Giọt Sương Mùa Thu

Chương 21



21

Bản thân ta vừa kinh ngạc lại vừa mừng rỡ khôn xiết, khẽ vươn tay ôm ghì lấy thân thể nhỏ bé của thằng bé vào lòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã hoàn toàn không cách nào kìm nén nổi.

「Mẫu phi……」 Thằng bé dùng chất giọng vô cùng yếu ớt, nhỏ nhẹ mà cất tiếng gọi ta.

「Đứa nhỏ ngoan của ta, từ nay về sau dứt khoát suốt đời suốt kiếp này, mẫu phi  đều sẽ ở bên cạnh bầu bạn với ngươi.」

Ta đau đớn đến mức rơi lệ đầm đìa.

Thái độ của Tiêu Dữ đối diện với  mọi sự tình cũng nhờ vào việc này mà trở nên hòa hoãn, dịu đi rất nhiều phần.

Ta liền  mượn cái thời cơ chín muồi này mà liên tục thổi gió bên tai gã.

Trong lòng thủy chung chỉ đau đáu một mực mưu cầu chuyện gã phục hồi lại ngôi vị Thái t.ử tôn quý cho một mình Tiêu Nhiên.

Gã chầm chậm áp sát lại gần, bờ môi mỏng gắt gao dán c.h.ặ.t vào làn môi ta.

「Trẫm dứt khoát sẽ cân nhắc, suy nghĩ kỹ càng thêm về chuyện này.」

Nơi ch.óp mũi ta trong tích tắc đã ngập tràn cái thứ hương thơm thanh mát, lạnh lẽo đặc trưng phát ra từ trên da thịt của gã.

Bản thân ta hiểu rõ thâm ý ẩn giấu trong câu nói kia của gã, liền vươn tay khẽ khàng đẩy nhẹ l.ồ.ng n.g.ự.c gã ra một chút, làm ra vẻ hờn dỗi: 

「Vạn nhất sau này đứa trẻ do thiếp sinh ra dứt khoát hoàn toàn không có được sự thông tuệ, nhanh nhạy hệt như Nhiên nhi thì phải làm sao đây?」

「Nếu đã như vậy, thì hai ta cứ dứt khoát sinh thêm vài đứa nhỏ nữa để thử xem sao.」

Đêm tết Trung thu.

Ta dứt khoát được chẩn đoán là đã mang trong mình long thai.

「Thai này sinh hạ nếu như dứt khoát là một vị hoàng t.ử, trẫm liền lập tức đưa ngươi bước lên ngôi vị hoàng hậu tôn quý.」

Gã sớm đã tự tay dự thảo sẵn đạo thánh chỉ sắc phong hoàng hậu, xem như một món quà chúc mừng tết Trung thu để ban tặng cho ta.

Mang t.h.a.i vào ba tháng đầu tiên, phản ứng t.h.a.i nghén của ta vô cùng trầm trọng, nghiêm trọng đến mức mọi thứ đều hoàn toàn nuốt không trôi, đôi gò má dứt khoát đã gầy rộc đi hẳn một vòng lớn, Tiêu Dữ thấy vậy trong lòng xót xa cũng dứt khoát gầy đi ít nhiều.

Gã vòng tay ôm gắt gao lấy vòng eo thon gọn còn chưa hề lộ rõ bụng bầu của ta, lòng dạ đau đớn, xót thương khôn xiết.

「Khanh Khanh muốn ăn thứ gì nào?」

「Canh quế hoa.」

「Trẫm lập tức hạ lệnh cho người đi làm.」

Ta khẽ lắc đầu từ chối: 「Thần thiếp dứt khoát chỉ muốn ăn thứ canh quế hoa do tiệm nhỏ ở nơi con ngõ phía tây thành một tay chế biến mà thôi.」

「Nếu đã như vậy thì liền sai người phi ngựa đến đó mua về đây.」

Ta lại tiếp tục lắc đầu: 「Thần thiếp dứt khoát dẫu sao chính là muốn được ăn một miếng tươi ngon, nóng hổi vừa mới ra lò cơ.」

Gã lập tức giữ một màn im lặng, hoàn toàn không thốt ra tiếng nữa.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ta chủ động vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy đôi bàn tay đang đặt nơi ngang eo của gã, thân mật mà khẽ cọ xát vào người gã đầy quyến luyến.

「Đứa nhỏ trong bụng thần thiếp bấy giờ dứt khoát cũng muốn được ăn thứ đó, bệ hạ, thiếp ở mãi chốn thâm cung đại nội này thực sự dứt khoát đã cảm thấy vô cùng chán ngấy rồi, hai chúng ta cùng nhau ra ngoài kia dạo chơi một chút đi, giống hệt như những cặp vợ chồng bình thường chốn nhân gian vậy.」

Trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng, chiếc cằm đang tựa gắt gao trên đỉnh đầu ta của gã mới khẽ khàng cử động.

「Được.」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sắc đêm hòa quyện dung hòa, dòng người trên phố đông đúc qua lại nườm nượp.

Tiêu Dữ vận trên mình thường phục, vi hành xuất tuần.

Gã nắm c.h.ặ.t lấy năm đầu ngón tay ta hoàn toàn không chút nới lỏng, dắt ta len lỏi, băng qua giữa dòng người đông đúc như nêm cối.

