Kẻ Đổ Vỏ Oan Uổng Này, Bổn Thiếu Không Làm Nữa

Chương 5



Nhóm chat nội bộ của công ty đã bị một tin nhắn của lễ tân làm nổ tung.

"Tin nóng đây!"

"Chồng của Tổng giám đốc Quý tới công ty rồi!"

"Nhan sắc cực phẩm luôn nhé!"

Hạ thị đi theo hướng phát triển AI và trí tuệ nhân tạo.

Quý gia lại phát triển trong lĩnh vực giải trí và chuỗi khách sạn cao cấp.

Cả hai đều là những doanh nghiệp hàng đầu trong ngành.

Hai nhà liên hôn tuyệt đối là môn đăng hộ đối.

Huống hồ Nhị thiếu Hạ gia lại dịu dàng, tươi sáng, sở hữu nhan sắc thần tiên.

Ngay cả người Quý gia vốn quen nhìn trai xinh gái đẹp trong giới giải trí cũng phải thừa nhận rằng vị cô gia này quả thật là mỹ nam hiếm có.

Đứng cạnh Tổng giám đốc Quý vô cùng xứng đôi.

Đúng là trời sinh một cặp.

Nếu 496 biết suy nghĩ của nhân viên Quý thị lại thần kỳ đồng bộ với bà chủ của họ, không biết nên khóc hay nên cười.

Trước đây Hạ Minh Trạch rất ít khi tới công ty tìm Quý Minh Lan.

Hôm nay mới là ngày thứ hai sau khi hai người nhận giấy kết hôn.

Vậy mà anh lại mang hoa tới tặng Tổng giám đốc Quý.

Lãng mạn đến mức nhân viên công ty không nhịn được mà bàn tán trong nhóm chat.

Vị cô gia này đúng là đã có giấy phép chính thức.

Tổ chức hôn lễ thì tính là gì?

Người có giấy chứng nhận kết hôn rồi quả nhiên khác hẳn.

Muốn tới gặp vợ thì đường đường chính chính mà tới.

Không biết bao nhiêu người ngưỡng mộ Tổng giám đốc Quý có được một ông chồng vừa đẹp trai vừa biết dỗ người như vậy.

Nghĩ thôi đã thấy tuyệt vời.

...

Quý Minh Lan vừa kết thúc cuộc họp.

Bộ vest công sở màu trắng khiến cô trông vừa sắc sảo vừa năng lực.

Khác hẳn bộ dáng ở bên cạnh Hạ Minh Trạch.

Một Quý Minh Lan như thế càng thêm quyến rũ.

Khi Hạ Minh Trạch tới nơi, cô đang sắp xếp công việc.

Nhìn thấy anh, khóe môi cô khẽ cong lên.

Ra hiệu cho anh đợi một chút.

Hạ Minh Trạch hoàn toàn không xem mình là người ngoài.

Anh cắm bó hoa vào bình, chỉnh lại cành lá ngay ngắn.

Tâm trạng vô cùng tốt.

"Vợ à, em cứ làm việc đi, không cần để ý tới anh."

Như nhớ ra điều gì đó, anh lấy b.út và giấy nháp trên bàn làm việc của Quý Minh Lan.

Sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống đầu bên kia bàn.

Vừa viết vừa vẽ.

Không biết đang ghi chép cái gì.

...

Nguyên chủ học chuyên ngành nghệ thuật.

Không thích AI và trí tuệ nhân tạo.

Trong nhà đã có anh cả Hạ Minh Thanh.

Anh chỉ muốn làm một cậu ấm vui vẻ.

Thật ra năng lực của nguyên chủ không hề kém.

Chỉ là không thích khoe khoang mà thôi.

Trong ký ức, nguyên chủ còn âm thầm học thêm nhiều chuyên ngành nghệ thuật khác.

Ca hát.

Sáng tác.

Thiết kế thời trang.

Sở dĩ học thiết kế thời trang là vì Triệu gia khởi nghiệp từ ngành dệt may và thời trang.

Trong lòng vẫn mang chút tâm tư riêng.

Bây giờ tất cả đều thuộc về Hạ Minh Trạch.

Với kinh nghiệm và tầm nhìn của anh.

Hoàn toàn có thể phát huy những chuyên ngành này tới cực hạn.

Một đường dẫn đầu.

