thần đồng nhỏ tuổi trong lời đồn đại của mọi người kia, rốt cuộc là sở hữu một dung mạo xuất chúng, thần tiên đến nhường nào đây?
「Nương nương...」
「Né ra, né ra đi, ngươi mau tránh sang một bên để ta nhìn một xem nào.」
Ta hoàn toàn chẳng thèm khách sáo một chút nào, dứt khoát dùng chút lực để chen ngang, đẩy con bé Tiểu Tuyết sang một bên cạnh.
Thế nhưng bấy giờ, hàng người oai vệ kia từ sớm đã trùng trùng điệp điệp mà sải bước rời đi cách đó một đoạn khá xa rồi.
Ta bấy giờ chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng lưng nhỏ nhắn, thấp thoáng đang khoác trên mình bộ y phục mang sắc vàng hạnh tôn quý,
được tầng tầng lớp lớp đám người hầu hạ xung quanh vây quanh giống như các vì sao đang vây quanh mặt trăng vậy, chầm chậm tiến về phía trước.
Từ cái góc độ này nhìn sang, căn bản hoàn toàn chỉ có thể nhìn thấy một cái chỏm đầu đen nhánh ở phía sau gáy của đứa trẻ mà thôi.
Ngay vào cái khoảnh khắc ta đang vô cùng tiếc nuối, thở dài định bụng sẽ thu hồi tầm mắt của mình trở về.
Thì đứa trẻ đang sải bước đi ở đằng xa kia lại giống như có sự cảm ứng linh tính nào đó đối với nhìn của ta, nó đột ngột nghiêng đầu, lạnh lùng dời tầm mắt nhìn thẳng về phía cánh cửa nơi này.
Thế nhưng ta bấy giờ căn bản hoàn toàn chưa kịp nhìn định thần xem dung mạo của đứa trẻ ấy tròn méo ra sao.
Thì con bé Tiểu Tuyết ở bên cạnh đã nhanh như cắt mà vươn tay đóng sầm hai cánh cửa gỗ dày cộp lại với nhau, gương mặt nó bấy giờ vẫn còn hiện rõ vẻ kinh hồn bạt vía, hoảng hốt vô cùng.
「Thôi tiêu rồi! Tiêu đời nhà ma rồi nương nương ơi! Thái t.ử điện hạ vậy mà lại đích thân tới tận cái nơi rách nát này, vị Quý phi nương nương kia trước giờ vốn nổi tiếng là kẻ độc chiếm vạn thiên sủng ái của lục cung,
cái tính khí của bà ta xưa nay vang danh là vô cùng tệ hại, đanh đá, mà bà ta lại là kẻ chán ghét nhất đám người sa cơ lỡ vận chốn lãnh cung chúng ta nữa chứ.」
Ta ngửa mặt lên nhìn về phía khoảng trời vuông vức đang bị giam cầm, phong tỏa bởi bốn bức tường thành cao ngất ngưỡng ở ngay trước mắt.
Trong thâm tâm bấy giờ chỉ cảm thấy cái lo lắng của nó quả thực vô cùng kỳ quặc, buồn cười:
「Ở ngay trước thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt như thế, đứa trẻ ấy dẫu sao cũng chưa từng thực sự bước chân vào bên trong khuôn viên nơi này, huống hồ chi hai đứa bọn ta bấy giờ là có thể mọc cánh bay đi được hay là...」
Phạch phạch phạch—
Ngay vào cái khoảnh khắc lời nói của ta còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn từ cửa miệng.
Thì từ trên bầu trời cao bỗng nhiên có một con chim bồ câu sở hữu bộ lông trắng muốt như tuyết từ đâu sà xuống, chuẩn xác vô cùng mà đậu ngay ngắn trên đỉnh đầu của ta.
「Ơ kìa, chính là Bạch Bạch mà.」
Ta vội vàng vươn hai tay ra bế ẵm lấy cục bông nhỏ ấy vào lòng mà vuốt ve.
Bộ lông của nó bấy giờ trông vô cùng bóng mượt, mỡ màng, xem ra cái dạo gần đây gã lại béo lên không ít rồi.
