Về chuyện Triệu Ngữ Nhu m.a.n.g t.h.a.i rồi tìm Hạ Minh Trạch.
Cô hoàn toàn không để tâm.
Bởi cô đã điều tra rõ ràng tất cả mọi người và mọi chuyện xung quanh Hạ Minh Trạch.
Giữa vợ chồng, điều quan trọng nhất chính là sự tin tưởng.
Vừa rồi Hạ Minh Trạch xử lý rất tốt.
Cô rất hài lòng.
Cũng rất yên tâm.
Hạ Minh Trạch mỉm cười dịu dàng, nho nhã.
"Vợ à, cảm ơn em. Anh rất vui."
Anh ghé sát bên tai cô, cúi đầu.
Đôi môi ấm áp khẽ chạm lên má Quý Minh Lan.
Quý Minh Lan vốn là người mạnh mẽ.
Cô đưa tay kéo cà vạt của anh xuống.
Ép anh cúi đầu.
Sau đó kiễng chân hôn nhẹ lên môi anh.
Nụ cười rực rỡ như hoa.
"Đóng dấu rồi."
"Từ nay anh là của em."
"Ngài Hạ Minh Trạch, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn."
"..."
Trong mắt Hạ Minh Trạch tràn đầy kinh ngạc.
Anh ôm lấy Quý Minh Lan rồi bật cười vui vẻ.
Nguyên chủ đúng là bỏ lỡ một báu vật.
Nếu vậy anh xin nhận lấy.
"496, nhìn xem. Đây mới là cấu hình của nữ chính."
"Triệu Ngữ Nhu chỉ là một đóa bạch liên hoa thôi."
Trong đầu anh vẫn đang tranh luận với hệ thống rác về tiêu chuẩn nữ chính.
496 cũng không ngờ ký chủ của mình lại thích kiểu nữ cường nhân, đại nữ chủ như vậy.
Quả thật hiếm thấy.
Nhưng như thế cũng tốt.
Ký chủ ngày càng có hơi thở con người hơn.
"Vợ à, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn."
"Anh sẽ bảo vệ em cả đời."
Hạ Minh Trạch nhìn thẳng vào mắt Quý Minh Lan, hứa hẹn một đời.
Sau đó hai người tới Cục Dân Chính đăng ký kết hôn.
Trên phương diện pháp luật, họ đã chính thức trở thành vợ chồng.
Mẹ Hạ là người sống tình cảm.
Bà còn đặc biệt cho người quay lại toàn bộ quá trình hai người đi đăng ký kết hôn.
Vừa để lưu giữ kỷ niệm đẹp.
Vừa để sau này nhìn lại.
Cha Hạ biết con trai út từng có tình cảm khác thường với Triệu Ngữ Nhu.
May mà con trai vẫn biết chừng mực.
Không làm ra chuyện vượt quá giới hạn.
Buổi trưa, Hạ Minh Trạch và Quý Minh Lan cùng cha mẹ Quý gia ăn cơm.
Ngồi trò chuyện một lúc.
Sau đó hai người trở về Hạ gia.
Hôm nay họ vừa nhận giấy kết hôn.
Đã là vợ chồng thật sự.
Hai nhà Hạ gia và Quý gia liền quyết định tối nay tụ họp vui vẻ tại khách sạn.
Thành phố lên đèn rực rỡ.
Cha Quý nhìn con gái và con rể, cười vô cùng vui vẻ.
Mẹ Quý và mẹ Hạ thì ngồi cạnh nhau.
Người khen con gái, người khen con trai.
Không khí vô cùng náo nhiệt.
"Anh Quý à, từ nay A Trạch cũng là con trai của anh chị."
"Nếu thằng nhóc này có chỗ nào làm không tốt, anh cứ việc dạy dỗ, không cần khách sáo."
Thái độ của cha Hạ rất chân thành.
Cha Quý đương nhiên không có ý kiến gì.
Ông vốn là một người cuồng con gái.
Chỉ cần con gái sống hạnh phúc là đủ.
Đối với ánh mắt nhìn người của con gái, ông vẫn rất tin tưởng.
"Anh Hạ à, chúng ta đều là cha mẹ."
"Chỉ cần con cái sống tốt, chẳng phải đó là mong muốn lớn nhất của chúng ta sao?"
Cha Quý chỉ cần Quý Minh Lan hạnh phúc là được.
Hai gia đình ở chung vô cùng hòa hợp.
...
