"Đã nói tới đây, vậy Cố thiếu nghe ý kiến của tôi trước đi."
Trình Tuyết không phải kẻ ngốc.
Đối tượng liên hôn của cô không phải Cố Đình Ngôn thì cũng sẽ là người khác.
Ở Trình gia, con gái cũng chỉ có tác dụng này.
Đã hưởng thụ tiền tài và giáo d.ụ.c của Trình gia, vậy là ai cũng không quan trọng.
Chỉ là cô không ngờ sẽ là Cố Đình Ngôn.
Nếu không phải chuyện của Cố Đình Ngôn và Triệu Ngữ Nhu đến ai ai cũng biết, có lẽ cơ hội này cũng không rơi xuống đầu cô.
So với đối tượng liên hôn của chị gái, lựa chọn của cô đã rất tốt.
Nhưng có vài lời vẫn nên nói rõ trước.
"Ừm, cô nói đi."
Cố Đình Ngôn rất lịch thiệp ra hiệu cô có thể nói.
Một đối tượng liên hôn đạt chuẩn có thể khiến cả hai chung sống hài hòa vui vẻ.
Sao lại không làm?
"Cố thiếu, tôi hy vọng chuyện bên anh đã xử lý xong."
"Sẽ không gây sóng gió cho cuộc sống sau hôn nhân của chúng ta."
"Tôi hy vọng anh có thể đạt thành nhất trí với tôi."
"Dù sau này Triệu Ngữ Nhu trở về, cũng sẽ không ảnh hưởng tới hôn nhân của chúng ta và quyền thừa kế của con tôi."
"Trong thỏa thuận tiền hôn nhân, phải bảo đảm quyền thừa kế của con chung trong hôn nhân."
"Những chuyện khác tôi sẽ không quản."
Đàn ông trên đời này đều giống nhau.
Trình Tuyết sẽ không để bản thân và con mình rơi vào cảnh lơ lửng không trên không dưới.
Cố Đình Ngôn tuy hơi tra, nhưng vẫn tôn trọng phụ nữ.
Đối với suy nghĩ của Trình Tuyết, anh ta rất hiểu và đồng ý.
"Cô Trình yên tâm."
"Tôi cảm thấy suy nghĩ của cô rất tốt."
"Tôi cũng nghĩ như vậy."
"Tương lai bất kể xảy ra chuyện gì, Cố thị cũng chỉ do con trai của tôi và cô kế thừa."
"Điểm này tôi có thể viết vào thỏa thuận."
Anh ta là người giữ chữ tín.
"Được, một lời đã định."
"Quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn."
Trình Tuyết và Cố Đình Ngôn nói chuyện rất vui vẻ.
Rất nhanh đã đạt thành thỏa thuận.
Cuộc liên hôn của hai nhà đang được chuẩn bị không ngừng nghỉ.
Mọi thứ đều tiến hành từng bước theo thỏa thuận.
Cả giới đều biết mục đích của cuộc liên hôn này là gì.
Ai nấy đều là người tinh ranh.
Có ai mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra?
Vì hôn sự của con trai, cha Cố như được hồi sinh đầy m.á.u.
Chỉ cần hai nhà thuận lợi liên hôn, Cố thị có thể vượt qua cửa ải này.
Sơn Tam
Trên mặt ông đều là ý cười.
Sống quen trong xã hội thượng lưu, không ai muốn bị đ.á.n.h rơi xuống bụi bặm.
Dù Trình gia có tâm tư riêng, Cố gia cũng không phải kẻ ngốc.
Cha Cố nghĩ rất đơn giản.
Hai người liên hôn, sinh ra đứa trẻ chính là cháu ruột của ông.
Đương nhiên sẽ là người thừa kế của Cố thị.
Ông không cảm thấy có gì không đúng.
Vốn nên như vậy mới phải.
Trình gia có ba cô con gái.
Hai cô con gái lớn đã liên hôn gả ra ngoài mấy năm trước.
Trình Tuyết là con gái út trong nhà, dường như rất được cha Trình yêu thương.
Nếu không, ông cũng sẽ không để con gái tự mình đi gặp Cố Đình Ngôn.
