Kẻ Đổ Vỏ Oan Uổng Này, Bổn Thiếu Không Làm Nữa

Chương 4



"A Ngôn, anh cũng tới trách em sao?"

"Đứa bé là con của anh."

"Anh từng nói muốn em sinh cho anh một đứa con."

"Đây là con của chúng ta."

"Anh thật sự nhẫn tâm bỏ nó sao?"

Đôi mắt trong veo xinh đẹp của Triệu Ngữ Nhu ngập nước.

Nhìn đến mức Cố Đình Ngôn đau lòng.

Môi khẽ động nhưng không thốt nên lời.

"Dù cả thế giới không thích nó, không cần nó."

"Đây vẫn là con của em."

"Em không thể mất nó."

"Nhất định sẽ sinh đứa bé này ra."

"Em có khả năng nuôi con của mình."

"Em không phải dây tơ hồng ký sinh."

Giọng nói của cô vô cùng kiên định.

Cố Đình Ngôn đúng là yêu Triệu Ngữ Nhu thật lòng.

Làm sao có thể không thích đứa bé này.

Chỉ là...

Đứa bé tới không đúng lúc.

Hiện tại anh ta không thể cho Triệu Ngữ Nhu và con một tương lai.

Anh ta buộc phải cứng rắn.

Bây giờ không phải lúc nghĩ tới tình yêu.

Điều quan trọng nhất là Cố thị.

Nếu không còn Cố thị, anh ta có con thì có ích gì?

Sau này vẫn có thể có con.

Chỉ có thể nói đứa bé này không có duyên với họ.

Anh ta nắm lấy tay Triệu Ngữ Nhu, nghiêm túc nhìn cô.

"Anh không ngờ sẽ có con vào lúc này."

"Quá đột ngột."

"Anh sao có thể không thích nó chứ?"

"Nhưng Ngữ Nhu."

"Tình hình hiện tại của Cố gia em cũng biết."

"Nếu không có đủ vốn đầu tư, Cố thị không vượt qua được khủng hoảng lần này."

"Sẽ phá sản."

"Đến lúc đó anh lấy gì cho em và con một tương lai?"

Thấy vẻ mặt cô có phần d.a.o động, anh ta tiếp tục.

"Ngữ Nhu."

"Em thử nghĩ xem."

"Con chúng ta không có môi trường sống tốt."

"Mặc quần áo rẻ tiền."

"Học ở trường bình thường như những đứa trẻ bình thường."

"Lớn lên làm một nhân viên văn phòng bình thường."

"Cần cù vất vả cả đời."

"Em muốn vậy sao?"

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Cố Đình Ngôn vang bên tai cô.

Ý tứ rất rõ ràng.

Đứa bé này tới không đúng lúc.

Hiện tại không thể giữ.

Và anh ta cũng không muốn giữ.

...

Triệu Ngữ Nhu rất lâu sau mới hoàn hồn.

Cô nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình.

Nước mắt rơi như chuỗi ngọc đứt dây.

"A Ngôn."

"Em biết em không giúp được anh."

"Nếu em sinh ra trong hào môn."

"Nếu em có nhà mẹ đẻ đủ mạnh để giúp Cố thị vượt qua khủng hoảng."

"Anh đã không khó xử như vậy."

"Nhưng A Ngôn..."

"Đây là kết tinh tình yêu của chúng ta."

"Anh thật sự nỡ lòng sao?"

Cô nhớ lại những tháng ngày đẹp đẽ trước đây.

"Anh từng nói."

"Nếu chúng ta có con."

"Anh sẽ đem những điều tốt đẹp nhất trên thế giới đặt trước mặt nó."

"Để nó cả đời hạnh phúc."

"A Ngôn, anh quên hết rồi sao?"

"Chỉ cần một nhà chúng ta ở bên nhau."

"Tiền bạc quan trọng đến thế sao?"

Hai người đều tốt nghiệp trường danh tiếng.

Dù đi làm thuê cũng không để con chịu khổ.

Chỉ là không còn cuộc sống tiêu tiền vô tận mà thôi.

...

Sự cố chấp của Triệu Ngữ Nhu dần khiến Cố Đình Ngôn mất hết kiên nhẫn.

Anh ta bỗng nhớ tới Hạ Minh Trạch vừa mới kết hôn.

Đều là phú nhị đại hào môn.

Hạ Minh Trạch chỉ là một tên công t.ử ăn chơi.

Ngoài gương mặt đẹp thì chẳng biết làm gì.

