Kẻ Đổ Vỏ Oan Uổng Này, Bổn Thiếu Không Làm Nữa

Chương 2



Trong mắt Hạ Minh Trạch lóe lên một tia u ám.

Hạ Minh Trạch là ai?

Anh là một xuyên không giả đã thực hiện vô số nhiệm vụ.

Một nhiệm vụ nhỏ như vậy chẳng đáng nhắc tới.

Không phải chỉ cần giảm giá trị tra nam thôi sao?

Chuyện nhỏ.

"Ký chủ cố lên nha, tôi rất tin tưởng anh!"

Giọng nói vui vẻ của 496 vang lên bên tai anh.

Nó cũng không hiểu vì sao thế giới trước lại xuất hiện biến số.

Triệu Ngữ Nhu từ lâu đã quen với việc có chuyện gì cũng tìm Hạ Minh Trạch giúp đỡ.

Chỉ cần một cuộc điện thoại.

Hạ Minh Trạch sẽ lập tức chạy tới.

Nhưng lại bỏ mặc Quý Minh Lan và gia đình.

Quả thực chính là công cụ hoàn hảo trong tay Triệu Ngữ Nhu.

Một lốp dự phòng hoàn mỹ.

Một kẻ đổ vỏ hoàn mỹ.

Do sự cấp tiến và bất cẩn của Cố Đình Ngôn, tập đoàn Cố thị rơi vào khủng hoảng đứt gãy dòng tiền.

Cố Đình Ngôn và Triệu Ngữ Nhu đã yêu nhau từ thời đại học.

Muốn cứu Cố thị thì cần liên hôn để nhận đầu tư.

Đúng vào thời điểm quan trọng ấy, Triệu Ngữ Nhu mang thai.

Khi Hạ Minh Trạch chuẩn bị đi đăng ký với Quý Minh Lan, anh nhận được cuộc gọi của Triệu Ngữ Nhu.

Cô ta khóc đến thương tâm.

Nói rằng Cố Đình Ngôn vì khủng hoảng của Cố thị nên phải liên hôn.

Bây giờ cô ta đang m.a.n.g t.h.a.i con của anh ấy.

Cô ta phải làm sao?

Đứa bé phải làm sao?

Cô ta chỉ là con riêng theo mẹ tái giá.

Cảm thấy bản thân hoàn toàn bất lực.

Không biết phải làm thế nào...

Nghe tiếng khóc tủi thân của ánh trăng sáng trong lòng.

Nguyên chủ khi đó lập tức bỏ lại Quý Minh Lan.

Sau đó đi gặp Triệu Ngữ Nhu.

Đầu óc nóng lên.

Trực tiếp đăng ký kết hôn với cô ta.

Thậm chí còn tuyên bố đứa trẻ trong bụng Triệu Ngữ Nhu là con mình.

Mặc cho Hạ gia kịch liệt phản đối.

Hai người vẫn kết hôn như vậy.

Không lâu sau.

Cha mẹ Quý Minh Lan gặp t.a.i n.ạ.n qua đời.

Mà Cố Đình Ngôn cũng tìm được đối tượng liên hôn.

Sau khi vượt qua khủng hoảng, anh ta trở thành người nắm quyền Cố thị.

Xử lý xong nhà vợ.

Trực tiếp thôn tính luôn.

Sau đó tống người vợ liên hôn vào bệnh viện tâm thần.

 

Vài năm sau.

Cố Đình Ngôn bắt đầu nhằm vào Hạ gia.

Anh ta liên thủ với Triệu Ngữ Nhu khiến Hạ gia phá sản.

Thậm chí còn công khai nói Hạ Minh Trạch là kẻ tiểu nhân.

Lợi dụng lúc anh ta gặp khó khăn để cướp người yêu và con trai của mình.

Triệu Ngữ Nhu còn đưa chuyện này lên mạng.

Trực tiếp kiện Hạ Minh Trạch.

Tố cáo anh bạo hành gia đình.

Cưỡng h.i.ế.p trong hôn nhân.

Trong chốc lát.

Hạ gia trở thành đối tượng bị mọi người c.h.ử.i rủa.

Vốn dĩ anh cả Hạ Minh Thanh hoàn toàn có thể xoay chuyển cục diện.

Nhưng bí mật thương mại lại bị Triệu Ngữ Nhu đ.á.n.h cắp đưa cho Cố Đình Ngôn.

Thế là Hạ gia phá sản.

Cố Đình Ngôn trở thành bá tổng.