Nói khó nghe một chút.
Là Trình Tuyết chọn Cố Đình Ngôn trong số các đối tượng liên hôn.
Trình gia cũng đồng ý.
So với những phú nhị đại nhà khác, nhân phẩm của Cố Đình Ngôn vẫn tốt hơn.
Ưu thế rõ ràng.
Vết nhơ duy nhất chính là đoạn tình cảm với Triệu Ngữ Nhu.
Hiện tại Cố thị thiếu gì?
Thiếu tiền.
Nhìn thấu nhưng không nói thẳng mới là bạn tốt!
496 vẫn luôn chú ý tình hình bên phía nam nữ chính.
Đối với hướng phát triển sau này, nó nhìn đến đau mắt.
Nữ chính này đúng là thiện lương.
Vì tình yêu của mình, dù đi xa xứ cũng phải sinh đứa bé trong bụng.
Thật vĩ đại!
Hạ Minh Trạch nhìn Quý Minh Lan cười dịu dàng đa tình.
Tổng giám đốc Quý đường đường chính chính lại bị sắc đẹp nam nhân mê hoặc, giống như một hôn quân, lạc lối trong nhan sắc của chồng mình không thoát ra được.
"A Trạch."
"Anh đẹp thật đấy."
"Sao lại đẹp như vậy chứ?"
"Em thích đến không chịu nổi."
Nghe vợ khen mình, đôi khi Hạ Minh Trạch cũng cảm thấy Minh Lan rốt cuộc là thích gương mặt của anh hay thích con người anh.
Anh đưa tay bế Quý Minh Lan lên.
Trực tiếp đi lên phòng ngủ của hai người trên lầu.
Hạ Minh Trạch cảm thấy mình phải để người phụ nữ trong lòng hiểu rõ.
Anh không chỉ có một khuôn mặt đẹp.
Mà cả thân thể và hành động đều là tiêu chuẩn người chồng ưu tú.
Quý Minh Lan rất bao dung đối với người chồng nhỏ hơn mình hai tuổi này.
Dù nói thế nào, tình cảm của hai người bây giờ rất tốt, rất ổn định.
Cô không cảm thấy có gì không ổn.
Giữa đàn ông và phụ nữ vốn là như vậy.
Tinh thần và thân thể đều cần giao lưu.
Như vậy mới có thể giữ được cảm giác mới mẻ.
Gần đây, nhờ một vài ý tưởng của Hạ Minh Trạch, Quý thị dù là phim ảnh hay âm nhạc đều đang ở xu thế bùng nổ.
Kiếm tiền đến đầy bồn đầy bát.
Cha Quý cười đến không thấy mắt đâu.
Ngày nào cũng tươi cười híp mắt như Phật Di Lặc.
Chỉ khi gặp con rể, vẻ mặt ông mới lập tức nghiêm túc.
Ông cảm thấy mình là cha của Minh Lan, là trưởng bối của Minh Trạch.
Trước mặt Minh Trạch, ông phải thể hiện sự trầm ổn và thái độ của trưởng bối.
Không thể để thằng nhóc này biết ông rất hài lòng về nó.
Lỡ nó bay lên trời thì sao?
Đến lúc đó người chịu ấm ức chẳng phải con gái ông à?
Hạ gia.
Vì em trai dọn tới chỗ em dâu, Hạ Minh Thanh đang bị cha mẹ than phiền.
"Con cả à."
"Em trai con có phải hơi mặt dày quá không?"
"Sao có thể dọn tới biệt thự của Minh Lan chứ?"
"Hạ gia chúng ta đâu phải không chuẩn bị biệt thự cho A Trạch."
"Người khác sẽ nói thế nào?"
"Đứa nhỏ này quá không hiểu chuyện!"
Mẹ Hạ hoàn toàn không hiểu vì sao con trai út lại biến thành như bây giờ.
Trước đây bà đâu biết con trai út nhà mình lại không đáng tin như vậy.
Bà không dạy tốt con trai út rồi.
Ăn cơm mềm mà còn ăn đến mức đương nhiên như thế.
Bà ngại gặp thông gia luôn rồi.
Hạ gia bọn họ đâu phải nhà thiếu tiền.
