Mặc dù nàng nói, thằng nhóc đó còn chưa bằng một nửa vẻ anh tuấn của ta...
8
Vài năm sau khi cưới, trong kinh dần lan truyền tin đồn nàng không thể sinh nở, thấp thoáng ý châm chọc, ta chỉ hận không thể cắt lưỡi bọn chúng!
Sau khi đ.ấ.m hỏng vài bao cát cho tĩnh tâm lại, ta nghênh ngang đi thẳng tới Thái y viện.
Chẳng mấy ngày sau, người trong kinh đều biết Trường Ninh Bá thời trẻ chinh chiến sa trường, bị thương nơi hiểm yếu, định sẵn là không có người nối dõi!
Nàng nghe thấy những lời đàm tiếu ấy, mắt liền đỏ hoe.
"Chàng sẽ bị người ta cười chê đó."
Ta chẳng hề bận tâm.
"Cứ để mặc bọn họ nói!"
Những lời đồn thổi này ta không quan tâm, nhưng nếu chúng dám sỉ nhục người mà ta nâng niu trong lòng bàn tay thì không được!
9
Lại vài năm nữa trôi qua.
Có người đặt một đứa trẻ trước cửa Bá phủ.
Ta lập tức lệnh người đi tìm cha mẹ đứa bé.
Nhưng không ngờ, tìm được mẹ đứa bé thì nàng đã là một cái xác lạnh.
Tra hỏi kỹ mới biết, mẹ đứa trẻ vốn là tỳ nữ trong một nhà thương nhân, tư tình với một gia đinh, nào ngờ khi mang thai, gã gia đinh đó lại chối bỏ, còn vu khống nàng lẳng lơ, đức hạnh suy đồi.
Tỳ nữ đó bị nhà thương nhân đuổi đi, cha mẹ cũng chê nàng mất mặt, không chịu cho về nhà.
Không còn cách nào khác, nàng đành phải đi ăn xin qua ngày.
Sau khi sinh con vất vả, nàng cũng đã cạn kiệt sức lực.
Không đủ sức nuôi dưỡng, nàng mới nghĩ cách tìm chỗ dựa tốt cho con, nên mới đặt đứa bé trước cửa Bá phủ.
Chuyện đã đến nước này, cũng đành chịu thôi.
"Hứa Nguy, chúng ta nhận thằng bé làm nghĩa t.ử đi."
"Được."
Nàng đã thích thì cứ chiều theo ý nàng.
Nghĩa t.ử không được kế thừa tước vị, nhận nuôi cũng chẳng sao, mai này nuôi dạy cẩn thận, bản lĩnh cả đời của ta cũng coi như có người nối nghiệp.
Đứa trẻ được đặt tên là Hứa Phi.
Nó mang trong mình khí phách nam nhi, quả thật rất giống ta.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Theo nó dần khôn lớn, ta cũng bước vào tuổi trung niên.
Hoàng thượng đã già, nghi tâm cũng nặng dần.
Ta có thể cảm nhận được sự tin tưởng mà ngài dành cho ta đang vơi dần theo năm tháng.
Có một ngày, rõ ràng là ngài đang cười, nhưng trong mắt lại thấp thoáng ẩn hiện ý sát.
"Tướng sĩ trong quân đều nhận ra Hứa khanh, nhưng chưa chắc đã nhận ra trẫm đây đâu nhỉ!"
Ta sớm biết sẽ có ngày này, hay nói đúng hơn, thứ ta chờ đợi bấy lâu chính là ngày này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày hôm sau, ta dâng sớ lên Hoàng thượng.
"Quân doanh đang có buổi diễn tập chiến trận, nếu Hoàng thượng có thể đích thân ngự giá tới thao trường, chắc chắn sẽ khích lệ quân tâm vô cùng!"
Hoàng thượng nghe vậy vô cùng vui sướng. Sau khi duyệt binh xong, ta nhân cơ hội đó dâng trả binh quyền, rồi bắt chước phụ thân, tự phế võ công, dâng sớ cáo bệnh.
Hoàng thượng đã chuẩn tấu.
Từ đó trở đi, ta chỉ quanh quẩn trong phủ chăm hoa nuôi chim, hoặc dẫn Huyên An đi ngao du sơn thủy.
Hứa Phi muốn tòng quân, ta không ngăn cản.
Chỉ vì nó nói: "Đại trượng phu phải tận trung báo quốc, tung hoành sa trường! Cha, con cũng muốn giống như người, làm một bậc đại anh hùng đầu đội trời chân đạp đất!"
Ta mỉm cười, một nụ cười đầy mãn nguyện.
Nó đúng là người nhà họ Hứa của ta.
Ta bảo: "Đi đi, làm những gì con muốn, đừng làm mất mặt cha!"
10
Về sau, Tĩnh Thái phi băng hà, Huyên An suýt chút nữa đã khóc đến mù cả mắt.
Phải mất cả tháng trời, nàng mới miễn cưỡng có chút sức sống.
Ta biết Thái phi có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng nàng, nhưng không ngờ lại sâu đậm đến nhường ấy.
Chẳng biết đến ngày ta rời đi, liệu nàng có đau lòng đến thế này không.
Không đành lòng nhìn nàng u sầu, ta quyết định đưa nàng rời khỏi kinh thành, đi chơi khắp nơi cho khuây khỏa.
Dù sao ở kinh thành này cũng chẳng còn gì khiến ta vương vấn nữa rồi.
Nhiều năm sau, chúng ta tìm được một nơi non nước hữu tình, đẹp tựa chốn thần tiên, rồi định cư tại đó, không màng thế sự.
Thấm thoắt đã hai mươi năm trôi qua.
Khi Hứa Phi tìm đến thăm ta, nó cũng đã là người đàn ông tuổi tứ tuần.
Nó nói hiện nay thiên hạ thái bình, không có giặc để đ.á.n.h, nên nó đã trở lại kinh thành, làm Cẩm y vệ, cũng phấn đấu được chức Thiên hộ.
"Con vẫn làm người thất vọng, chẳng bằng một phần mười của cha."
Ta cười nói: "Thiên hạ thái bình là chuyện tốt, không có gì quan trọng hơn sự bình yên."
Nó bảo muốn ở lại để phụng dưỡng chúng ta những năm tháng cuối đời, ta đã từ chối.
Những ngày tháng cuối cùng này, ta chỉ muốn sống cùng Huyên An.
Hai năm cuối đời, thật bình lặng và an yên.
Ngày hôm ấy, dường như cả hai chúng ta đều cảm nhận được điều gì đó.
Chúng ta chẳng làm gì cả, chỉ chậm rãi khép cửa phòng, dìu nhau lên giường nằm, tựa vào nhau mà ngắm nhìn cảnh đẹp ngoài cửa sổ.
Trên bệ cửa là một bầu rượu, một chén trà.
"Huyên An, quê hương của nàng có đẹp như thế này không?"
Đáp lại ta chỉ có những cánh hoa rơi lặng lẽ bay vào từ ngoài cửa sổ.
Nhìn người bên cạnh đã khép c.h.ặ.t đôi mắt, hốc mắt ta cay cay, nhưng khóe miệng vẫn khẽ mỉm cười, ta đặt lên mái tóc nàng nụ hôn cuối cùng.
Thật tốt, người phải một mình đối diện với nỗi cô đơn cuối cùng, không phải là nàng...
(Hoàn)