Huyên Hòa Liễu An

Chương 11



"Đang đi đường tránh nước đàng hoàng, thế mà lúc lên kiệu lại đi dẫm vào vũng nước đó, thật đáng đời!"

Tôi khá là ngượng ngùng, mất mặt quá đi thôi.

"Ai mà ngờ lại ngã cơ chứ."

Thái phi không nhịn được chọc vào trán tôi.

"Con đó!"

Ta gãi gãi đầu.

Thái phi dường như không còn bận lòng về chuyện đó nữa, ngược lại còn hỏi: "Hôm nay con có thấy thoải mái không?"

Ta mỉm cười gật đầu.

"Dạ, có ạ."

Hôm nay đương nhiên là rất thoải mái.

"Hôm nay Hoàng thượng tới Từ Ninh cung dùng bữa, có nhắc đến chuyện hôn sự của con. Nếu con gật đầu, ngày mai thánh chỉ sẽ được ban xuống."

Hai má ta thoáng chốc đỏ bừng, đưa tay vuốt nhẹ miếng ngọc bội bên hông rồi khẽ gật đầu.

Thái phi nhìn thấy thì hiểu ngay, bà ôm lấy ta, thở dài đầy cảm thán.

"Hứa Nguy cũng coi như là do ta nhìn lớn lên, là một đứa trẻ tốt. Dẫu cho đã phân tông, cũng chưa chắc không phải là chuyện tốt. Sau này hai đứa hãy sống cho thật tốt, bình an bên nhau trọn đời, không có con cái cũng coi như là một dạng phúc phận."

Ta hơi ngạc nhiên.

"Thái phi, người cũng biết chuyện này sao?"

Thái phi sống lâu trong thâm cung, nhưng sao việc gì bà cũng biết vậy chứ?

Thái phi cười bảo: "Chẳng qua là nghe người ta đồn thổi thôi mà."

Ta cười không đáp, nhưng lòng đã hiểu rõ. Thái phi có thể đứng vững trong chốn thâm cung đến cuối cùng, đương nhiên chẳng phải hạng tầm thường.

"Tiếc là Huyên An của ta đã thành đại cô nương rồi, nếu không ta thật muốn giữ con lại bên cạnh thêm ít lâu nữa."

Ta nhỏ giọng phản kháng.

"Giờ con vẫn còn nhỏ mà, chậm thêm vài năm cũng đâu có sao."

Còn chưa đến hai mươi tuổi cơ mà!

"Không được nói bậy."

Thái phi ra vẻ trách móc, thấy vậy ta ngoan ngoãn ngậm miệng.

Được rồi, được rồi, ta lớn tuổi rồi, không giữ lại được nữa rồi!

16

Ngày hôm sau, thánh chỉ ban hôn được hạ xuống.

Hôn kỳ được định vào ba tháng sau.

Ngày xuất giá, Hứa Nguy đến đón dâu. Ngoài Thái phi, Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng đều có mặt, coi như đã cho ta đủ thể diện.

Khóe mắt Thái phi rưng rưng, bà siết c.h.ặ.t t.a.y ta, vẻ mặt đầy sự lưu luyến không nỡ.

Ta cũng thấy cay cay sống mũi, nhưng không muốn nhìn Thái phi phải đau lòng.

"Ngày mai con đã về thăm người rồi, Thái phi làm vậy cứ như sinh ly t.ử biệt không bằng."

Ngày mai là phải vào cung tạ ơn, sau này cũng có thể thường xuyên ra vào cung.

"Phỉ phỉ phỉ, ngày vui thế này, đừng nói mấy lời xui xẻo."

Thái phi không còn vẻ đau buồn, trái lại còn giả vờ tức giận, quay sang trách móc Hoàng thượng bên cạnh: "Xem muội muội của con kìa, sắp thành thân rồi mà còn chẳng biết kiêng kỵ gì cả."

