Huyên Hòa Liễu An

Chương 9



Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi là ta muốn chui xuống đất cho rồi.

Quá mất mặt!

Quan trọng là còn bị Hứa Nguy bắt gặp.

Càng thêm mất mặt!

Ta bực bội ngồi trong góc tường vẽ vòng tròn, đúng lúc nghe tin Thái phi cũng ban thưởng cho Hứa Nguy, đang định gọi Phúc An đi tuyên đọc thủ dụ.

Ta nghĩ thầm đây đúng là cơ hội tốt để vớt vát lại hình tượng, hơn nữa đến lúc đó hắn còn phải quỳ lạy ta, nghĩ thôi đã thấy phấn khích.

Thế là ta tự tiến cử, cướp luôn việc của Phúc An.

"Thái phi, để con đi!"

Thái phi mỉm cười gật đầu, chỉ bảo ta cũng nên ra ngoài dạo chơi chút.

"Cùng Phúc An đi đi, dạo chơi một lát rồi hãy về."

"Vâng."

12

Dọc đường đi, ta cảm thấy vô cùng đắc ý.

Khi đến phủ Trường Ninh Bá, Hứa Nguy và mọi người đã nhận được tin, đang chờ sẵn trong phủ.

Lần này hắn mặc thường phục, khí chất thiếu niên trên người càng đậm nét hơn, trông tựa như một vị cử nhân đọc nhiều sách thánh hiền. Nếu không cất lời, e là chẳng ai dám tin hắn lại là một đại tướng quân uy phong lẫm liệt, chiến công hiển hách.

Có lẽ không ngờ ta lại đến, lúc nhìn thấy ta, hắn đã ngẩn người.

Đến khi người bên cạnh huých tay, hắn mới sực tỉnh.

"Khụ khụ."

Ta trịnh trọng hắng giọng, chuẩn bị tuyên đọc thủ dụ.

"Thủ dụ của Tĩnh Thái phi!"

Hứa Nguy cùng mọi người quỳ xuống chờ ta tuyên đọc.

Ta trố mắt nhìn những chữ nghĩa xa lạ trên tay, hồi lâu mà chẳng bật ra nổi một từ.

Mọi người tỏ vẻ nghi hoặc nhưng không ai dám ngẩng đầu.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ta xấu hổ vô cùng.

Tính toán đủ điều, thế mà lại không tính đến việc chính mình lại là một "kẻ mù chữ thời cổ đại".

"Phì."

Phúc An nhìn ta đầy vẻ khó hiểu, ta lúng túng nở một nụ cười gượng gạo, ghé sát tai hắn thì thầm.

"Ta không biết chữ..."

Phúc An: "..."

Ta đọc được sự cạn lời trong ánh mắt hắn.

Dẫu sao thì lúc nãy ai là người hùng hổ đòi đi tuyên chỉ cơ chứ?

Người luyện võ vốn có thính giác rất nhạy, câu nói "không biết chữ" của ta đã lọt trọn vào tai Hứa Nguy. Chỉ thấy hắn mỉm cười đầy ẩn ý nhìn ta, khiến khuôn mặt già nua này đỏ bừng lên.

Cười cái gì mà cười, biết chữ thì oai lắm sao!

Cuối cùng vẫn là Phúc An đọc thủ dụ. Nhìn những rương lớn trân châu bảo vật được chuyển vào tướng quân phủ, ta ghen tị đến mức nghiến răng ken két.

Rõ ràng công lao lớn nhất khi cứu Thái phi là ta và Triệu thống lĩnh, tại sao phần thưởng lại đổ dồn hết cho hắn!

Hắn cùng lắm chỉ là đến dọn dẹp hậu quả thôi mà.

Hừ!

Nhìn những xấp gấm vóc lụa là sặc sỡ này xem, hắn có dùng được không?