Ta liền tiện tay bốc lấy mấy hạt đậu khô vừa mới thu hoạch được để đút cho gã ăn một cho bõ công bay lượn.
Sau đó, ta cẩn thận tháo chiếc ống nhỏ được cố định trên vòng chân của nó ra, lấy ra một mảnh giấy tuyên thành nhỏ được cuộn tròn bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta chậm rãi dùng ngón tay mở mảnh giấy ấy ra nhìn một :
【Khanh Khanh, dạo gần đây cuộc sống của nàng vẫn tốt cả chứ?】
Bạch Bạch đã là một con chim quen biết cũ từ nhiều năm nay rồi.
Ta nhận ra nó, thế nhưng lại hoàn toàn không cách nào nhận biết được kẻ ngày ngày viết thư, bày tỏ thâm tình với ta qua những mảnh giấy kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Cái gã đàn ông kia dẫu có sống c.h.ế.t thế nào cũng tuyệt đối không chịu chủ động tiết lộ thân phận thực sự của mình.
Biết đâu chừng, gã chính là gã nhân tình hoang, gã gian phu đầy bí ẩn năm xưa của ta cũng nên.
Từ cái thuở còn nhỏ, ta vốn dĩ đã là một kẻ sở hữu số đào hoa vô cùng vượng phát, đi đến đâu cũng có người thầm thương trộm nhớ.
Thế nhưng ngặt một nỗi, ta lại sinh ra với một trái tim đa tình, yếu mềm tựa như một mảnh lưu ly dễ vỡ.
Trớ trêu thay, mỗi một mảnh vỡ vụn của trái tim ấy bấy giờ, lại điên cuồng đem lòng vương vấn, yêu thương một gã nam t.ử hoàn toàn khác nhau.
Tính sơ sơ ra thì vào cái thuở thanh xuân nồng nhiệt ấy, ta đã từng có đến ba gã nhân tình mặn nồng.
Để ta ngồi bấm đốt ngón tay mà tự mình suy đoán, hoài nghi một xem nào——
Vị Thái phó đương triều vốn dĩ là một gã hủ lậu, cổ hủ và vô cùng cứng nhắc, loại trừ gã đầu tiên.
Còn Lâm Kính Huyền, gã sở hữu một gương mặt câu dẫn lòng người, vô cùng quyến rũ, thế nhưng cái phong thái hành sự ngày thường của gã thì lại hoàn toàn trái ngược một trời một vực.
Gã suốt ngày chỉ biết đem mấy cái thứ giáo điều kiểu như khắc kỷ phục lễ, khuôn vàng thước ngọc ra mà treo ở bên cửa miệng, tính khí lúc nào cũng lạnh lùng, thanh cao, y hệt như một cuốn sách luật lệ đi động vậy.
Nếu như năm xưa không phải chính bản thân ta đã từng cả gan ra tay cưỡng hôn gã, từng tận mắt nhìn thấy dáng vẻ hốc mắt gã ửng hồng vì xúc động, thì có khi ta đã thực sự tin sái cổ rằng gã là một con quái vật m.á.u lạnh, hoàn toàn không biết đến tình ái nhân gian là gì rồi.
Thế nhưng cái giá phải trả cho kích động năm ấy cũng không hề nhỏ, ngay sau đó ta đã bị gã thẳng tay bắt phạt phải chép phạt tới tận ba mươi cuốn Đạo Đức Kinh đến mức rã rời cả tay chân.
Cái lăng kính đạo đức của kẻ này là cao ngất ngưỡng, chạm tới tận trời xanh.
Một kẻ như gã thì áp gan hoàn toàn không bao giờ có chuyện có thể cam tâm tình nguyện cùng ta làm ra khuất tất, cả gan cắm một chiếc sừng xanh lên trên đầu của hoàng đế được.
Còn Quý Ngôn vốn dĩ là một tay võ tướng, thô lỗ cục cằn, cũng loại trừ luôn.
Ta với gã vốn dĩ là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã cùng nhau đùa nghịch mà lớn lên. Quý Ngôn tuổi trẻ tài cao, tuổi còn nhỏ mà đã sớm ngồi lên được vị trí thiếu tướng quân oai phong lẫm liệt.