Buổi tối trở về biệt thự Hạ gia.
Cha Hạ gọi riêng con trai út vào thư phòng.
Giọng điệu nghiêm túc.
"Con và Triệu Ngữ Nhu rốt cuộc là thế nào?"
"Sao cô ta lại gọi điện đúng lúc này, còn nói những lời mập mờ như vậy?"
"Cô ta muốn làm gì?"
Ông chỉ vào trán con trai.
"Chuyện giữa cô ta và Cố Đình Ngôn, con phải tỉnh táo hơn."
"Đừng để người ta tính kế."
"Còn vui vẻ đi làm cha giúp người khác nữa."
"Là đàn ông phải có giới hạn và đạo đức."
Đứa con trai này đúng là được nuông chiều quá mức.
Tính cách quá ngây thơ.
"Ba, ba nghĩ gì vậy?"
"Con trai ba đâu phải kẻ ngốc."
"Con đã có vợ rồi, làm sao để người khác tính kế được."
"Chuyện giữa Triệu Ngữ Nhu và Cố Đình Ngôn, con sẽ không xen vào."
Hạ Minh Trạch đâu phải nguyên chủ.
Bị người ta bán còn giúp đếm tiền.
"Con hiểu là tốt."
"Minh Lan là cô gái tốt."
"Ngàn vạn lần đừng làm chuyện có lỗi với con bé."
Cha Hạ cũng tin con trai sẽ không hồ đồ tới mức không nhìn ra âm mưu của Triệu Ngữ Nhu.
Kiếp trước ông cũng từng nói những lời tương tự.
Nhưng nguyên chủ lại tiền trảm hậu tấu, trực tiếp đăng ký kết hôn với Triệu Ngữ Nhu.
Cuối cùng khiến Hạ thị phá sản.
Hại c.h.ế.t cha mẹ.
Liên lụy cả gia đình anh trai ruột.
Hạ Minh Trạch đương nhiên không phải loại người yêu đến mất não.
Anh lập tức cam đoan:
"Yên tâm đi ba."
"Con thật sự thích Minh Lan rồi."
"Tuyệt đối sẽ không làm chuyện có lỗi với cô ấy."
Biết đây là lúc cần thể hiện thái độ để cha mình yên tâm.
Ánh mắt anh xoay chuyển.
Sau đó chìa tay ra.
"Ba à, cho con ít tiền tiêu đi."
"Con trai ba giờ là người có vợ rồi."
"Không phải phải phấn đấu sao?"
Ngón cái và ngón trỏ không ngừng cọ vào nhau.
Cha Hạ tuy coi trọng con trai cả hơn.
Con trai cả cũng sớm kế thừa gia nghiệp.
Nhưng đối với con trai út lại càng cưng chiều hơn.
Hạ thị đã giao cho con trai cả.
Vậy thì dùng vật chất bù đắp cho con út.
Làm cha mẹ cũng không thể quá thiên vị.
Ông lấy từ túi áo ra một tấm thẻ ngân hàng.
Trực tiếp đưa cho con trai út.
Sau đó phất tay đuổi người.
"Biến đi."
"Ba, con yêu ba quá!"
"Cảm ơn ba!"
Hạ Minh Trạch vui vẻ nịnh nọt cha mình vài câu rồi cầm thẻ chạy mất.
Hôm nay chính là đêm động phòng thật sự của anh và Quý Minh Lan.
Anh tuyệt đối sẽ không giống nguyên chủ.
Làm kẻ đổ vỏ.
Nuôi con cho Cố Đình Ngôn.
Nuôi vợ cho Cố Đình Ngôn.
Cuối cùng còn chưa từng có quan hệ vợ chồng với Triệu Ngữ Nhu.
Đúng là đồ ngốc.
Trở lại phòng tân hôn.
Anh phát hiện Quý Minh Lan đang tắm.
Hạ Minh Trạch đặt thẻ ngân hàng lên bàn.
Sau đó lấy quần áo sạch sang phòng tắm ở phòng khách tắm rửa.
Đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm tuyệt vời.
"Ký chủ, anh thích Quý Minh Lan rồi."
Đó là lời của 496.
Nó cảm thấy ký chủ của mình thật sự đã động lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Người phụ nữ mạnh mẽ như Quý Minh Lan, ai mà không thích?"
"Hơn nữa Quý Minh Lan còn là người mà Cố Đình Ngôn ngày nhớ đêm mong muốn cưới."
