Huyên Hòa Liễu An

Chương 3



Lúc này, tôi cứ chỉ vào món trang sức trên đầu mà quơ qua quơ lại trước mặt ông, trong mắt đong đầy sự hân hoan khi có được món đồ quý.

Chiếc trâm này, tôi thực sự rất yêu thích.

Phúc An nhìn tôi với vẻ buồn cười.

"Đẹp lắm, con đeo cái gì cũng đều đẹp cả."

Nhận được câu trả lời vừa ý, tôi mới vui vẻ tháo chiếc trâm xuống.

Phúc An thấy lạ.

"Chiếc trâm này không phạm quy chế, đeo cũng chẳng sao đâu."

Trước đây, Thái phi cũng từng ban cho tôi nhiều loại trang sức khảm phượng, mẫu đơn. Tôi vốn hiểu chuyện, chỉ dám đeo trước mặt người một lát rồi cẩn thận cất đi, chưa bao giờ dám phô trương ra ngoài.

Chiếc trâm này chỉ là ngọc bích bình thường, chẳng có gì kiêng kỵ cả. Lẽ ra đeo là chuyện bình thường, nhưng là một cung nữ nhỏ bé, dù có được Thái phi sủng ái đến mấy cũng không nên phô trương trước mặt người khác.

"Thôi bỏ đi, trong cung làm gì cũng phải cẩn thận, kẻo rước họa vào thân cho Thái phi."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Phúc An chê tôi quá cẩn trọng.

"Con yên tâm, Thái phi có Hoàng thượng che chở, chẳng ai dám làm càn đâu."

Phúc An nói cứ như thể lẽ đương nhiên, trong lòng tôi càng thêm thắc mắc, nhưng chỉ biết cười trừ chứ chẳng dám hỏi sâu thêm.

Hoàng thượng thường xuyên đến thăm Thái phi, tôi vẫn luôn không hiểu rõ, rõ ràng Thái hậu mới là mẫu thân ruột của người, tại sao Hoàng thượng lại thân thiết với Thái phi hơn?

Nhưng chuyện trong cung, người khác không nói thì tôi cũng không dám hỏi nhiều.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Hôm nay trong cung tổ chức yến tiệc, nghe nói là để tiếp đón vị Hứa tướng quân chiến công hiển hách kia.

Tôi không biết nhiều về ông ấy, nhưng cũng hiểu rằng nhà họ Hứa không chỉ có hai tướng quân, mà còn nắm giữ hai tước vị quý tộc.

Hứa lão tướng quân năm xưa cáo bệnh xin về, Hoàng thượng cảm kích lòng trung liệt nên phong làm Trường Ninh Hầu, còn con trai thứ đích xuất là Hứa Nguy, dù tuổi đời còn trẻ cũng nhờ chiến công mà được phong làm Trường Ninh Bá.

Tước vị thế tập, đó là vinh hiển tột cùng!

Hơn nữa, nghe Thái phi và Phúc An kể lại, Hứa Nguy dường như từng ở trong cung một thời gian, lúc đó chính tay Thái phi đã chăm sóc cậu ấy rất chu đáo.

Thái phi và Hoàng thượng dường như đều hết lòng tán thưởng vị tướng quân này, mỗi khi nhắc đến đều không tiếc lời khen ngợi.

Nghe nói ba tháng trước cậu ấy đã dẹp yên loạn biên giới, hiện tại đang được Thánh thượng sủng ái, tiền đồ vô lượng.

Thông thường các buổi cung yến, Thái phi đều không tham dự. Trước đó Hoàng thượng đã cho người đến mời vài lần, tôi vốn tưởng người cũng sẽ từ chối như mọi khi, ai ngờ hôm nay người lại phá lệ đồng ý.

"Đã lâu không xuất hiện trước mặt mọi người, đã vậy, hôm nay ta cũng đi góp chút vui vậy."

Người đến mời cười đầy vẻ nịnh nọt.

"Nô tài chỉ đợi câu này của người, vậy nô tài xin phép về bẩm báo với Hoàng thượng ngay ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ừ."

Người vừa đi, tôi liền tò mò hỏi.

"Thái phi ngày thường chẳng thích chốn ồn ào, sao hôm nay lại muốn dự yến tiệc mừng công này thế ạ?"

Thái phi mỉm cười không đáp, ngược lại còn hỏi tại sao tôi không đeo chiếc trâm hôm nọ người mới ban cho.

Tôi theo bản năng sờ lên mái tóc mình, nơi vẫn đang cài chiếc trâm bạc quen thuộc.

"Nô tỳ sợ quá phô trương, sẽ gây thêm phiền toái cho người ạ."

Dù sao những món đồ Thái phi ban tặng đều rất quý giá, trong cung chưa thấy cung nữ nào được dùng những món xa xỉ như vậy.

"Đứa trẻ ngốc, nghe lời ta, hãy đeo nó lên, rồi thay cả bộ y phục ta tặng lúc trước, đi cùng ta dự tiệc đi."

"Vâng."

Tôi ngoan ngoãn đáp lời, chỉ nghĩ đi cung yến thì cần long trọng một chút nên không nghĩ ngợi nhiều. Nhưng khi thực sự ra khỏi tẩm cung, tôi mới nhận ra bộ đồ này có chút quá nổi bật.

Chiếc váy màu xanh lục sáng này, dù không quá phô trương nhưng lại rất bắt mắt, tôi đã cảm nhận được những ánh nhìn soi mói đang đổ dồn về phía mình, thật sự là đứng ngồi không yên.

"Thái phi, nô tỳ mặc thế này... liệu có ổn không ạ?"

Thái phi mỉm cười đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới, gật đầu liên tục, tỏ vẻ vô cùng hài lòng.

"Ai gia thấy rất tốt, Phúc An, ngươi thấy thế nào?"

Phúc An vốn là kẻ nịnh nọt thân cận của Thái phi, đương nhiên là hùa theo nói tốt.

Ta bất lực, đành từ bỏ ý định quay về thay y phục, cố gắng phớt lờ ánh mắt của mọi người xung quanh, ngoan ngoãn cúi đầu đi theo sau Thái phi.

"Tĩnh Thái phi giá đáo!"

Vừa bước vào điện, ta muốn trốn cũng không kịp. Từng ánh mắt dò xét đổ dồn về phía mình khiến ta chỉ muốn bỏ chạy, nhưng đành phải cố tỏ ra bình thản.

Ta đã nghe thấy mọi người bắt đầu xì xào bàn tán.

"Cô nương đứng bên cạnh Tĩnh Thái phi là ai thế? Sao chưa từng nghe nhắc đến? Là tiểu thư nhà nào vậy?"

"Nàng ta gọi là Liễu An, là cung nữ hầu hạ bên cạnh Thái phi."

"Cung nữ? Hừ! Trông thật ra dáng hồ ly tinh."

"Câm miệng đi, nghe nói Thái phi sủng ái nàng ta lắm đấy, ngươi không sợ Thái phi trách tội sao..."

Cuối cùng cũng đến chỗ ngồi của Thái phi, bà đưa mắt nhìn quanh một vòng, những ánh nhìn khó chịu kia mới chịu dời đi.

Hoàng thượng và mọi người đã ổn định chỗ ngồi, chỉ chờ vị Hứa tướng quân kia tới là khai tiệc. Nghe nói người đã tới cổng cung, sắp vào đến nơi rồi.

"Dạo này khí sắc của Thái phi tốt hơn nhiều rồi."