Bậc thiếu niên lang vào cái thuở ấy, chính là lúc đang hừng hực ý chí sục sôi, khí phách hiên ngang nhất trên đời.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Cái ngày gã thống lĩnh đại quân thắng trận trở về kinh thành, bách tính đứng chật kín hai bên đường để reo hò chào đón, hoa tươi rải đầy khắp một khoảng trời rộng lớn.
Ấy thế mà gã lại thản nhiên thúc ngựa tiến lại gần, khẽ cúi người xuống để tự tay hái lấy đóa hoa vải nhạt màu đang cài trên mái tóc của ta, nắm gọn vào trong lòng bàn tay.
Gã khẽ nhướng mày nở một nụ cười đầy tà mị, nhìn ta mà hỏi nhỏ: 「Cái này chính là phần thưởng dành riêng cho kẻ chiến thắng, có đúng không hả?」
Gã cái gì cũng tốt, duy chỉ có một khuyết điểm duy nhất là hoàn toàn không giỏi cái việc múa rìu qua mắt thợ, chữ nghĩa văn chương thì dốt đặc cán mai.
Cái nét chữ của gã viết ra quả thực hoàn toàn là xấu xí đến mức ma chê quỷ hờn.
Cái hàng chữ viết phượng múa rồng bay mang phong thái thanh thoát trên mảnh giấy này, tuyệt đối không thể nào là thứ xuất ra từ đôi bàn tay thô kệch của gã được.
Ta chống cằm suy nghĩ một , xem đi tính lại thì gã Thám hoa lang Thôi Nguyên bấy giờ chính là kẻ có hiềm nghi lớn nhất trên đời này rồi.
Gã vốn dĩ chính là cái hạng người ngoài mặt thì thủy chung luôn bày ra dáng vẻ ôn nhu, biết giữ lễ nghĩa, thế nhưng ở phía sau lưng, khi màn đêm buông xuống thì lại là một kẻ vô cùng đa tình, phong lưu quyến rũ.
Năm xưa gã thường xuyên chọn vào lúc nửa đêm canh ba thanh vắng, nương theo ánh trăng sáng rọi mà làm khoét vách trèo tường, lẻn qua ô cửa sổ để vào phòng ngủ của ta, lén lút nhét vào dưới gầm gối của ta biết bao nhiêu là thư tình mật ngọt.
Nhiều đến mức căn bản hoàn toàn không cách nào đếm xuể là có bao nhiêu bức cả, ta bấy giờ chỉ còn mài mại nhớ được rằng, trong những bức thư ấy,
gã đã dùng những lời lẽ đường mật để bày tỏ tình ý với ta từ sợi tóc cho đến tận đầu ngón chân, cái tác phong phóng túng này quả thực vô cùng trùng khớp với gã.
Thế là vào lần này, ta quyết định đ.á.n.h liều một , viết một bức thư mang tâm ý thử dò xét để gửi ngược lại cho gã:
「Vũ lang, ta ở nơi lãnh cung lạnh lẽo này vô cùng nhớ thương chàng, mong chàng hãy giữ tâm niệm.」
Nghiên Vũ vốn dĩ chính là tên tự của Thôi Nguyên.
Ta đứng lặng nhìn theo bóng dáng của Bạch Bạch chầm chậm vỗ cánh bay đi khuất sau rặng cây hoang tàn.
Trong lòng bấy giờ bỗng chốc dâng lên một khó chịu, nghẹn ngào khôn nguôi.
Trong cái bi thương, sầu muộn ấy, còn xen lẫn cả một chút oán hận, tức tối tột cùng.
Rốt cuộc là cái kẻ nào năm xưa đã dùng sắc d.ụ.c để câu dẫn, dụ dỗ ta thế hả? Thừa biết cái tính khí của ta vốn dĩ là hạng người xưa nay hoàn toàn không cách nào chịu đựng được cám dỗ mà!
Hơn nữa——
Dựa vào cái lẽ gì mà vào cái sự việc bại lộ năm ấy, người bị bắt thóp, bị đày đọa vào nơi lãnh cung chịu khổ lại chỉ có một mình ta gánh chịu thế hả?!