Còn cả những món trang sức cài tóc hoa lệ kia, hắn có thể đeo cho ai cơ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chắc là vì lòng đố kỵ của ta thể hiện quá rõ ràng, Hứa Nguy không biết từ khi nào đã tiến lại gần bên cạnh ta.

"Ghen tị sao?"

Ta rất muốn lườm hắn một cái.

Ngươi nói xem?

Nhưng lý trí vẫn bắt ta phải nặn ra một nụ cười giả trân đầy thuần thục.

"Hứa tướng quân nói đùa rồi, đây là phần thưởng xứng đáng cho công lao bảo vệ của tướng quân, ta chỉ biết mừng cho ngài, sao lại có tâm tư khác được."

Hứa Nguy cười mà không nói, cứ chăm chú nhìn chằm chằm vào ta.

Ta bị hắn nhìn đến mức chịu không nổi, đành chậm rãi quay đầu đi nơi khác.

Trong lòng thì khuôn mặt ấy đang dần nở nụ cười rạng rỡ.

Có gì mà nhìn chứ?

"Nghe Phúc An công công nói, quận chúa muốn đi dạo phố xá, tại hạ nguyện theo hầu bên cạnh, bảo vệ an nguy cho quận chúa."

Nghe vậy, ta không nhịn được quay lại nhìn. Chỉ thấy thiếu niên trước mắt đôi mắt lấp lánh, khiến người ta không thể dời mắt.

Thấy ta vô thức gật đầu, hắn cũng nở nụ cười rạng rỡ, nghiêng người sang một bên, chìa một tay ra.

"Quận chúa mời."

Bề ngoài ta vẫn giữ vẻ nghiêm trang khi nhìn bàn tay hắn đưa ra, nhưng trong lòng đã vui sướng đến mức chẳng còn chút hình tượng nào.

Vậy thì, đi thôi...

13

Vào cung đã lâu, đây là lần đầu tiên ta được ra ngoài, cảm giác như khỉ sổng chuồng, không tài nào dừng chân lại được.

Thấy cái gì cũng thấy mới mẻ.

Phúc An đã về cung phục mệnh trước, giờ Hứa Nguy theo sau ta, chẳng mấy chốc mà tay đã xách đầy đồ.

"Những thứ này có mang vào cung được không?"

Ta chợt nhớ ra điều này.

Quy tắc trong cung nhiều vô kể khiến ta nhớ không nổi, cũng không biết có được phép mang theo đống đồ này vào không.

Hứa Nguy cười đáp: "Đều là mấy món đồ chơi nhỏ, tất nhiên là mang được."

Nghe vậy, ta tươi cười rạng rỡ.

"Thế thì tốt."

Thái phi ở trong thâm cung lâu ngày, chắc ít khi thấy mấy món đồ này, mang về cho Thái phi giải khuây là hợp nhất.

"Ra ngoài đã lâu, chắc quận chúa cũng đã mệt. Món tôm say ở Phúc Lai Lâu là tuyệt nhất, quận chúa có muốn ghé qua nếm thử không?"

"Hửm?"

Tâm trí ta vẫn còn mải mê với đống đồ chơi, nghe hắn nhắc mới chợt thấy đúng là đói thật rồi.

Ta thành thật gật đầu.

"Được chứ."

Phúc Lai Lâu lúc này đang vô cùng náo nhiệt, Hứa Nguy thạo đường quen lối dẫn ta vào phòng riêng trên lầu hai, không gian lập tức trở nên yên tĩnh hơn nhiều.

Ta tò mò hỏi: "Ngươi thường tới đây sao?"

Hứa Nguy vừa đặt đống đồ trong tay xuống vừa trả lời: "Là sản nghiệp của huynh trưởng ta."

Ta gật đầu đã hiểu.

Hắn và anh trai Hứa Cẩn đều là những người tài giỏi xuất chúng.

Hứa lão tướng quân chiến công hiển hách, được phong Trường Doanh Hầu, tước vị truyền đời. Hứa Cẩn là con trưởng, tất nhiên là người kế vị chắc chắn.