"Tôi chỉ muốn chọc tức tên tra nam đó thôi."
"Để cậu ta nhìn thấy mà không có được."
"Ghen tị đến c.h.ế.t."
Hạ Minh Trạch vừa tắm vừa trò chuyện với 496.
"Nhìn gương mặt này của tôi xem."
"Cậu nói xem, Cố Đình Ngôn lấy gì so với tôi?"
"Đừng tưởng tôi không biết."
"Cậu ta ghen tị với tôi lắm."
Kiếp trước nguyên chủ bị Triệu Ngữ Nhu và Cố Đình Ngôn lừa đến cửa nát nhà tan.
Trong đó có không ít công lao của Cố Đình Ngôn.
496 không biết từ khi nào ký chủ của mình lại trở nên như vậy.
Nó gần như treo máy luôn rồi.
Không lẽ ký chủ đã quen ăn cơm mềm rồi?
Sau này sẽ luôn như vậy sao?
Sau khi tắm xong.
Hạ Minh Trạch mặc bộ đồ ngủ lụa đen rồi trở về phòng.
Quý Minh Lan mặc đồ ngủ màu đỏ.
Đang ngồi trước bàn trang điểm chăm sóc da.
Nghe tiếng mở cửa.
Cô nhìn sang Hạ Minh Trạch.
Hai má lập tức nóng lên.
Vội vàng dời mắt.
Hạ Minh Trạch từng bước đi về phía cô.
Không khí trong phòng dường như nóng lên không ít.
"Vợ à, hôm nay là ngày vui của chúng ta."
"Em vẫn còn giận anh sao?"
Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của cô từ phía sau.
Quý Minh Lan hơi cứng người.
Sau đó dần thả lỏng.
Trong giọng nói đầy bất đắc dĩ.
"A Trạch, anh nghĩ gì thế?"
"Tại sao em phải giận anh?"
"Em thấy hôm nay anh xử lý rất tốt."
"Em không giận."
Cô xoay người lại.
Nghiêm túc nhìn Hạ Minh Trạch.
Trên gương mặt đều là sự chân thành.
Nhìn thấy vậy, Hạ Minh Trạch bật cười.
"Hì hì..."
"Vợ à, em không biết đâu."
"Ba anh còn sợ anh làm chuyện có lỗi với em."
"Vừa rồi còn gọi anh vào thư phòng dạy dỗ một trận."
Anh đưa mặt tới trước mặt cô.
Anh luôn rất tự tin với gương mặt này của mình.
Nhìn nụ cười rạng rỡ như chàng trai lớn kia.
Quý Minh Lan trong nháy mắt bị mê hoặc.
Cô đưa tay lên.
Chậm rãi phác họa từng đường nét trên gương mặt anh.
Trên đời sao lại có người đẹp trai đến thế?
Bộ não thông minh của cô gần như ngừng hoạt động.
"A Trạch."
"Anh thật sự rất đẹp trai."
"Em rất thích."
"Anh sẽ luôn ở bên em, đúng không?"
Hạ Minh Trạch để mặc cô vuốt ve gương mặt mình.
Trong mắt tràn đầy ý cười.
"Vợ à."
"Đêm đẹp thế này."
"Chúng ta có phải nên làm chút chuyện thuộc về vợ chồng không?"
Nói xong, anh bế người phụ nữ trưởng thành đầy sức hút lên.
Cả hai cùng ngã xuống chiếc giường cưới đỏ thắm.
Đêm đẹp và nóng bỏng ấy...
Mới chỉ vừa bắt đầu...
Vì hai cuộc điện thoại của Hạ Minh Trạch, Triệu Ngữ Nhu lập tức trở thành chủ đề bàn tán của toàn bộ giới hào môn.
Vốn đã nhát gan, cô ta càng sợ hãi đến mức trốn trong nhà không dám ra ngoài.
Cũng chẳng biết đầu óc cô ta cấu tạo thế nào nữa.
Triệu phu nhân Lâm Mẫn vừa nghe được tin tức này liền xông thẳng vào phòng Triệu Ngữ Nhu.
Bà mắng cô ta đến mức hoài nghi nhân sinh.
Triệu Ngữ Nhu hoàn toàn không hiểu mẹ mình biết chuyện này từ đâu.
Rõ ràng chuyện m.a.n.g t.h.a.i chỉ có Minh Trạch và A Ngôn biết.
Cô ta còn chưa biết mẹ của Cố Đình Ngôn cũng đã biết chuyện.