Cùng Triệu Ngữ Nhu tổ chức hôn lễ thế kỷ.

Hai người hạnh phúc cả đời.

Còn Hạ gia...

Mẹ Hạ bị tức c.h.ế.t.

Cha Hạ bị liệt.

Hạ Minh Trạch c.h.ế.t trong tù.

Anh cả Hạ Minh Thanh bị Cố Đình Ngôn chèn ép.

Cuối cùng dẫn theo vợ con lưu lạc nơi nào không ai biết.

Cả đời sống khốn khó.

Nguyên chủ dùng linh hồn làm tế phẩm.

Trao đổi với hệ thống tra nam để giảm giá trị tra nam.

Nhiệm vụ của anh là khiến người nhà cả đời khỏe mạnh hạnh phúc.

Giảm giá trị tra nam về không.

Trở thành người chồng tốt.

Người cha tốt.

Người con tốt.

Tam quan của nam nữ chính trong cuốn tiểu thuyết này khiến Hạ Minh Trạch cảm thấy buồn nôn.

Nếu không vì giá trị tra nam, anh đã chẳng muốn nhận nhiệm vụ này.

Tiếng chuông điện thoại đã cắt đứt bầu không khí vui vẻ.

Người Hạ gia đều tò mò nhìn Hạ Minh Trạch.

Không biết lúc này ai lại gọi tới.

A Trạch trực tiếp bật loa ngoài.

"Alo?"

 

"Minh Trạch, anh đang ở đâu vậy? Anh có thể giúp em được không? Em bị bệnh rồi, khó chịu lắm. Em cảm thấy mình sắp c.h.ế.t mất rồi. Minh Trạch, anh mau tới đây đi..."

Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói yếu ớt mang theo tiếng khóc.

Sắc mặt cả Hạ gia lập tức thay đổi.

"Hiện tại tôi đang bận. Triệu Ngữ Nhu, cô bị bệnh thì không phải nên tìm bạn trai cô là Cố Đình Ngôn sao? Tìm tôi làm gì?"

Hạ Minh Trạch khẽ nhíu mày.

"Không được, không thể để anh ấy biết."

Giọng Triệu Ngữ Nhu đầy tủi thân, lo lắng.

"Anh có thể tới đây một chuyến được không? Bây giờ em thật sự cần anh. A Trạch, chỉ có anh mới giúp được em."

Sắc mặt vợ chồng Hạ lập tức tối sầm.

Hạ Minh Thanh cũng cau c.h.ặ.t mày.

Nếu không có Quý Minh Lan ở đây, bọn họ nhất định sẽ lập tức chất vấn con trai út, em trai út xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Nghe những lời từ đầu dây bên kia.

Hạ Minh Trạch bật cười đầy châm chọc.

Rõ ràng Triệu Ngữ Nhu biết hôm nay là ngày anh về nhà ngoại sau cưới, còn phải đi đăng ký kết hôn.

Vậy mà vẫn cố tình gọi điện tới.

Chẳng phải là muốn phá hỏng hôn sự của nguyên chủ sao?

Cô ta lấy đâu ra sự tự tin lớn như vậy?

Xem ra nữ chính này cũng chẳng phải bạch liên hoa gì.

Rõ ràng là một đóa hắc tâm liên.

Trong tuyến thời gian ban đầu.

Chỉ bằng một cuộc điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Triệu Ngữ Nhu đã gọi Hạ Minh Trạch đi mất.

Khiến Quý Minh Lan trở thành trò cười của cả giới.

Đối với tình huống hiện tại.

Hạ Minh Trạch quyết định sống thật vui vẻ.

Loại nữ chính như thế này...

Cái danh kẻ đổ vỏ này, anh không làm nữa.

Con ai thì người đó tự nuôi!

"Triệu Ngữ Nhu, hai ngày trước tôi kết hôn rồi, cô biết không? Hôm nay là ngày tôi và vợ đi đăng ký kết hôn, là thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Hai người và Cố Đình Ngôn không tới dự đám cưới thì thôi đi, giờ cô đang làm cái gì vậy? Có phải quá đáng rồi không?"

Giọng Hạ Minh Trạch thay đổi.

"Mặc dù tôi, cô và Cố Đình Ngôn là bạn học, bạn bè nhiều năm, nhưng chuyện tình cảm giữa hai người, người ngoài như tôi xen vào thì không thích hợp lắm."

