Lý thái y miễn cưỡng đứng vững, có lẽ cũng hiểu rõ mạng sống của Thái phi quan trọng đến nhường nào, nên chẳng màng đến lễ tiết rườm rà, lập tức bắt tay vào xem bệnh.
Chỉ thấy ông nhìn sắc diện của Thái phi rồi nhíu mày, sau đó bắt đầu bắt mạch cho người.
Đôi lông mày không hề giãn ra, ngược lại thần sắc càng thêm phức tạp.
Trong lòng ta bỗng dấy lên linh cảm chẳng lành, không biết tự bao giờ hốc mắt đã đỏ hoe vì lo sợ.
"Lý thái y, Thái phi bị sao vậy ạ?"
Lý thái y lộ vẻ phức tạp, muốn nói lại thôi. Phúc An biết ông có điều kiêng dè, bèn cho lui tất cả những người xung quanh, chỉ để lại bốn người trong điện.
"Thái y cứ nói thẳng không cần ngại."
Lý thái y nhìn ta rồi lại nhìn Phúc An, một lúc lâu sau mới thở dài, chậm rãi lên tiếng.
"Thần sợ rằng y thuật có hạn, triệu chứng này của Thái phi, xem chừng giống như là..."
"Là gì ạ?"
Nỗi bất an trong lòng ta càng dâng cao, thế mà vị thái y này cứ ngập ngừng mãi không chịu thốt ra từ cốt lõi.
Ta không nhịn được mà thăm dò: "Là... trúng độc?"
Lý thái y chậm rãi gật đầu. Ta gần như không đứng vững, Phúc An đưa tay đỡ lấy ta. Ta có thể cảm nhận được giọng nói mình đang run rẩy không kiểm soát: "Có... có thể giải được không ạ?"
"May mắn là Thái phi trúng độc chưa sâu, vẫn chưa nguy hiểm đến tính mạng, nhưng độc này lưu lại trong cơ thể càng lâu càng nguy hiểm. Thần sẽ lập tức kê đơn, cô nương hãy cho người đi sắc t.h.u.ố.c ngay, không được chậm trễ."
"Vâng, vâng..."
Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.
Lấy được đơn t.h.u.ố.c, ta vội vã nhờ Triệu thống lĩnh đích thân chạy một chuyến.
"Triệu thống lĩnh, ngài hành động nhanh nhẹn, nhờ ngài đi một chuyến đến Thái y viện ạ."
Triệu thống lĩnh không nói lời nào, cầm lấy đơn t.h.u.ố.c rồi đi ngay.
"Liễu An cô nương yên tâm, mạt tướng sẽ lập tức lấy t.h.u.ố.c về ngay."
Nhìn theo bước chân vội vã của Triệu thống lĩnh, lòng ta mới nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Vốn tưởng rằng mọi chuyện sẽ ổn thỏa, không ngờ lại bị kẻ khác giở trò sau lưng.
Triệu thống lĩnh cầm t.h.u.ố.c trở về với vẻ mặt đầy phẫn nộ.
"Trong đơn t.h.u.ố.c có vị Bạch Thiên T.ử đã bị người trong cung Thái hậu lấy đi mất rồi."
Thái hậu?
Lại là Thái hậu!
Lý thái y nghe xong liền nhíu c.h.ặ.t mày.
"Vị Bạch Thiên T.ử này chính là then chốt để giải độc, thiếu nó thì không xong rồi!"
Phúc An nghiến răng.
"Để ta đi cầu xin Thái hậu, dù có phải liều cái mạng già này cũng phải đòi lại bằng được Bạch Thiên Tử."
"Vô ích thôi."
Thái hậu chính là muốn lấy mạng Thái phi, sao có thể nhả ra phương t.h.u.ố.c cứu mạng này chứ.
Ta nhìn Thái phi đang hôn mê trên giường, một ý nghĩ đại nghịch bất đạo bỗng nảy ra trong đầu.
Nếu không có Thái phi, sợ rằng ta đã sớm bị An Thường Tại hành hạ đến c.h.ế.t từ lâu rồi.
Thái phi đã cứu mạng ta, cho ta những ngày tháng bình yên, ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn người gặp nguy mà không cứu.
Ánh mắt ta trở nên kiên định, nhìn về phía Triệu thống lĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thống lĩnh, nếu ta muốn ngài cùng ta xông vào Thọ Khang cung của Thái hậu, ngài có nguyện ý không?"
Triệu thống lĩnh chắp tay.
"Mạt tướng chỉ cần cô nương phân phó, dù c.h.ế.t cũng không từ!"
"Tốt."
Có ngài ấy đi cùng, nắm chắc phần thắng sẽ cao hơn nhiều.
"Việc không nên chậm trễ, nhờ ngài dẫn theo huynh đệ, chúng ta lập tức xuất phát."
"Tuân lệnh."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
7
Có lẽ chính Thái hậu cũng không ngờ tới, ta lại dám cả gan dẫn người xông thẳng vào cung điện của bà ta.
Những kẻ mà Hoàng thượng để lại đều là cao thủ trong nghề, chẳng tốn bao nhiêu công sức đã phá tan cửa cung.
Thái hậu đứng trong điện, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Ánh mắt bà ta nhìn ta đầy vẻ thâm độc.
Thấy thị vệ tiến lên, Triệu thống lĩnh cất tiếng gầm vang dội.
"Ta xem kẻ nào dám!"
Đám đông bị dọa cho khựng lại, dù vẫn giữ tư thế phòng thủ nhưng không một ai dám tiến thêm bước nào.
Dẫu sao cũng là cấm quân thống lĩnh, lại là người được Hoàng thượng trọng dụng, ai dám đắc tội với ông ta chứ.
Triệu thống lĩnh dùng ánh mắt sắc lẹm quét xung quanh, mang theo lời cảnh cáo đanh thép.
"Các người tốt nhất nên tự biết thân biết phận, trong hậu cung này, ai mới là chủ t.ử thực sự! Tất cả mau dạt ra cho ta!"
Thái hậu dường như tức giận đến mức tâm hỏa công tâm, ôm n.g.ự.c như muốn ngất đi. Ta chẳng buồn bận tâm, thấy tình thế đã được kiểm soát liền vội sai người lục soát cung.
"Tứ tán tìm kiếm, nhất định phải tìm ra t.h.u.ố.c!"
"Tuân lệnh!"
Thời gian trôi qua từng giây, lòng ta như lửa đốt. Mọi người vẫn đang giằng co, ta được Triệu thống lĩnh bảo vệ sau lưng, dù không nhìn thấy nhưng ta biết lúc này ánh mắt Thái hậu đang ngập tràn oán độc.
"Tìm thấy rồi!"
Ta mừng rỡ, một tên thị vệ đã cầm theo gói t.h.u.ố.c lao vào.
"Mấy cung nữ đang ở phía sau đốt hủy đám t.h.u.ố.c này, thuộc hạ đến kịp nên cướp lại được một ít."
Ta vội vàng cầm t.h.u.ố.c quay đầu bỏ chạy.
"Đi!"
Chúng ta vội vã rút lui.
Sau lưng ta, nơi mà ta không nhìn thấy, Thái hậu suy sụp ngã nhào xuống đất, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
"Thua rồi, thua triệt để rồi."
Tâm phúc của bà ta vội vàng dìu lấy.
"Thái hậu, dù sao đi nữa, người vẫn là Thái hậu mà!"
Thái hậu nghe vậy dường như lại tìm thấy tia hy vọng, đột nhiên bật cười.
"Thái hậu, người đừng làm nô tỳ sợ, Thái hậu..."