Chính bà ấy gọi điện nói cho Lâm Mẫn.
Vì thế mới có trận mắng c.h.ử.i tức giận này.
"Triệu Ngữ Nhu, đầu óc con ngập nước rồi à? Toàn rơm rạ hay sao?"
"Chuyện m.a.n.g t.h.a.i trước hôn nhân tại sao không nói cho mẹ biết trước?"
"Tên Cố Đình Ngôn đó rót cho con bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà con dám làm ra chuyện mất mặt như thế?"
Nhìn bộ dạng hoàn toàn không biết mình sai ở đâu của con gái, giọng bà càng nghiêm khắc hơn.
"Cố gia bây giờ đang đứt gãy dòng vốn."
"Nếu không tìm được gia tộc thích hợp để liên hôn thì sẽ phá sản."
"Lúc này Cố Đình Ngôn còn tâm trí đâu mà lo cho con."
"Mang t.h.a.i rồi thì phải giấu đi, phải tránh đi."
"Con lại làm cho ai ai cũng biết."
"Con nghĩ Cố Đình Ngôn sẽ cưới con sao?"
"Nằm mơ đi!"
Sơn Tam
"A Ngôn sẽ không như mẹ nói đâu!"
"Anh ấy yêu con!"
Triệu Ngữ Nhu ra sức phản bác.
Cô không muốn tin.
"Có lẽ khi chưa liên quan tới lợi ích gia tộc thì nó thật sự yêu con."
"Nhưng trước lợi ích gia tộc, tình yêu phải nhường đường."
"Cố gia dựa vào đâu mà coi trọng con?"
"Con chỉ là đứa con riêng mẹ mang tới Triệu gia."
"Triệu gia không thể vì con mà bỏ tiền cứu Cố gia."
"Chuyện đó không thể nào."
"Mẹ nhẫn nhục ở Triệu gia hơn mười năm mới có cuộc sống như hiện tại."
"Còn con thì hay lắm."
"Làm mất sạch thể diện của mẹ."
Nghe những lời chỉ trích và châm chọc đó, Triệu Ngữ Nhu cũng phản bác lại.
"Mẹ là mẹ ruột của con mà."
"Có ai nói con gái mình như vậy không?"
"Thể diện của mẹ đáng giá, vậy chẳng lẽ phải dùng mạng của con để bù vào sao?"
"A Ngôn sẽ không mặc kệ con."
"Mẹ tin con một lần được không?"
Nghe những lời đó, trong lòng Lâm Mẫn vừa bất lực vừa uất ức.
"Mẹ làm tất cả là vì ai?"
"Chẳng phải đều là vì con sao?"
"Một mình mẹ nuôi con khôn lớn, không phải chỉ muốn con có cuộc sống tốt hơn à?"
"Cuộc sống hiện tại của con chẳng phải đều do mẹ mang lại sao?"
"Mẹ nào ngờ con lại không biết cố gắng như vậy."
"Làm ra chuyện mất mặt thế này."
"Mẹ cho con điều kiện tốt như vậy."
"Cho con học trường quý tộc."
"Nuôi con như thiên kim tiểu thư."
"Con báo đáp mẹ như thế sao?"
Nghĩ tới những năm tháng nhẫn nhục của mình, mắt Lâm Mẫn đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn lại.
"Con đúng là đứa vô lương tâm."
"Bây giờ cánh cứng rồi, cảm thấy mẹ vô dụng rồi phải không?"
"Con có biết một người mẹ đơn thân khổ thế nào không?"
"Đứa bé này không thể giữ."
"Cố Đình Ngôn không thể cưới con."
"Mẹ sẽ tìm bác sĩ tốt nhất."
"Nhân lúc t.h.a.i còn nhỏ thì bỏ đi."
Bà chỉ hy vọng con gái biết quay đầu.
Đừng đi sai một bước rồi sai cả đời.
...
Cố Đình Ngôn vội vàng chạy tới.
Nhìn người yêu hai mắt sưng đỏ, anh ta cũng không thể mở miệng trách móc.
Chuyện này không chỉ là lỗi của Triệu Ngữ Nhu.
Anh ta cũng có trách nhiệm.
Lúc tới đây, anh ta còn tức giận vì chuyện m.a.n.g t.h.a.i bị làm ầm ĩ khắp nơi.
Nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ vừa tủi thân vừa phụ thuộc vào mình, anh ta lại không biết nên nói gì.