Giọt Sương Mùa Thu

Chương 6



6

Ta bấy giờ mới  hoàn hồn trở lại sau  chấn động tâm lý vừa rồi, vội vàng quỳ rụp xuống nền đất để lên tiếng cầu xin  lòng thương hại: 

「Bệ hạ... tì nữ cận thân của thảo dân bấy giờ đang gánh chịu  vết thương vô cùng nghiêm trọng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, nguy tại sớm tối, cầu xin bệ hạ mở rộng  lòng từ bi, rủ lòng thương xót mà ban ơn cho thái y tới để cứu chữa cho nó một  với ạ.」

Tiêu Dữ khẽ nghiêng đầu dời tầm mắt,  ánh mắt của gã chuẩn xác rơi thẳng trên người ta trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại nhanh ch.óng dời tầm mắt đi nơi khác.

Cái thanh âm thốt ra từ cửa miệng gã bấy giờ vô cùng lạnh lùng, thanh cao:

「Chuẩn.」

 

Tạ thiên tạ địa, Tiểu Tuyết may mắn không bị đ.â.m trúng vào chỗ hiểm nghèo.

Vị thái y sau khi chẩn trị xong xuôi bấy giờ cũng đã rời đi.

Thuốc bổ nội thương uống vào lúc này cần phải tốn đến hai canh giờ mới có thể sắc xong xuôi được một bát.

Ánh lửa bập bùng khẽ l.i.ế.m qua thành vò đất nung, ta cứ thế ngồi đăm đăm nhìn vào đó không chớp mắt lấy một cái, tâm trí cũng dần dần trở nên thất thần, mơ hồ.

Cẩn thiện hồi tưởng lại  mọi chuyện vừa diễn ra.

Ngũ quan, đường nét trên gương mặt của Tiêu Nhiên quả thực là có đến vài phần tương đồng, giống với dáng vẻ của ta, cho dù lúc này Tiêu Dữ có một mực không chịu mở miệng thừa nhận đi chăng nữa, thì nơi đáy lòng ta lúc này sớm đã nảy sinh ra một suy đoán vô cùng kiên định.

Tiêu Nhiên chính là cốt nhục, là đứa con ruột thịt của ta.

Đứa con tội nghiệp năm xưa của ta... hóa ra hoàn toàn chưa hề bỏ mạng.

Thế nhưng đứa con của ta cớ sao lúc này lại biến thành con trai của Cao quý phi cho được?

Còn nữa, phụ thân ruột thịt của đứa trẻ này, rốt cuộc là gã Thám hoa lang Thôi Nguyên.

Hay chính là vị thiên t.ử Tiêu Dữ kia?

……

Từng chuyện, từng chuyện một ập đến, quả thực là quá mức ly kỳ, nằm ngoài  mọi sự tưởng tượng của con người.

Việc bị khiếm khuyết, đ.á.n.h mất đi ký ức của mười năm trời ròng rã khiến ta dẫu có nghĩ nát óc đi chăng nữa cũng hoàn toàn không cách nào thấu triệt nổi ngọn ngành của sự việc.

Ta... thực sự vô cùng muốn được trở về nhà.

Nước mắt chầm chậm dâng lên làm nhòe đi tầm mắt, nhòe đi  mọi khung cảnh trước mặt, ta gục hẳn mái đầu vào bên trong hai đầu gối của mình, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời ta cảm thấy bản thân lại bất lực, cô độc đến nhường này.

Tiêu Dữ hạ lệnh canh giữ ta vô cùng nghiêm ngặt, gã lại tiếp tục phái thêm không ít nhân thủ, đem  mọi lối ra vào nơi cánh cổng lớn vây bọc kín kẽ hơn trước rất nhiều.

Cơ hồ hoàn toàn không có một ai có gan gộc dám bén mảng lại gần cái chốn này nữa.

Ngoại trừ con chim nhỏ Bạch Bạch.

Nó chầm chậm dang cánh bay đến rồi đậu vững vàng trên một giàn dây leo chốn vườn rau nhỏ, nghiêng nghiêng cái đầu chim nhỏ nhắn mà đăm đăm nhìn về phía ta.

Ta vô cùng muốn mở miệng hỏi Thôi Nguyên cho bõ công, hỏi gã xem sự tình năm xưa rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

Và ta quả thực cũng đã đem  những tâm tư ấy viết rõ ràng vào bên trong bức thư nhỏ, viết đến đoạn cuối cùng, ta rốt cuộc hoàn toàn không cách nào kìmén nổi cảm xúc mà để cho nước mắt rơi xuống như mưa, khẩn cầu gã hãy nghĩ hết  mọi cách thức để có thể đưa ta rời khỏi cái chốn thâm cung này.

Hoàn toàn không phải là ta có tâm tư muốn bỏ trốn.

