Huyên Hòa Liễu An

Chương 13



Tiếp đó trong bát ta liền xuất hiện một miếng thịt.

Hứa Nguy cười tươi rói.

"Huyên An, nàng ăn chút thức ăn đi."

Tẩu tẩu cũng không chịu thua kém, cứ gắp thức ăn liên tục vào bát cho ta.

"Đệ muội, mau ăn đi, mau ăn đi."

Tầm mắt ta lại hướng về phía cha mẹ chồng, Hứa lão phu nhân lại gắp thêm một đũa nữa.

"Quận chúa gầy quá, ăn nhiều chút đi."

Ta: "......"

Được rồi, chính là không cho ta đụng vào rượu đấy mà!

2

Hứa Nguy chuốc say đám người kia, rồi sai người đi mời trưởng sử của Hầu phủ đến đón bọn họ.

Ta biết hỏi thế này có phần mạo muội, nhưng ta thực sự rất tò mò.

"Hứa Nguy, chàng không cần đi nhà xí sao?"

Uống nhiều rượu như vậy, chỗ nước đó đã đi đâu rồi?

Sắc mặt Hứa Nguy từ hồng hào chuyển sang đỏ gay.

"Huyên An."

"Hửm?"

Ta có thể nghe ra sự nghiến răng ken két trong giọng nói của chàng.

"Nàng lên xe ngựa trước đi."

"Được thôi."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Khoảng một tuần trà sau, Hứa Nguy mới bước vào xe ngựa.

Ta làm vẻ mặt đã hiểu rõ mọi chuyện.

Ta đã bảo mà, làm gì có chuyện không đi giải tỏa cơ chứ!

Ta vỗ vỗ vai chàng, nói đầy vẻ tâm đắc.

"Nhịn lâu quá không tốt cho thân thể đâu, lần sau đi sớm một chút."

Sắc mặt vừa mới trở lại bình thường của Hứa Nguy lại chuyển sang đỏ bừng.

Chàng nhìn ta hồi lâu, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng chậm rãi quay đầu sang một bên.

Ta: "......"

Chậc!

Sao lại còn xấu hổ cơ chứ!

Phiên ngoại hai: Góc nhìn của Hứa Nguy

1

Ta là con trai của tướng quân, nhưng phụ thân không muốn ta tập võ.

Người nói: "Nguy nhi, uy vọng của Hứa gia trong quân đội quá cao, không phải là điều tốt, Hứa gia không cần phải xuất hiện thêm một vị tướng quân nữa."

"......"

Đại ca làm theo kỳ vọng của phụ thân, không tập võ, không vào triều, một lòng theo nghiệp kinh doanh.

Nhưng ta không muốn.

Ta nói: "Cha, trượng phu phải biết trung quân ái quốc, tung hoành sa trường, con không muốn làm thương nhân!"

Phụ thân hiếm khi nổi giận, phạt ta theo gia pháp, bắt quỳ trong từ đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta không phục, dù có đói lả đi trong từ đường cũng không chịu cúi đầu.

Không biết vì sao, chuyện này truyền vào trong cung.

Khi đó Hoàng thượng mới lên ngôi không lâu, rất trọng dụng phụ thân, nghe được những lời này của ta, long nhan đại duyệt, liền đón ta vào cung.

Hoàng thượng đích thân dạy ta binh pháp, ta có thiên phú cực cao, không lâu sau đã có thể suy một ra ba, thậm chí phản bác cả ý kiến của ngài.

Hoàng thượng chưa bao giờ tức giận, thậm chí còn vô cùng vui mừng.

"Hứa Nguy, ngươi đúng là tài năng quân sự trời sinh!"

Ta ở trong cung gần một năm.

Phụ thân xin chỉ vài lần để đón ta ra ngoài, Hoàng thượng từ chối mấy bận mới chịu thả ta.

Ngày đó, phụ thân đưa ta vào thư phòng, cứ thở dài liên tục.

Khi ấy ta không hiểu, thậm chí còn thấy phụ thân quá mức lo xa.

Hứa gia một nhà trung liệt, lòng dạ sắt son với Hoàng thượng, ngài cũng rất tin tưởng nhà họ Hứa, nếu ta thành tài thì đối với cả gia tộc và Hoàng thượng đều có lợi, làm sao lại bất hạnh được?

"Nguy nhi, chuyện đã tới nước này, cha sẽ không ngăn con nữa, nhưng con hãy nhớ kỹ, ngày con thành tài cũng chính là lúc cha rút lui, Hứa gia, tuyệt đối không được có hai tướng quân!"

Ta nhớ ngày đó mình từng thề thốt, chỉ nghĩ phụ thân là muốn ta từ bỏ nghiệp võ, nên cũng không để tâm.

Đến khi ta thực sự lập được chút chiến công trong quân đội, phụ thân lại đổ bệnh nặng một trận, cơn bệnh này suýt chút nữa lấy đi tính mạng của người, từ đó về sau, phụ thân không cầm nổi thanh kiếm nữa...

Hứa gia tuyệt đối không thể có hai tướng quân!

Ta cuối cùng cũng nhớ lại lời phụ thân nói, nhưng đã muộn, phụ thân trở thành kẻ tàn phế, mà ta chính là hung thủ!

Ta vội vã chạy về phủ, phụ thân nằm trên giường bệnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

Người nói: "Hãy nhớ kỹ lời mình đã nói, trượng phu phải biết trung quân ái quốc, tung hoành sa trường! Đi đi!"

Phụ thân dâng sớ xin cáo bệnh, Hoàng thượng không cho, trái lại còn ban tước Trường doanh Hầu.

Hứa gia lại đứng ở vị trí cao hơn.

Đến lúc này ta mới hiểu rõ nỗi lo lắng của phụ thân, nhưng ta không thể dừng lại, cũng không dám dừng!

Biên quan chưa yên, ta còn chưa thể lui!

2

Ta liên tiếp lập công lớn.

Mất ba năm, cuối cùng cũng bình định được biên quan.

Hứa gia uy vọng cực cao trong quân đội, đôi khi còn cao hơn cả Hoàng thượng.

Đây là tín hiệu vô cùng nguy hiểm.

Đặc biệt là Hứa gia giờ đây không chỉ có hai tướng quân, mà còn là một nhà hai tước vị.

Thánh chỉ ban xuống, lòng ta không hề có lấy một tia vui mừng.

Ta đã quyết định sẵn, đợi khi về kinh liền giao lại binh quyền.

Không ngờ trong yến tiệc khánh công, ta lại gặp được một nữ t.ử vô cùng đặc biệt.

Lúc vào điện đã chú ý đến ánh mắt của nàng, ngước nhìn lên, vừa thấy kinh diễm lại vừa thấy nàng xấu hổ cúi đầu.

Nhìn vị trí nàng đứng, chắc hẳn là cung nữ bên cạnh Thái phi.

Thời gian ở trong cung, ta cũng từng được Thái phi chiếu cố.

Ta biết những người có thể ở lại bên cạnh Thái phi đều là những người bà vô cùng tin tưởng và hữu dụng.

Nhưng cô nương này nhìn có vẻ ngốc nghếch, không biết Thái phi coi trọng nàng ở điểm nào?

Lẽ nào là nhìn thấy đáng yêu, khiến người ta vui vẻ sao?

Tuy nhiên nàng quả thực vô cùng đặc biệt, ánh mắt trong trẻo hiếm thấy trong cung, nhưng lại biết cẩn trọng dè dặt.