Bây giờ vợ anh lại hoạt động trong ngành giải trí.

Chẳng phải vừa khéo sao?

Về phần thiết kế thời trang...

Anh thật sự không muốn nghiên cứu.

Mỗi lần nghĩ tới lại muốn đ.á.n.h c.h.ế.t nguyên chủ.

Tên ngốc không có não đó.

...

Chẳng lẽ đây chính là hội chứng Thánh Mẫu?

Anh không phải người mềm lòng.

Đối mặt với cốt truyện như thế.

Anh không trực tiếp xử lý nam nữ chính đã là nể mặt nguyên chủ không yêu cầu trả thù rồi.

Nếu không có nguyên chủ giúp đỡ.

Triệu Ngữ Nhu lấy đâu ra cuộc sống tốt đẹp như hiện tại?

Triệu gia làm thời trang.

Nếu không có bốn năm thiết kế miễn phí của nguyên chủ.

Giúp Triệu gia độc chiếm thị trường thời trang.

Triệu gia sao có thể chấp nhận một đứa con riêng?

Để cô ta lớn lên như một thiên kim tiểu thư?

Triệu Ngữ Nhu tính toán rất hay.

Để Hạ Minh Trạch làm người viết thay cho mình.

Giúp cô ta đứng vững tại Triệu gia.

Còn bản thân lại học ngành thiết kế kiến trúc.

Bởi vì Cố gia khởi nghiệp từ bất động sản.

Để theo đuổi tình yêu đích thực.

Cô ta cố ý học thiết kế kiến trúc.

Chỉ cần có đầu óc đều nhìn ra được tâm tư của cô ta.

Thế nhưng nguyên chủ lại cam tâm vì một đóa hắc liên hoa mà làm tổn thương gia đình và Quý Minh Lan.

...

Triệu Ngữ Nhu chẳng có chút thiên phú nào trong thiết kế.

Chỉ nhờ bỏ ra rất nhiều thời gian học kiến trúc mới thuận lợi tốt nghiệp.

Sau đó còn có danh tiếng không nhỏ trong ngành.

Dù nguyên chủ không học kiến trúc.

Nhưng vẫn thường xuyên góp ý.

Giúp bản thiết kế của cô ta trở nên khác biệt.

Sau khi tốt nghiệp.

Triệu Ngữ Nhu gia nhập Cố thị.

Để lấy lòng người Cố gia và Cố Đình Ngôn.

Cô ta không ít lần nhờ Hạ Minh Trạch hỗ trợ.

Kết quả được vô số chuyên gia ca ngợi là thiên tài thiết kế.

Trong nguyên tác.

Sau khi kết hôn với Triệu Ngữ Nhu.

Hạ Minh Trạch càng tận tâm giúp đỡ cô ta.

Để cô ta thiết kế ra vô số tác phẩm nổi tiếng.

Cuối cùng còn nâng cô ta thành nhà thiết kế thiên tài nổi tiếng thế giới.

Giành được rất nhiều giải thưởng.

Trở thành nữ thiết kế trẻ tuổi nổi tiếng nhất trong nước.

Sở hữu lượng người hâm mộ khổng lồ.

Cố gia cũng theo đó mà lên như diều gặp gió.

Sau khi bóc lột Hạ Minh Trạch tới tận xương tủy.

Hai người còn lợi dụng truyền thông biến anh thành tên tra nam bị mọi người c.h.ử.i rủa.

Ngoại tình.

Bạo hành gia đình.

Tiếng xấu lan xa.

Hạ Minh Trạch thật sự không hiểu nguyên chủ giữ bộ não để làm gì.

...

Nhưng bây giờ anh đã tới đây.

Những chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra nữa.

Hai kẻ cặn bã đó.

Không phải anh xem thường.

Mà là sau khi mất đi nguyên chủ là kẻ đổ vỏ.

Bọn họ chẳng làm nên trò trống gì.

Anh chỉ cần đứng xa quan sát là đủ.

Khỏi bẩn tay.

Anh không phải nguyên chủ.

Dù không thích nam nữ chính của thế giới này.

Nhưng lại rất hài lòng với người Hạ gia và Quý Minh Lan.

Anh sẽ bảo vệ gia đình và người mình yêu ở kiếp này thật tốt.

Nhân tiện dùng tầm nhìn vượt thời đại và chuyên môn của mình giúp đỡ vợ một chút.