Ta chẳng qua chỉ là vô cùng muốn được trở về nhà, muốn được ở bên cạnh để đoàn tụ cùng  những người thân yêu của mình dẫu chỉ là một ngày ngắn ngủi mà thôi.

Ta chẳng qua chỉ là lúc này hoàn toàn không biết bản thân phải làm sao cho đúng đắn nữa rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lần này Thôi Nguyên hồi âm lại cho ta một cách vô cùng nhanh ch.óng.

【Được, ta nhất định sẽ nghĩ cách.】

Thế nhưng xuyên suốt cả bức thư ấy, gã lại tuyệt nhiên hoàn toàn không hé răng mảy mây lấy một chữ nào có dính dáng, liên quan đến chuyện của Tiêu Nhiên.

Cái thế lại lặng lẽ trôi qua thêm hai ngày nữa.

Có một lão thái giám già nua chủ động tìm tới tận cửa cung của ta.

「Lâm thị, bệ hạ có lệnh triệu kiến người.」

Gã đi ở ngay phía trước để làm người dẫn đường, thế nhưng  mọi cảnh vật, cung thất xung quanh lúc này lại vô cùng xa lạ, ta dựa theo chút ký ức ít ỏi thuở nhỏ được tiến cung chơi đùa mà lập tức phát giác ra điều bất thường, bất ổn: 

「Cái lối đi này... hoàn toàn không phải là con đường dẫn tới Càn Thanh cung.」

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

「Là Quý phi nương nương có lệnh triệu kiến người, sự tình lúc này có liên can vô cùng lớn tới thái t.ử điện hạ.」

Lão thái giám già khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt, một mặt vừa gấp gáp rảo bước điên cuồng, một mặt vừa ra sức mở miệng giải thích rõ ràng cho ta nghe sự tình.

Thái t.ử điện hạ lúc này đột nhiên bị trúng phải một kỳ độc vô cùng hiếm thấy.

Hoàn toàn không biết là kẻ nào hung ác lại liên tục nấp trong bóng tối mà rắp tâm hạ thủ, độc hại thằng bé, lần này xem ra hung thủ đã thực sự đắc thủ rồi.

Tiêu Dữ vì cái biến cố này mà nổi trận lôi đình, giận dữ khôn cùng, hạ lệnh phải  tra xét ra bằng được kẻ đứng sau thủ ác.

Thế nhưng việc cấp bách, hệ trọng nhất cần phải làm ngay lúc này chính là phải tìm cách giải độc cho thái t.ử trước đã.

Cao quý phi sở dĩ lúc này phải lặn lội phái người tới tìm ta.

Chính là bởi vì cái phương t.h.u.ố.c giải độc này có một điểm vô cùng nan giải, nó bắt buộc phải có được một giọt m.á.u ở ngay đầu ngón tay của người có quan hệ huyết thống trực hệ, ruột thịt với thái t.ử để làm chất dẫn t.h.u.ố.c mới có thể phát huy tác dụng cứu mạng.

Trên giường bệnh.

Tiêu Nhiên lúc này đang hôn mê li bì, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Cao quý phi đang ngồi bên cạnh tỉ mẩn lau mồ hôi cho thằng bé.

Vừa nhìn thấy ta bước chân vào phòng, bà ta liền hừ lạnh một tiếng, trong mắt thoáng lóe lên vẻ căm hận khôn cùng, nhưng rồi lại lộ ra bộ dáng bất lực mà đành phải ngoảnh mặt nhìn đi nơi khác.

Bà ta khẽ xua tay ra lệnh cho đám cung nữ lui ra ngoài.

「Tin rằng ngươi cũng đã tường tận chân tướng sự việc rồi, Nhiên nhi vốn dĩ hoàn toàn không phải cốt nhục do một tay ta sinh ra. Hôm nay gọi ngươi tới đây, chắc ngươi cũng tự biết rõ bản thân phải làm cái gì rồi chứ?」

Nhìn đứa trẻ nằm bất động trên giường, l.ồ.ng n.g.ự.c ta dâng lên một nỗi xót xa, cay đắng tột cùng, tâm trí bấy giờ đâu còn rảnh rang để suy tính đến những chuyện khác, ta khẽ đáp: 

「Ta hiểu.」

「Liễu thái y, mau tiến lên lấy m.á.u đi thôi.」

Đến tận lúc này ta mới chú ý thấy, ngay bên cạnh mình còn có một nam t.ử trẻ tuổi xa lạ đang đứng trong bộ y phục của thái y viện.

Gã không để lộ chút biểu cảm nào mà chỉ lặng lẽ đ.á.n.h giá ta một lượt.

Trên chiếc khay gỗ đã bày sẵn một chiếc bát sứ nhỏ và một con d.a.o găm bén ngót, gã dịu giọng nói với ta: 

「Xin nương nương đưa tay ra.」

Ta lập tức làm theo lời gã.

Lưỡi d.a.o găm lạnh ngắt vừa mới chạm khẽ vào đầu ngón tay ta.