Vậy mà lại cưới được Quý Minh Lan.

Con gái duy nhất của Quý gia.

Một nữ cường nhân nổi tiếng cả về thủ đoạn, năng lực lẫn ngoại hình.

Anh ta không phục.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào thân phận nhị thiếu gia Hạ gia?

Hay dựa vào gương mặt đó?

Nếu Hạ Minh Trạch nghe được chắc chắn sẽ lập tức phản bác:

"Ông đây chính là dựa vào gương mặt này đấy!"

"Cậu làm gì được tôi?"

"Vợ tôi đúng là thích khuôn mặt này."

"Ghen tị thì cứ ghen đi!"

Sơn Tam

Hạ gia là gia tộc nằm trong top đầu bảng xếp hạng người giàu.

Quý gia liên hôn với Hạ gia.

Theo suy nghĩ của Cố Đình Ngôn, thực chất là vì sau này thôn tính Quý gia.

Con của Quý Minh Lan tương lai sẽ kế thừa Quý gia.

Sau cùng chẳng phải vẫn là huyết mạch Hạ gia tiếp quản sao?

Vậy chẳng khác nào Quý gia thuộc về Hạ gia.

Hạ Minh Trạch chỗ nào cũng không bằng anh ta.

Ngoại trừ gương mặt đó.

Thế mà lại cưới được người vợ có gia thế mạnh như vậy.

Nghĩ tới đã thấy nghẹn một bụng tức.

Càng nghĩ, trong lòng Cố Đình Ngôn càng mất cân bằng.

Lại nghĩ tới chuyện Triệu Ngữ Nhu mang thai.

Người đầu tiên biết chuyện lại là Hạ Minh Trạch.

Ánh mắt nhìn cô bắt đầu xuất hiện nghi ngờ.

"Ngữ Nhu."

"Chuyện em mang thai."

"Tại sao lại nói với Minh Trạch trước?"

"Mà không nói cho anh biết đầu tiên?"

Anh ta cau mày, giọng điệu không vui.

Anh ta biết Hạ Minh Trạch cũng thích Triệu Ngữ Nhu.

Trước kia chỉ cần liên quan tới cô, Hạ Minh Trạch luôn là người giúp đỡ đầu tiên.

Lúc đó anh ta còn cảm thấy Hạ Minh Trạch rất đáng thương.

Mà bản thân là người Triệu Ngữ Nhu yêu nhất.

Cảm giác thành tựu vô cùng lớn.

Từ nhỏ ba người đã học cùng lớp.

Mỗi lần nhìn thấy Hạ Minh Trạch yêu mà không được đáp lại.

Anh ta đều âm thầm cười nhạo.

Nhưng bây giờ...

Hạ Minh Trạch trở thành kẻ chiến thắng của cuộc đời.

Còn anh ta lại lún sâu trong vũng bùn.

Không thoát ra được.

Đầu đau như b.úa bổ.

Anh ta không hiểu.

Trước đây chỉ cần Triệu Ngữ Nhu gặp chuyện.

Hạ Minh Trạch luôn là người giải quyết đầu tiên.

Tại sao lần này...

Anh lại mặc kệ?

...

"Em vốn không định làm phiền anh."

"Em nghĩ Minh Trạch có thể giúp em."

"Dạo này anh bận chuyện của Cố thị như vậy."

"Hơn nữa anh ấy vừa mới kết hôn."

"Dù sao chúng em cũng chỉ là bạn học và bạn từ nhỏ."

"Ai ngờ anh ấy lại gọi điện nói thẳng cho anh biết..."

Nghe xong, Cố Đình Ngôn cũng hiểu chuyện gì xảy ra.

Trong lòng vô cùng khó chịu.

Cuối cùng anh ta vẫn quyết tâm.

"Ngữ Nhu."

"Đứa bé này không thể giữ."

"Chúng ta tới bệnh viện được không?"

"Em tin anh."

"Anh cũng không muốn như vậy."

"Sau này chúng ta vẫn sẽ có con."

"Ngoan."

...

Nhìn người đàn ông trước mặt.

Triệu Ngữ Nhu bỗng cảm thấy xa lạ.

Người này thật sự yêu cô sao?

Hay là...

"Em đã trao tất cả cho anh."

"Trong lòng chỉ có mình anh."

"Anh thật sự nhẫn tâm như vậy sao?"

"A Ngôn..."

"Anh không thể..."

"Không thể đối xử với em như thế..."

Cảm xúc d.a.o động quá mạnh.