Hoàng thượng che miệng ho nhẹ một tiếng, cố nhịn cười nói: "Hoàng muội nói cũng có lý, sau này nàng cứ vào cung tùy ý, thôi thì mau lên kiệu hoa đi, kẻo lỡ giờ lành."

"Hai huynh muội các người lại hợp sức bắt nạt ta đó phải không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nói đùa thì nói đùa, Thái phi vẫn nhẹ nhàng đắp khăn hỉ lên đầu cho ta.

"Huyên An, hãy sống thật tốt nhé."

Khăn hỉ che khuất gương mặt, ta không nhìn thấy vẻ mặt của Thái phi, nhưng qua tông giọng của người, ta cảm nhận được nỗi lưu luyến khôn nguôi.

Ta nặng nề gật đầu.

Trong lòng thầm nhủ: Nhất định con sẽ sống thật tốt.

17

Kiệu hoa từ từ rời khỏi cung.

Giờ phút này, phủ Bá tước đang náo nhiệt vô cùng.

"Nhất bái thiên địa!"

"Nhị bái cao đường!"

"Phu thê giao bái!"

"Lễ thành!"

Ta vốn không rõ cao đường phía trên là ai, sau này mới biết là vị sư phụ dạy kiếm thuật cho Hứa Nguy đã bị ép buộc ngồi vào vị trí chủ tọa để nhận lễ bái của chúng ta.

Sau khi làm lễ xong liền vào động phòng, việc của ta đến đó là hết, nhưng Hứa Nguy thì vẫn phải ở lại tiếp khách.

Ta đã lường trước phải chờ đợi rất lâu, nhưng không ngờ rằng phải đến tận đêm khuya, khi ta đã mơ màng buồn ngủ mới nghe thấy tiếng động ngoài phòng.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Bá gia, để bọn ta xem mặt tân nương t.ử đi chứ."

"Đúng đó, để huynh đệ chúng ta chiêm ngưỡng mỹ kiều nương của ngài một chút, mọi người nói có phải không?"

"Phải!"

Ta vén một góc khăn hỉ nhìn ra ngoài.

Đây là trò náo động phòng sao?

"Quận chúa đang ở bên trong, không được làm càn! Tất cả thu liễm lại, giải tán đi!"

"Ái chà, Bá gia à, ngài thật là..."

"Giải tán thôi, giải tán thôi, hôm khác anh em ta lại uống cho đã đời."

Bên ngoài cửa có một hồi xôn xao, phải mất một lúc lâu sau mọi thứ mới khôi phục lại vẻ tĩnh lặng.

Đoán chừng Hứa Nguy sắp vào, ta không khỏi ngồi thẳng lưng, quả nhiên khoảnh khắc tiếp theo cửa phòng đã bị đẩy ra.

Nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần, nhịp tim ta không khỏi đập nhanh hơn vài phần.

"Quận chúa để nàng đợi lâu rồi."

Là giọng nói của Hứa Nguy.

Chàng dường như đã uống rất nhiều rượu, trên người đầy mùi men nồng nặc.

Ta vốn tưởng chàng sẽ còn nói thêm điều gì, ai ngờ khoảnh khắc sau đó Hứa Nguy đã nhẹ nhàng dùng gậy hỉ khều chiếc khăn trùm đầu của ta lên.

Trong mắt chàng như có tia sáng lóe lên, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn ta, không động đậy cũng không thốt nên lời.

Ta bị chàng nhìn đến đỏ cả mặt.

"Chàng... sao không nói gì?"

Hứa Nguy dường như lúc này mới sực tỉnh, đặt cây gậy xuống, đôi tai đỏ ửng cả lên.

"Quận chúa xinh đẹp quá, khiến tại hạ nhất thời ngẩn ngơ."

Hai má ta nóng bừng, không khỏi cúi thấp đầu.

"Chàng không cần khách sáo như vậy, cứ gọi tên ta là được rồi."