Nghĩ là làm.

Anh bắt đầu viết lời bài hát và giai điệu lên giấy.

Không biết vợ có dùng được hay không.

...

Sau khi xử lý xong công việc.

Quý Minh Lan khẽ thở phào.

Sau đó nhìn thấy chồng mình đang ngồi viết gì đó ở đầu bên kia bàn.

Hôm nay Hạ Minh Trạch mặc quần áo thường ngày.

Ngồi đó chăm chú làm việc.

Anh hơi cúi đầu.

Thần sắc chuyên tâm nghiêm túc.

Những ngón tay thon dài trắng trẻo.

Khớp xương rõ ràng.

Đẹp như ngọc.

Ánh mặt trời vừa lúc chiếu lên người anh.

Như phủ thêm một tầng ánh sáng màu vàng.

Mỹ nhân phối mỹ cảnh.

Khiến Quý Minh Lan nhìn đến ngẩn người.

Cảnh đẹp như vậy.

Thật không nỡ quấy rầy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sợ làm kinh động vị tiên nhân kia.

Người ta thường nói.

Đàn ông lúc chuyên tâm làm việc là quyến rũ nhất.

Nhưng câu nói đó đặt lên người Hạ Minh Trạch chỉ có thể nói là hiệu quả tăng gấp bội.

Quý Minh Lan luôn biết mình là người thích cái đẹp.

Quả nhiên sắc đẹp nam giới rất dễ làm người ta mê muội.

Xem ra cô vẫn đ.á.n.h giá thấp nhan sắc của chồng mình.

Cô giống như một hôn quân.

Bị mê hoặc tới mức tim đập liên hồi.

...

"Vợ à, em sao thế?"

"Có phải bị nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của chồng mê hoặc rồi không?"

Ngũ cảm của Hạ Minh Trạch rất nhạy bén.

Anh đã sớm phát hiện ánh mắt si mê của vợ.

Kết thúc công việc trong tay.

Anh ngẩng đầu lên.

Mỉm cười với cô.

Nụ cười đó gần như khiến người ta hoa mắt.

"À..."

"Ừm..."

"A Trạch đúng là rất đẹp trai."

"Ngay cả giới giải trí cũng hiếm có ai đạt tới trình độ này."

"Anh là chồng em."

"Người đàn ông của em."

Sơn Tam

"Em không được nhìn sao?"

Quý Minh Lan đỏ mặt nhìn người đàn ông đầy ý cười trước mặt.

Lời nói vẫn mạnh mẽ như trước.

Hạ Minh Trạch đứng dậy đi tới.

Nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Để cô ngồi trên đùi mình.

Hai tay vòng quanh thân thể mềm mại ấy.

"Vợ à."

"Em bận tới mức bỏ quên cả ông chồng này rồi."

"Em nói xem."

"Có phải có được anh rồi thì không biết quý trọng nữa không?"

"Không yêu anh nữa rồi?"

Quý Minh Lan thật sự không biết trong đầu anh chứa những gì.

Sao lại có suy nghĩ buồn cười như vậy.

Cô cực kỳ mê gương mặt này.

Làm sao có thể không cần Hạ Minh Trạch được.

Huống hồ mọi cử chỉ của anh đều đ.á.n.h trúng trái tim cô.

Cô cảm thấy sau này anh nhất định sẽ là một người chồng hoàn hảo.

...

Sau khi dính lấy nhau một lúc.

Hạ Minh Trạch đưa xấp bản thảo vừa viết cho cô.

Ra hiệu cô xem trước.

Quý Minh Lan biết chồng mình tốt nghiệp trường nghệ thuật.

Nhưng chưa từng hiểu rõ thực lực của anh.

Trước giờ cô luôn nghĩ anh chỉ học lấy bằng mà thôi.

Đối với những gia đình như họ.

Bằng cấp thật sự không quá quan trọng.

Chỉ là thứ để đối ngoại.

Cô nhận lấy tập bản thảo.

Gương mặt vốn bình tĩnh lập tức xuất hiện vẻ kinh ngạc.

Hai mắt sáng rực.

Cô nhìn Hạ Minh Trạch rồi lại nhìn đống giấy trong tay.

"Hay!"

"Lời hay!"

"Nhạc hay!"

"Đây thật sự là anh viết sao?"

Quý Minh Lan cầm một tờ giấy lên.