Triệu Ngữ Nhu ngất xỉu.

Một trận hỗn loạn xảy ra.

Cố Đình Ngôn đưa cô tới bệnh viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

...

Ngày hôm sau.

Triệu Ngữ Nhu tỉnh lại.

Phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện.

Cô lập tức sờ bụng.

Cảm nhận đứa bé vẫn còn.

Lòng mới an tâm hơn một chút.

Cô muốn tìm Cố Đình Ngôn.

Vừa bước ra khỏi phòng bệnh.

Cô đã nhìn thấy anh ta đứng quay lưng gọi điện thoại.

Triệu Ngữ Nhu nhẹ nhàng đi tới.

Muốn tạo cho anh một bất ngờ.

Nhưng khi nghe được nội dung cuộc gọi.

Cả người cô như rơi xuống hầm băng.

Lạnh đến run rẩy.

"Ừm, tôi biết rồi."

"Đứa bé tới không đúng lúc."

"Đợi Ngữ Nhu tỉnh lại."

"Tôi sẽ bảo bác sĩ sắp xếp phẫu thuật phá thai."

"Không ảnh hưởng đến chuyện liên hôn của Cố thị."

Những lời lạnh lùng đó như kim đ.â.m vào tim cô.

Đứa bé trong bụng dường như không phải con của anh ta.

Mà là một món đồ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Cô sợ hãi.

"Con à..."

"Mẹ sẽ bảo vệ con."

"Ba con không cố ý đâu."

"Con đừng giận ba nhé."

Ngoan nào...

Không biết cô đang nói với đứa bé.

Hay đang tự an ủi chính mình.

Cô lặng lẽ tránh khỏi tầm mắt Cố Đình Ngôn.

Một mình rời khỏi bệnh viện.

...

496 vẫn luôn theo dõi tình hình.

Nó lập tức báo cho Hạ Minh Trạch.

Sau khi nghe xong, anh cười đầy châm biếm.

"Đây là nam nữ chính của Bá Tổng Cưỡng Chế Yêu sao?"

"Có nên đổi tên thành Ánh Trăng Sáng Mang Thai Bỏ Trốn không?"

Cũng chẳng biết hệ thống rác rưởi này tìm nhiệm vụ kiểu gì.

496 bị ký chủ châm chọc tới mức không muốn nói gì.

Nhưng nhìn thao tác của nữ chính lại thấy buồn cười.

"Ký chủ."

"Anh đừng vội cười."

"Triệu Ngữ Nhu đang tới tìm anh đấy."

"Anh nên nghĩ xem lát nữa giải quyết thế nào đi."

Giọng điệu cười trên nỗi đau của người khác vô cùng rõ ràng.

Hạ Minh Trạch lập tức không ổn.

"Nữ chính này có bệnh à?"

"Con lại không phải của tôi."

"Sao chuyện gì cũng kéo tôi vào vậy?"

"496, nói rõ cho tôi nghe!"

Người đàn ông đang nằm thư thái trên giường lập tức bật dậy.

Hiện giờ anh đang ở căn hộ lớn tại trung tâm thành phố.

Nơi này gần công ty của Quý Minh Lan nên sinh hoạt rất thuận tiện.

Hai người đã chuyển tới đây ở.

Sáng sớm nay Quý Minh Lan đã tới công ty.

Lục lại ký ức một chút.

Hạ Minh Trạch lập tức muốn c.h.ử.i thề.

Nguyên chủ từng đưa thẻ phụ căn hộ cho Triệu Ngữ Nhu.

Có thẻ là có thể trực tiếp vào.

"Hay là anh phát huy lòng tốt một chút."

"Giúp nữ chính đi?"

"Anh không thấy như vậy sẽ thú vị hơn sao?"

Hệ thống cười đến vô cùng đáng ghét.

Rõ ràng muốn xem anh mất mặt.

"Phát huy lòng tốt cái gì?"

"Cậu bị bệnh à?"

"Nữ chính này cũng có độc!"

"Tôi là người đã có vợ."

"Sao có thể dây dưa với nữ chính được?"

"Xem tôi đây."

Anh lập tức gọi điện cho quản lý bất động sản.

Thông báo thẻ phụ của mình bị mất.

Yêu cầu hủy ngay lập tức.

Từ nay chỉ còn thẻ chính có hiệu lực.

Chưa đầy hai phút sau.

Mọi việc đã được xử lý.

Hoàn hảo.