Cuối cùng, bước chân hai người dừng lại ngay trước một sạp hàng nhỏ chuyên bày bán các món đồ trang sức trâm cài.

Gã khẽ hạ tầm mắt xuống, tỉ mẩn, chăm chú lựa chọn từng món một.

Một chiếc kim thoa bằng vàng ròng chạm khắc hình đóa hoa sen tịnh đế liền cành, chầm chậm được gã cài gọn gàng vào bên trong b.úi tóc của ta.

「Năm xưa ngươi tự tay trao tặng trẫm một chiếc túi thơm chứa đựng tình ý, trẫm tự nhiên dứt khoát cũng nên đáp lễ lại cho ngươi, có như vậy, mới dứt khoát xem như là đôi bên  định đoạt mối tình duyên này.」

Lão chủ sạp vốn dĩ là kẻ lăn lộn lâu năm chốn chợ b.úa thị thành, bấy giờ lập tức cười híp cả mắt mà ra sức buông lời vuốt ve nịnh bợ:

「Hai vị quả thực chính là thiên tạo địa thiết, nhìn ngắm qua trông vô cùng xứng đôi vừa lứa, nghĩ bụng ngày vui dứt khoát sắp sửa cận kề rồi, e là hoàn toàn không lâu nữa tiểu nhân có thể được thưởng thức chén rượu hỷ của hai vị đây.」

Tiêu Dữ từ trước đến nay hiếm khi bày ra dáng vẻ ôn hòa, nhã nhặn đối diện với một người dưng nước lã như lúc này:

「Đa tạ lời chúc của lão trượng, hai vợ chồng chúng ta thực chất dứt khoát đã thành hôn từ lâu lắm rồi.」

Ta dẫu vậy cũng khẽ nở nụ cười phụ họa: 「Đã là đạo phu thê già cả rồi, ngay cả con cái dứt khoát đều có cả rồi, việc gì bắt buộc phải câu nệ những lễ tiết khách sáo này làm gì nữa?」

Ngọn gió thanh mát chầm chậm thổi tới, bóng đèn hoa đăng lay động chao đảo, hoang hoải.

Gã khẽ cúi đầu, nở một nụ cười vô cùng dịu dàng chốn khóe môi.

「Khanh Khanh, mọi chuyện này dứt khoát hoàn toàn không giống nhau đâu.」

Nơi con ngõ nhỏ bày bán canh quế hoa bấy giờ dứt khoát đã chen chúc chật ních toàn là người với người.

Gã dùng tấm thân mình ra sức che chở, bảo bọc cho ta, chật vật tiến lại gần sát bên sạp hàng, cất tiếng gọi hai bát canh. Hương vị quả thực vô cùng ngọt ngào, thơm phức, húp cạn xong dứt khoát lại gọi thêm hai bát nữa.

「Trẫm thủy chung vẫn luôn ghi nhớ rõ ràng, năm xưa trẫm dứt khoát cũng từng có lần tự tay dắt ngươi ra ngoài dạo chơi phố đêm thế này, cái bấy giờ…… thôi bỏ đi, có nói ra nhiều lời đi chăng nữa, bản thân ngươi dứt khoát cũng hoàn toàn không còn ký ức gì nữa rồi.」

Ta ghi nhớ rõ chứ.

Chính vào cái khoảng thời gian năm ấy, gã ra tay tàn sát sạch sành sanh hoàn toàn không chừa một ai trong gia tộc ta, đem Tiêu Nhiên giấu nhẹm đi gửi nuôi nơi khác, rồi để đổi lấy một bận vui lòng của ta, gã dứt khoát dắt ta ra ngoài này để khuây khỏa lòng dạ, thẳng tay bao trọn vẹn cả một con phố dài rộng lớn.

Bản thân ta bị những sự tàn độc của gã bức bách đến mức  phát điên phát cuồng, chốn lòng dạ thủy chung chỉ đau đáu duy nhất một ý niệm muốn tự tay đ.â.m c.h.ế.t gã.

Cũng chính vào cái ngày định mệnh hôm ấy.

Ta lỡ tay va đập mạnh thủ cấp vào chiếc cột đá kiên cố, từ đó dứt khoát  đ.á.n.h mất đi toàn bộ ký ức xưa cũ.

Ta làm ra vẻ lơ đễnh, mạn bất kinh tâm mà dùng chiếc thìa nhỏ khuấy động hai vòng bát canh quế hoa.

Ta tự tay múc một thìa canh, chầm chậm đưa lên tận miệng để đút cho gã ăn.

Thanh âm thốt ra khỏi miệng ta nhẹ hẫng hệt như một chiếc lông vũ, khẽ khàng lãng đãng rơi xuống không trung.

「Ta dứt khoát ghi nhớ rõ mồn một mọi chuyện.」

Những tiếng ồn ào, náo nhiệt, tiếng rao hàng của phố thị xung quanh trong tích tắc hệt như đột ngột biến mất hoàn toàn không còn tăm hơi, gã trân trân chăm chú nhìn xoáy vào gương mặt ta, khóe môi đang cong lên bấy giờ dứt khoát từng chút, từng chút một chầm chậm hạ trầm xuống đầy lạnh lẽo.

 

「Khanh Khanh……」

「Đừng gọi ta bằng cái tên ấy, ta thấy ghê tởm.」