Huyên Hòa Liễu An

Chương 14



Ta liếc mắt đã nhận ra dáng đứng của nàng không đúng, chắc chắn hai chân rất đau, không ngờ suốt mấy canh giờ, nàng lại có thể nhẫn nhịn đến mức không nhíu mày, mãi đến khi yến tiệc kết thúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Ta thấy có chút thú vị, mỉm cười với nàng, nào ngờ nàng lại xấu hổ trốn sau lưng Thái phi.

Thật sự là thú vị vô cùng.

3

Sau yến tiệc khánh công, ta liền đến Ngự thư phòng, định giao lại binh quyền.

Hoàng thượng lại đích thân đỡ ta dậy, vỗ vỗ vai ta.

"Hứa Nguy, nếu trẫm ngay cả ngươi cũng không tin được, thì trong triều đình này, trẫm còn có thể tin tưởng ai đây!"

Sự tin tưởng của Hoàng thượng, thần không biết là phúc hay là họa.

Mà thần thì không dám đ.á.n.h cược.

Phụ thân nói rất đúng, thế lực nhà họ Hứa quá lớn, khó mà bảo đảm Hoàng thượng giữ được lòng tin này bao lâu.

Nhà họ Hứa không chịu nổi dù chỉ một lần nghi kỵ từ phía Hoàng thượng!

"Phân tông đi."

Lời vừa dứt, phụ thân và đại ca đồng thanh phản đối.

"Không được!"

Mẫu thân thậm chí đã rơi lệ.

"Đã phân tông rồi, chẳng phải con sẽ trở thành kẻ cô độc không nơi nương tựa sao!"

Ta cười khổ.

"Đây là kế sách ổn thỏa nhất."

Phụ thân nay sức khỏe suy yếu, đại ca lại làm kinh doanh, chẳng gây chút đe dọa nào cho hoàng gia, sau này kế thừa tước vị dù là hữu danh vô thực nhưng vẫn có thể hưởng vinh hoa phú quý.

Nhưng ta thì khác, trong tay ta nắm giữ hai mươi vạn đại quân. Ta biết rõ bản thân một lòng vì nước, tuyệt đối không có tâm phản nghịch, nhưng nếu có một ngày, lòng tin này của Hoàng thượng không còn nữa thì sao?

Đến lúc đó, một mình ta sẽ kéo cả nhà họ Hứa xuống vực thẳm!

Cái gọi là một nhà hai tướng, một nhà hai tước, hay cả nhà họ Hứa trung liệt, tất cả sẽ đều tan thành mây khói!

Ta không dám đ.á.n.h cược!

"Phân đi, con tách ra khỏi tông tộc, nếu đổi lại được sự bình an cho nhà họ Hứa, thì rất đáng!"

Trên mặt phụ thân và đại ca đều hiện rõ vẻ ủ rũ, mẫu thân và tẩu tẩu đã khóc thành người lệ.

Nhưng chẳng ai nói thêm lời nào.

Trong lòng họ đều hiểu, lời ta nói là hoàn toàn đúng đắn...

4

Ngày thứ hai sau khi phân tông, Phúc An tìm đến, ta đã biết ngay là Thái phi muốn gặp mình.

Tại lầu Phúc Lai.

Thái phi dường như đã đợi sẵn từ lâu.

"Thần Hứa Nguy, bái kiến Thái phi."

Thái phi nét mặt từ ái, bảo ta đứng dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Lại đây ngồi đi, ai gia đã lâu không gặp ngươi, hôm nay tìm ngươi đến chỉ để trò chuyện đôi câu."

Ta biết Thái phi chắc chắn không phải chỉ vì lý do đó mà tìm ta.

Cứ ngỡ là chuyện gì quan trọng, nào ngờ Thái phi lại muốn làm mai mối!

"Ngươi cũng đến tuổi thành gia lập thất rồi, có người nào trong lòng chưa?"

Trong đầu ta chợt lóe lên một bóng dáng sắc xanh lục, nhưng rồi lại lập tức bị đè xuống.

Bản thân vốn đã định sẵn số mệnh cô độc, cớ sao phải làm lỡ dở người ta.

"Thần một lòng chỉ muốn bình định biên cương, không màng chuyện nhi nữ tình trường."

Ý là không có.

Thái phi mỉm cười, thẳng thắn nói: "Đứa con gái của ai gia đã để mắt tới ngươi, nếu ai gia ban hôn cho hai người, ngươi có nguyện ý không?"

Ta kinh ngạc trong lòng, không kìm được nảy ra một ý nghĩ đại nghịch bất đạo.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ta cẩn thận hỏi: "Không biết người mà Thái phi nhắc tới là vị công chúa nào?"

Thái phi cười: "Tại yến tiệc mừng công, ngươi đã gặp qua, nàng tên Liễu An, ai gia có ý định nhận nàng làm nghĩa nữ."

Liễu An?

Là nàng ấy sao?

Ta không khỏi nhớ lại khuôn mặt e thẹn ấy, nhìn sang Thái phi, trong lòng bỗng chốc thông suốt.

"Chẳng lẽ ngay cả khi thần còn chưa về kinh, Thái phi đã tính toán đến chuyện của thần rồi sao?"

Ngày đó y phục của Liễu An vô cùng nổi bật, tựa như cố tình thu hút sự chú ý, giờ nghĩ lại, nếu không có sự cho phép, cung nữ nào dám ăn mặc rực rỡ đến thế.

Bị vạch trần tâm tư, Thái phi không hề tức giận, ngược lại ý cười càng đậm hơn.

"Ngươi cũng là người ai gia nhìn lớn lên, thứ nhất là hiểu rõ gốc gác nên ai gia yên tâm, thứ hai là ngày đó ai gia cũng nhìn ra hai người các ngươi đều có ý với nhau, thế chẳng phải rất tốt sao."

Ta cười khổ.

"Thái phi chẳng lẽ không biết, thần từ nay về sau đã là kẻ cô độc rồi sao? Không giấu gì người, thần không có ý định để lại hậu duệ, cho nên việc cưới xin, thần cũng chưa tính đến."

Thái phi thông tuệ biết bao, ta biết người chắc chắn hiểu được những gì ta đang lo nghĩ và khó xử.

Người im lặng hồi lâu, ngay khi ta tưởng rằng người sắp bỏ cuộc, không ngờ người lại hỏi tiếp: "Nếu bỏ qua tất cả những điều đó, ai gia hỏi ngươi, ngươi có nguyện ý đón nàng về làm vợ không?"

Nếu bỏ qua tất cả những điều đó, không cần lo lắng cho sự an nguy của mấy trăm người nhà họ Hứa, ta đương nhiên nguyện ý!

Một là Hoàng thượng hiếm có anh chị em, nếu là nghĩa nữ của Thái phi thì cũng rất tôn quý, thế nào cũng là ta cao trèo; hai là, cô nương này rất hợp mắt ta, xem như là tình yêu sét đ.á.n.h.

Ta đứng dậy vái chào.

"Thần nguyện ý!"

Thái phi mỉm cười.

"Tốt, đã như vậy, ngươi cứ tự đi hỏi nàng đi, nếu Liễu An đồng ý, ngươi cũng chẳng cần bận tâm chuyện nối dõi, hai đứa cứ an ổn mà sống là được."

"Tuân mệnh."

5

Chưa kịp tìm cơ hội hỏi nàng thì Hoàng thượng lại hạ lệnh hộ tống ngài đi tuần phương Nam.