Nếu Triệu Ngữ Nhu còn vào được thì đúng là gặp ma.

Nụ cười đầy ẩn ý của Hạ Minh Trạch khiến 496 phải thốt lên:

Khá lắm!

Ký chủ ghét nữ chính đến vậy sao?

Sao nó cảm giác anh sắp hắc hóa rồi?

"Ký chủ."

"Anh còn nhớ mình là người cần giảm giá trị tra nam không?"

"Anh không phải phản diện."

"Có thể đừng cười đáng sợ như vậy được không?"

...

Khi Triệu Ngữ Nhu quẹt thẻ vào thang máy.

Màn hình liên tục hiện thông báo:

Thẻ không hợp lệ.

Cô quẹt liên tiếp mấy lần.

Vẫn như vậy.

Quản gia tòa nhà nhìn thấy liền bước tới hỏi với thái độ ôn hòa:

"Xin chào cô."

"Tôi có thể giúp gì cho cô không?"

"Cô tới tìm người hay về nhà?"

"Tôi tới tìm anh Hạ Minh Trạch ở tầng cao nhất."

"Tôi là bạn thân của anh ấy."

"Đây là thẻ phụ anh ấy đưa cho tôi."

"Không hiểu sao lại không dùng được."

Triệu Ngữ Nhu cầm tấm thẻ, vẻ mặt đầy hoang mang.

Quản gia mỉm cười.

Chẳng phải chính Hạ tiên sinh vừa gọi hủy thẻ này sao?

Nhưng nét mặt ông vẫn không thay đổi.

"Xin lỗi cô."

"Thẻ phụ của Hạ tiên sinh đã bị vô hiệu hóa."

"Nếu cô muốn tìm anh ấy."

"Tốt nhất nên gọi điện trước."

"Ý anh là..."

"Tấm thẻ này bị hủy rồi sao?"

Triệu Ngữ Nhu không thể tin nổi.

Minh Trạch sẽ đối xử với cô như vậy?

Ngày đó anh rất nghiêm túc đưa thẻ cho cô.

Nói rằng cô có thể tới bất cứ lúc nào.

Sao bây giờ lại hủy nó?

Chẳng lẽ...

Anh thật sự không còn để tâm tới cô nữa?

Vậy cô phải làm sao đây?

Trước khi tới cô đã gọi cho Hạ Minh Trạch rất nhiều lần.

Nhưng không liên lạc được.

Nếu không cô cũng chẳng trực tiếp tìm tới.

Ai ngờ lại không vào được.

"Tôi là bạn tốt của Hạ Minh Trạch."

"Anh nhìn xem."

"Thẻ vẫn ở trong tay tôi."

"Anh có thể cho tôi lên tìm anh ấy được không?"

"Tôi có việc gấp."

Triệu Ngữ Nhu sốt ruột cầu xin.

"Xin lỗi cô."

"Điều đó không phù hợp với quy định của chúng tôi."

"Hay là cô thử liên lạc với Hạ tiên sinh thêm lần nữa."

"Có lẽ anh ấy đang bận nên chưa nghe máy."

Quản gia vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp.

Nhưng bất kể cô nói gì, ông đều từ chối.

Triệu Ngữ Nhu không còn cách nào khác.

Đành rời đi.

Vì sợ Cố Đình Ngôn tìm tới.

Cô tìm một nơi tạm thời ẩn náu.

...

Sau khi biết nữ chính đã rời đi từ 496.

Hạ Minh Trạch lập tức xuống lầu.

Lái chiếc Bentley màu đen tới cửa hàng hoa gần nhất.

Chọn một bó hoa hồng xanh.

Tâm trạng bị nữ chính làm ảnh hưởng lập tức tan biến.

Bây giờ chưa tới giờ tan tầm.

Đường phố không quá đông đúc.

Anh lái xe thẳng tới bãi đỗ xe ngầm của trụ sở Quý thị.

Cẩn thận ôm bó hoa trong lòng.

Sau đó đi thẳng tới quầy lễ tân.

"Xin chào."

"Tôi muốn gặp Quý Minh Lan."

Hạ Minh Trạch cười ôn hòa sáng sủa.

Đúng chuẩn một chàng trai lớn đầy ánh mặt trời.

Nhân viên lễ tân đương nhiên biết đại tiểu thư nhà mình vừa kết hôn.

Đối với gương mặt của Hạ Minh Trạch thì vô cùng quen thuộc.

Cô lập tức gọi điện lên văn phòng tổng giám đốc.

Vừa bước vào thang máy.