Năm ấy, Tạ An Nhiên vừa tròn mười tuổi.
Mùa xuân đến sớm, trong Tạ phủ hoa hải đường nở rộ, đỏ thắm cả một góc sân. An Nhiên ngồi xổm dưới gốc cây, dùng cành trúc nhỏ vẽ vẽ trên nền đất ẩm, trong đầu chỉ nghĩ đến buổi sáng hôm nay Đại tỉ sẽ dẫn nàng ra phố mua kẹo hồ lô.
Nàng không biết rằng, từ hôm nay trở đi, có những lời hứa sẽ mãi mãi không thể thực hiện nữa.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ tiền viện, kèm theo giọng quản gia cao v.út, đầy nịnh nọt:
“Thánh chỉ đến ——!”
Cành trúc trong tay An Nhiên rơi xuống đất.