"Minh Trạch, chúng ta không phải bạn tốt sao? Anh giúp em đi, chỉ lần này thôi, được không?"

Giọng Triệu Ngữ Nhu mềm mại, dịu dàng.

Hạ Minh Trạch đương nhiên không mắc lừa.

Anh bất đắc dĩ nói:

"Nếu cô không liên lạc được với cậu ta, vậy tôi gọi cho Cố Đình Ngôn ngay bây giờ. Có chuyện gì thì hai người tự giải quyết đi. Tôi không có thời gian."

Trong giọng nói của Triệu Ngữ Nhu mang theo áy náy, thất vọng và hoảng loạn.

"Em biết hôm nay anh không có thời gian, nhưng Minh Trạch... em... em sợ lắm. Thật sự, em không biết còn ai có thể giúp em nữa. Ngoài anh ra, em không biết..."

Giọng nói bên kia dần biến thành tiếng nức nở nghẹn ngào.

"Minh Trạch, em... em m.a.n.g t.h.a.i rồi... anh có thể..."

Cô ta còn chưa nói hết đã bị Hạ Minh Trạch lạnh giọng cắt ngang.

"Im miệng!"

"Triệu Ngữ Nhu, cô có ý gì vậy? Cô m.a.n.g t.h.a.i thì liên quan gì tới tôi? Vợ tôi sẽ hiểu lầm đấy!"

Thấy sắc mặt người nhà và Quý Minh Lan dịu đi không ít, anh lập tức nói tiếp:

"Triệu Ngữ Nhu, chúng ta chỉ là bạn bè lớn lên cùng nhau mà thôi. Cô đâu phải bạn gái tôi. Đứa bé trong bụng cô là của ai thì tìm người đó chịu trách nhiệm đi."

"Tôi không làm kẻ đổ vỏ đâu!"

"Cô đang muốn làm hoen ố sự trong sạch của tôi đấy à? Cô có ý đồ gì vậy?"

Hạ Minh Trạch căng thẳng nắm lấy tay Quý Minh Lan, đưa điện thoại ra xa một chút rồi nói với cô:

"Vợ à, em phải tin anh. Từ nhỏ tới lớn anh chưa từng yêu ai cả. Em là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng."

"Anh và Triệu Ngữ Nhu thật sự không có bất kỳ quan hệ gì!"

Hạ Minh Trạch tức giận rồi.

Anh chưa từng thấy nữ chính nào trơ trẽn như vậy.

Lập tức phản pháo:

"Triệu Ngữ Nhu, cô nói rõ xem! Đứa bé trong bụng cô là của ai?"

"Cô không muốn cho Cố Đình Ngôn biết, chẳng lẽ cô đã cắm sừng cậu ta rồi sao?"

"Không phải! Em không có!"

"Đứa bé trong bụng là của A Ngôn!"

Cơn giận bất ngờ của Hạ Minh Trạch khiến Triệu Ngữ Nhu hoảng hốt giải thích.

Cô yêu A Ngôn như vậy, sao có thể phản bội anh ấy được.

"Vậy hai người ở bên nhau nhiều năm như thế, đây chẳng phải chuyện tốt sao?"

"Cô khóc cái gì?"

"Cô nên nói cho Cố Đình Ngôn biết mới đúng. Cậu ta chắc chắn sẽ rất vui."

"Tôi giúp cô gọi điện báo cho cậu ta."

Nói xong, Hạ Minh Trạch lập tức cúp máy rồi gọi cho Cố Đình Ngôn.

"Cố Đình Ngôn, giỏi lắm nha! Nhanh vậy đã sắp làm cha rồi, chúc mừng nhé!"

Nhận được cuộc gọi của Hạ Minh Trạch, Cố Đình Ngôn hoàn toàn ngơ ngác.

"Ý cậu là sao? Ai làm cha cơ? Tôi không biết gì hết."

Hiện tại anh ta đang bận đến tối tăm mặt mũi vì Cố thị thiếu vốn, đâu còn tâm trí quan tâm Triệu Ngữ Nhu.

"Triệu Ngữ Nhu m.a.n.g t.h.a.i rồi. Cậu còn giả bộ với tôi nữa à?"

"Được rồi, không nói nữa."

Hạ Minh Trạch không đợi Cố Đình Ngôn phản ứng đã cúp máy.

Ánh mắt thay đổi, anh lại gọi thêm một cuộc.

"Dì Cố à, Triệu Ngữ Nhu m.a.n.g t.h.a.i rồi, là con của con trai dì đấy."