Trên đó là một ca khúc hoàn chỉnh.

Từ lời đến nhạc đều đã có.

"Đương nhiên rồi."

"Vừa rồi anh mới viết đấy."

Trong mắt Hạ Minh Trạch tràn đầy tủi thân.

Ý gì đây?

Không tin thực lực của anh sao?

"Vừa rồi thư ký của em chẳng phải nói bộ phim mới còn thiếu ca khúc phù hợp à?"

"Anh nghĩ thử viết một bài."

"Xem có giúp được em không."

"Hy vọng không làm em thất vọng."

Anh chỉ vào xấp bản thảo.

"Ở đây có nhiều phong cách khác nhau."

"Em xem thử đi."

"Nếu phù hợp thì cứ dùng."

...

Quý Minh Lan cảm thấy ánh mắt nhìn người của mình thật quá xuất sắc.

Chồng cô đúng là báu vật.

Cô thật sự không hiểu tại sao bên ngoài lại đồn Hạ Minh Trạch là công t.ử ăn chơi.

"Không..."

"Không phải vậy."

"A Trạch."

"Khả năng sáng tác và viết lời của anh thật sự quá tốt."

"Mấy ca khúc này chắc chắn sẽ nổi tiếng."

"Chồng à."

"Em cảm thấy mình vừa đào được một kho báu."

Quý Minh Lan biết anh học chuyên ngành âm nhạc.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô phát hiện anh còn là một nhà soạn nhạc.

"Vợ à."

"Em có hiểu lầm gì về anh không vậy?"

"Anh tốt nghiệp đại học đàng hoàng đấy nhé."

"Viết vài bài hát có gì khó đâu."

Quý gia là tập đoàn đứng đầu giới giải trí.

Chỉ cần nhìn qua.

Quý Minh Lan đã biết những ca khúc này đều có chất lượng cực cao.

Cô không ngờ Hạ Minh Trạch lại có tài năng như vậy.

Ban đầu cô chọn anh vì anh không phải người có dã tâm.

Lại làm nghệ thuật.

Người làm nghệ thuật thường không quá coi trọng lợi ích.

Thêm vào đó anh còn đẹp trai.

Chỉ một lần gặp cô đã thích.

Lúc gặp lần đầu.

Đôi mắt trong trẻo ấy không có tính toán.

Không có d.ụ.c vọng tiền bạc.

Rõ ràng là người lớn lên trong môi trường đơn thuần.

Sau này Quý thị chắc chắn sẽ giao cho con của họ kế thừa.

Như vậy lợi ích của Quý gia sẽ được tối đa hóa.

Anh cũng sẽ không can thiệp chuyện kinh doanh.

Đó vốn là nhận thức chung của hai gia đình.

Nhưng bây giờ.

Hai người đã là vợ chồng thật sự.

Tình cảm cũng ngày càng ổn định.

Mà Hạ Minh Trạch lại còn có tài năng vượt trội.

Sao cô có thể không nhìn anh bằng con mắt khác?

"A Trạch."

"Anh giỏi thật đấy."

"Tuyệt lắm."

Lời khen của Quý Minh Lan hoàn toàn chân thành.

Hạ Minh Trạch ghé sát bên tai cô.

"Vợ à."

"Tất cả của anh đều là của em."

"Chỉ cần em vui là được."

"Nhưng em có phải nên thưởng cho anh một chút không?"

"Anh đã tiêu tốn rất nhiều tế bào não đấy."

Đôi mắt đào hoa màu nâu của anh tràn đầy vẻ trách móc.

Giống hệt chú ch.ó lớn bị chủ bỏ rơi.

Quý Minh Lan đỏ mặt.

Khẽ ho vài tiếng.

Không hiểu sao lại cảm thấy A Trạch bị tổn thương.

Có chút ngốc nghếch đáng yêu.

Khiến lòng cô mềm nhũn.

"Thưởng."

"Nhất định sẽ thưởng."

"A Trạch muốn phần thưởng thế nào?"

Cô vỗ nhẹ lên vai anh.

Như đang động viên.

"Thật chứ?"

Người đàn ông cười như hồ ly.

Giọng nói tràn đầy dụ dỗ.

"Vậy vợ sinh cho anh một đứa con đi."

"Mẹ anh nói rồi."

"Có con thì vợ sẽ không chạy mất."

...