Cũng đâu có thiếu tiền tiêu vặt của con trai.
Sao vừa kết hôn đã thay đổi rồi?
"Thằng nhóc thối đó đúng là thiếu dạy dỗ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Con không biết lão già Quý gia kia còn đích thân gọi điện cho ba."
"Trong điện thoại hỏi ba dạy con kiểu gì mà lại dạy ra phong cách thanh kỳ như vậy."
"Mặt mũi của ba mất sạch rồi!"
Cha Hạ cũng đen mặt.
Nếu Hạ Minh Trạch ở đây, ông tuyệt đối sẽ trực tiếp đ.á.n.h.
Nghe cha mẹ oán giận, Hạ Minh Thanh cũng không biết nên nói gì.
Anh có thể nói em trai đều do hai người chiều hư sao?
Anh mà dám nói, mọi người tin không?
Một trận nam nữ phối hợp đ.á.n.h đôi chắc chắn không thoát được.
Đừng nghe hai người ngoài miệng nói con trai út cái này không tốt, cái kia không tốt.
Nếu anh dám phụ họa một hai câu, hai người lập tức sẽ quay sang công kích anh.
Không mắng c.h.ế.t anh sẽ không bỏ qua.
"Ba mẹ, hai người đừng nói em trai như vậy."
"Tính cách của nó, hai người còn không biết sao?"
"Con thấy em trai rất tốt mà."
"Tình cảm của em ấy và em dâu cũng rất tốt."
"Hai người không phát hiện em trai đặc biệt thích em dâu sao?"
"Em dâu cũng rất thích tính cách của em ấy."
"Tính cách hai người bọn họ rất bổ sung cho nhau."
Nhìn sắc mặt cha mẹ, anh tiếp tục:
"Hơn nữa, hai người còn không hiểu dáng vẻ của em trai sao?"
"Em dâu là người tương đối mạnh mẽ."
"Có lẽ cô ấy thích kiểu như A Trạch thì sao?"
"Hai người không cần lo lắng."
"Nó thông minh lắm."
Anh cũng đã lăn lộn trên thương trường lâu như vậy.
Đối với danh tiếng của em dâu cũng hiểu rõ.
Trong giới này, ai mà không biết Quý Minh Lan là con nhà người ta.
Trên thương trường là nữ cường nhân nổi danh.
Thủ đoạn không phải tầm thường.
Cả Quý thị dưới sự dẫn dắt của cô ngày càng phát triển tốt.
Trong giới giải trí càng tiến thêm một bước.
Ngay cả anh cũng không ngờ lúc trước Quý Minh Lan lại chọn thằng nhóc hỗn đản Hạ Minh Trạch nhà mình.
"Con nói cũng có lý."
"Vậy hay là con gọi cho A Trạch."
"Bảo nó khi nào về thăm chúng ta."
"Mẹ lâu rồi chưa gặp nó, nhớ nó quá."
Tình yêu thương của mẹ Hạ dành cho con trai út có thể thấy rõ.
Cha Hạ nhìn con trai cả đang ba phải hòa giải, còn vợ mình lại cảm thấy rất có lý.
Ánh mắt ông lập tức không vui nhìn con trai cả.
Thằng nhóc này cũng thiếu dạy dỗ.
Đã ba mươi tuổi rồi, ngay cả vợ cũng chưa có!
Đồ vô dụng.
"Chuyện của A Trạch, đợi nó về rồi nói sau. Em vẫn nên quan tâm nhiều hơn tới hôn sự của con trai cả đi."
Cha Hạ cắt ngang suy nghĩ của vợ mình.
Đừng đợi đến lúc con trai út có con rồi mà con cả vẫn chưa kết hôn.
Kiếm nhiều tiền hơn nữa thì có tác dụng gì?
Mẹ Hạ lúc này mới nhớ ra con trai cả của mình hiện tại vẫn chưa có bạn gái.
Ánh mắt bà sắc bén nhìn về phía con trai cả đang ngồi đó.
"Minh Thanh, con không có cô gái nào mình thích sao?"
"Con bao nhiêu tuổi rồi?"
"Em trai con cũng kết hôn rồi, con cũng nên tìm vợ đi."