"Dì chẳng phải luôn muốn bế cháu nội sao?"

"Lần này được như ý nguyện rồi. Chúc mừng nha!"

Không đợi đối phương trả lời, anh trực tiếp cúp máy.

Một loạt thao tác này khiến người Hạ gia và Quý Minh Lan đều ngây người.

Điện thoại bật loa ngoài, mọi người đều hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cố Đình Ngôn và Triệu Ngữ Nhu không phải là thanh mai trúc mã kiêm bạn học của A Trạch sao?

Ba người chẳng phải vẫn luôn rất thân thiết à?

Hạ Minh Thanh biết chuyện này.

Gần đây công ty bất động sản của Cố thị bị đứt gãy dòng vốn.

Cố gia chuẩn bị thông qua liên hôn để giải quyết khủng hoảng tài chính.

Địa vị của Triệu gia trong giới hào môn vốn không cao.

Huống hồ Triệu Ngữ Nhu còn chỉ là con gái riêng do mẹ kế mang tới.

Triệu gia đương nhiên không thể vì một cô con gái riêng mà đ.á.n.h đổi cả gia tộc.

Bây giờ hay rồi.

Triệu Ngữ Nhu lại m.a.n.g t.h.a.i đúng lúc này.

Chẳng phải muốn đẩy Cố thị vào đường c.h.ế.t sao?

Nhà nào lại muốn gả con gái cho loại gia đình như vậy?

Chuyện này chắc chắn sẽ rất náo nhiệt.

Sau khi cúp điện thoại, Hạ Minh Trạch lập tức xin lỗi Quý Minh Lan.

"Vợ à, xin lỗi em."

"Hai người đó là bạn từ nhỏ của anh. Vì quan hệ tốt nên mỗi lần họ cãi nhau đều tìm anh đứng giữa hòa giải."

"Anh thật sự không biết nên nói gì nữa."

"Yêu đương thì cứ yêu đương đàng hoàng đi, ngày nào cũng gây chuyện."

Anh giơ tay như thề thốt.

"Vợ à, anh thề sau này tuyệt đối sẽ không xen vào chuyện của người khác nữa."

"Càng không làm chuyện khiến người khác hiểu lầm."

Sơn Tam

"Em phải tin anh!"

Bộ dạng tủi thân của Hạ Minh Trạch khiến Quý Minh Lan có chút ngượng ngùng.

Đổi lại là bất kỳ người phụ nữ nào, vừa kết hôn đã gặp chuyện như vậy đều sẽ bị ảnh hưởng tâm trạng.

Nhưng thái độ của Hạ Minh Trạch khiến cô yên tâm.

Cho cô đủ cảm giác an toàn.

Hai người tuy đã tổ chức hôn lễ, nhưng vẫn trong sạch với nhau.

Chỉ sau khi hôm nay nhận giấy đăng ký kết hôn mới chính thức trở thành vợ chồng.

Hai người quen nhau qua xem mắt.

Quý Minh Lan là người thừa kế duy nhất của Quý gia.

Sau này sẽ tiếp quản Quý thị.

Vì vậy cô muốn tìm một người con trai thứ không quá mạnh thế.

Trong những gia đình như họ, gia sản đều do con trưởng thừa kế.

Con thứ có thể sống thoải mái hơn.

Sau này con của hai người sẽ kế thừa Quý thị.

Còn Hạ gia cũng sẽ có một phần cổ phần nhất định, chỉ là không thể so với anh cả Hạ gia.

Người Hạ gia cũng vì con trai út mà hao tâm tổn trí.

Gia thế của Quý Minh Lan không hề thua kém Hạ gia.

Hơn nữa cô thật sự xuất sắc.

Nếu không phải Quý Minh Lan nhìn trúng Hạ Minh Trạch thì không biết bao nhiêu gia đình muốn cưới cô làm con dâu.

Quý Minh Lan nhìn người đàn ông đang sốt ruột giải thích.

Cô thật sự không hiểu mình đã làm gì hoặc nói gì khiến anh quan tâm tới cảm xúc của cô đến vậy.

"Em tin anh."

"Được rồi, A Trạch, chúng ta mau đi thôi."

Ngay từ lần gặp đầu tiên, cô đã nhìn ra người đàn ông này không phải kiểu người sống buông thả.

So với những công t.ử ăn chơi khác, Hạ Minh Trạch đúng là tinh anh trong giới phú nhị đại.

Sạch sẽ, tự giữ mình.