"Phải... Huyên An."
Sau đó là một khoảng lặng dài.
Có thể thấy rõ cả hai chúng ta đều đang căng thẳng mười phần.
Chỉ cần chạm mắt nhau một cái là lại vội vàng tránh né.
Một lúc lâu sau, ta mới sực nhớ chàng vẫn còn đứng sững tại chỗ.
Nghĩ ngợi một chút, ta hơi dịch sang bên cạnh, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình ra hiệu cho chàng ngồi xuống.
"Chàng cũng ngồi đi."
"À? Ồ, được."
Hứa Nguy ngồi xuống cạnh ta, tiếp theo đó lại là một sự im lặng kéo dài.
Ta đang định nói hay là nghỉ ngơi sớm đi, không ngờ Hứa Nguy lại lên tiếng trước: "Hình như quên uống rượu giao bôi rồi, để ta đi lấy."
Nói xong, Hứa Nguy đứng dậy, chẳng bao lâu đã bưng hai chén rượu tới.
"Huyên An, lại đây."
"Được."
Ta vươn tay đón lấy, cùng chàng khoác tay nhau, uống cạn chén rượu.
Cũng chẳng biết là loại rượu gì, ta chỉ thấy cổ họng như đang nuốt d.a.o, nhưng đêm tân hôn không muốn chàng thấy vẻ chật vật của mình nên đành cố nén không để lộ ra.
Nào ngờ chàng lại tinh tế đến vậy, liếc mắt đã nhận ra sự khó chịu của ta.
"Rượu mạnh quá sao?"
Dù đầu óc đã bắt đầu choáng váng, ta vẫn lắc đầu.
"Không sao."
Chàng thoáng thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì tốt."
Lại một hồi im lặng.
Ta nhận ra Hứa Nguy càng lúc càng lại gần, một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, ta khẽ rụt lại rồi lại để mặc chàng tùy ý.
"Huyên An, chúng ta... có phải nên..."
Chàng nói gì ta đã nghe không rõ nữa, chỉ thấy đầu óc càng thêm mụ mẫm, mí mắt nặng trĩu. Ý thức mách bảo chuyện gì đang xảy ra khiến ta không kìm được mà buông một lời tục tĩu trong lòng.
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là 'một chén là gục' trong truyền thuyết sao?
Cơ thể không tự chủ được mà đổ nhào vào lòng chàng, trong cơn mơ màng dường như nghe thấy chàng đang kêu gào hốt hoảng.
"Huyên An! Mau gọi thái y..."
Sau này biết được chuyện gì đã xảy ra sau khi ta say rượu, ta thật sự không còn mặt mũi nào gặp người, Thái phi còn lấy chuyện này ra trêu chọc ta mãi.
Thế là xong, cả kinh thành đều biết đêm tân hôn của Trường Ninh Bá và quận chúa náo nhiệt đến mức nào.
Nửa đêm làm thức giấc cả Thái y viện, đến cả Thái phi và Hoàng thượng cũng bị kinh động. Kết quả là đám thái y vội vã chạy đến Bá phủ, bắt mạch từng người, cuối cùng đưa ra chẩn đoán thống nhất.
Ta chỉ là say rượu rồi ngủ quên thôi!
Vì vậy kinh thành lại có thêm khối chuyện trà dư t.ửu hậu để bàn tán.
Trường Ninh Bá ngàn chén không say, quận chúa uống một hớp liền ngủ, quả là một đôi xứng đôi vừa lứa!
Phiên ngoại một
1
Vài ngày sau, Hứa Nguy đưa ta đến Phúc Lai Lâu.
Ta không hiểu.
"Không về phủ sao?"
Hứa Nguy lắc đầu.
"Có người muốn gặp nàng."
Trong lòng ta đã lờ mờ đoán được, quả nhiên khi bước vào nhã gian, liền thấy đã có người đợi sẵn bên trong.
Hứa Nguy lần lượt giới thiệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đây là phụ thân, đây là mẫu thân, còn đây là huynh trưởng và tẩu tẩu."
Hứa Nguy đã tách khỏi tông tộc, không tiện dẫn ta đường đường chính chính ra vào Hầu phủ, nên chỉ có thể chọn nơi này để gia đình đoàn tụ.
Hứa lão tướng quân và phu nhân vẻ mặt hiền từ, huynh tẩu của Hứa Nguy cũng tỏ rõ sự thân thiện.
Ta lần lượt hành lễ, sau đó kéo Hứa Nguy cùng quỳ trước mặt nhị lão.
"Quận chúa, không được đâu!"
Họ hoảng hốt, vội vàng tiến lại muốn đỡ ta dậy.
Tất nhiên là ta không cử động.
"Khi thành thân không thể bái kiến nhị lão, hôm nay con dâu xin dập đầu tạ ơn cha mẹ."
Dứt lời, ta cùng Hứa Nguy vái lạy nhị lão.
"Tốt, tốt, tốt, mau đứng dậy, mau đứng dậy."
Hứa lão phu nhân hốc mắt ươn ướt, vội nắm lấy tay ta kéo đứng dậy.
"Nguy nhi có thể cưới được quận chúa là phúc phận của nó."
Ta mỉm cười nhìn về phía Hứa Nguy.
Trong mắt Hứa Nguy tràn đầy ý cười, cũng nhìn lại ta.
Có thể gả cho chàng, cũng là phúc phận của ta.
Tẩu tẩu lau khóe mắt, lên tiếng: "Ngồi xuống đi, thức ăn sắp nguội rồi."
"Vâng."
Trước mặt họ đều là bát rượu, đúng vậy, không phải chén rượu, là bát!
Chỉ có trước mặt ta là một chén trà nhỏ.
"Nhị đệ, đại ca kính đệ một ly, chúc mừng tân hôn!"
"Kính đại ca."
Ta chỉ biết trố mắt nhìn họ lần lượt uống cạn từng bát rượu.
Ngay cả tẩu tẩu cũng không kém cạnh.
"Đệ muội, tẩu cũng kính muội một ly."
Ta nâng chén trà lên, chạm nhẹ vào bát của tẩu ấy.
"Tẩu mời."
Ngay sau đó ta thấy tẩu ấy ngửa đầu uống cạn sạch bát rượu.
Hướng mắt về phía cha mẹ chồng, cũng đã uống hết mấy bát.
Tự dưng ta thấy chén trà trong tay mình thật là chướng mắt.
Người nhà họ Hứa, ai nấy đều t.ửu lượng cao vậy sao?
"Nguy nhi, Hứa gia có lỗi với con!"
Hứa lão tướng quân mặt đã đỏ vì rượu, ánh mắt đầy vẻ áy náy.
Hứa Nguy cười nhạt: "Hứa gia không có chỗ nào là có lỗi với con cả, tất cả đều là con tự nguyện."
"Hôm nay cả nhà đoàn viên, không nói những lời đau lòng này nữa. Nào, nhị đệ, hôm nay chúng ta không say không về!"
Hứa Nguy nhướng mày nhìn đại ca mình.
"Vậy e là đệ không về nhà được mất."
"Được lắm thằng nhãi này."
Đại ca chàng cười mắng, giơ nắm đ.ấ.m đ.ấ.m mạnh vào vai chàng.
"Nào, uống!"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ta cứ thế nhìn họ hết bát này đến bát khác, cầm chén trà nhỏ bé ngồi giữa họ, trông vừa yếu ớt vừa tội nghiệp.
Cuối cùng nhìn bình rượu, ta âm thầm tự rót đầy chén trà, đang định đưa lên môi thì đã bị Hứa Nguy cướp lấy.