"Nhà chúng ta không so đo bối cảnh gia đình."
"Chỉ cần là cô gái tốt, con thích là được."
Hạ gia bọn họ không cần liên hôn.
Con trai út là ngoại lệ.
Con trai út quá ngây thơ, nên họ mới tìm cho anh một người có gia thế tương đương.
"Ba mẹ, chuyện của con hai người đừng lo nữa."
"Trong lòng con tự có tính toán."
Hạ Minh Thanh có một cô gái mình thích rất nhiều năm.
Nhưng vì gia thế cô gái kia không nổi bật, chỉ là gia đình bình thường.
Cô là một giảng viên đại học, cảm thấy hai người không phù hợp nên không dám chấp nhận sự theo đuổi của anh.
Hiện tại giữa hai người là một loại tình cảm mơ hồ.
Chỉ là vẫn chưa chọc thủng lớp giấy cửa sổ kia.
"Có tính toán?"
"Tính toán cái rắm!"
"Ba mươi tuổi rồi, ngay cả một người vợ cũng không theo đuổi được."
"Cũng không biết đầu óc con dùng vào chỗ nào nữa!"
Cha Hạ thật sự không biết nên nói gì về hai đứa con trai nhà mình.
Một đứa trưởng thành, chững chạc, trên thương trường là người thừa kế đạt chuẩn.
Một đứa thì sao?
Tính tình trẻ con.
Chắc kiếp trước ông tạo nghiệt, đời này mới gặp hai đứa con bất hiếu này.
Mẹ Hạ nhìn thấy hai cha con có xu hướng cãi nhau liền dừng chủ đề.
Thôi vẫn nên để sau rồi nói.
...
Triệu Ngữ Nhu vẫn luôn âm thầm chú ý chuyện liên hôn của Cố Đình Ngôn.
Cô đang ở M quốc, bụng đã nhô lên.
Đứa bé sắp năm tháng, là một bé trai.
Hiện tại Triệu Ngữ Nhu chỉ muốn bình an sinh đứa bé này ra.
Cô yêu A Ngôn.
Nhưng càng yêu bản thân mình hơn.
Đứa bé là v.ũ k.h.í tốt nhất của cô.
Cũng là sợi dây liên kết duy nhất giữa cô và A Ngôn.
Mấy tháng nay, cô cũng không biết mình đã chịu đựng thế nào.
Trơ mắt nhìn người đàn ông mình yêu cưới người phụ nữ khác.
Nỗi chua xót trong đó chỉ có một mình cô biết.
Nếu không có đứa bé này của cô, cô chưa chắc đã chịu đựng nổi.
Còn mấy tháng nữa đứa bé sẽ ra đời.
Cô sẽ trở về.
Trở về nơi mình từng vấp ngã rồi đứng dậy lần nữa.
Đoạt lại cuộc đời của mình.
Còn có người yêu của mình.
Ba tháng trước, Cố Đình Ngôn và Trình Tuyết tổ chức một hôn lễ long trọng.
Hôn lễ này gây chấn động rất lớn trong giới.
Trình Tuyết có vẻ đẹp mang khí chất thư hương, dịu dàng như tiểu thư khuê các.
Là kiểu con dâu mà các đại gia tộc yêu thích.
Ngày hôm đó, Trình Tuyết rất đẹp.
Cô và Cố Đình Ngôn vô cùng xứng đôi.
Triệu Ngữ Nhu nhìn mà đau lòng, lại hâm mộ.
Chờ đi.
Thứ thuộc về cô nhất định sẽ là của cô.
Đồ của Triệu Ngữ Nhu cô không phải ai cũng có thể cướp đi.
Dù bị cướp mất, cô cũng sẽ nguyên vẹn lấy lại!
Có lẽ đàn ông chính là có chút đê tiện.
Tìm được gia tộc phù hợp để liên hôn.
Khủng hoảng của Cố thị được giải quyết.
Mọi thứ dần đi vào quỹ đạo.
Tất cả đều phát triển theo hướng tốt đẹp.
Cố Đình Ngôn lại nhớ tới Triệu Ngữ Nhu.
Không biết cô ở nước ngoài sống thế nào.