Nghe những lời này, trong mắt Cố Đình Ngôn lóe lên một tia cảm kích.
Anh ta nhìn Triệu Ngữ Nhu đang hoảng hốt rồi gật đầu.
"Minh Trạch, cảm ơn cậu."
"Anh em tốt."
"Lúc nào rảnh chúng ta tụ tập."
Nhìn bóng lưng Hạ Minh Trạch rời đi đầy phóng khoáng, trong mắt Cố Đình Ngôn lóe qua một tia tối tăm.
"Minh Trạch!"
"Anh đừng đi."
"Em không muốn đi với anh ấy..."
Triệu Ngữ Nhu cố ngăn Hạ Minh Trạch rời đi.
Nhưng cả hai người đều phớt lờ cô ta.
Cố Đình Ngôn trực tiếp ôm lấy cô, ngăn cô lại.
Cố Đình Ngôn không muốn tiếp tục làm ầm ĩ ở nơi công cộng.
Anh ta cúi đầu xin lỗi người phụ nữ đang không ngừng giãy giụa trong lòng:
"Ngữ Nhu, xin lỗi."
"Anh sai rồi."
"Anh yêu em mà."
"Chẳng lẽ tình cảm nhiều năm của chúng ta trong mắt em đều là giả sao?"
"Chuyện đứa bé, chúng ta về rồi nói."
"Ở ngoài không phải nơi thích hợp để nói chuyện này."
Anh ta ngẩng đầu nhìn xung quanh rồi tiếp tục:
"Ngữ Nhu."
"Có khó khăn gì chúng ta cùng nhau giải quyết."
"Trốn tránh không giải quyết được."
"Em phải tin anh."
"A Nhu."
Thái độ của Cố Đình Ngôn vô cùng thành khẩn.
Triệu Ngữ Nhu tượng trưng giãy giụa vài cái.
Lại đ.ấ.m anh ta mấy cái.
Cuối cùng vẫn dựa vào lòng Cố Đình Ngôn.
Tủi thân rơi nước mắt.
Nhìn qua thật sự tình sâu nghĩa nặng.
Thật sự xứng đôi.
Quá xứng đôi.
Khóa c.h.ế.t luôn đi.
Đừng đi hại người khác nữa.
Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng Hạ Minh Trạch giật giật.
Gân xanh trên trán suýt nữa đứt phựt.
"496, cậu có nên cho tôi một lời giải thích không?"
"Nguyên chủ rốt cuộc mù đến mức nào, thiểu năng đến mức nào mới yêu một nữ chính như vậy?"
"Cậu chắc cuốn tiểu thuyết này có tam quan đúng đắn chứ?"
"Không ai tẩy chay sao?"
Hạ Minh Trạch trong ý thức bàn luận với hệ thống rác về độ bất hợp lý của cốt truyện.
"Ký chủ."
"Anh phải biết nhiệm vụ của mình là gì."
"Nếu nhiệm vụ dễ hoàn thành như vậy, còn cần anh thay thế nguyên chủ tới giảm giá trị tra nam sao?"
"Nếu đã tồn tại, vậy chính là hợp lý."
"Chúng ta chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được."
"Những chuyện khác không liên quan tới anh."
"Càng không liên quan tới hệ thống này."
496 vô cùng bình tĩnh nói ra.
Không còn giọng điệu kỳ kỳ quái quái như thường ngày.
Hạ Minh Trạch biết hệ thống lại lên cơn rồi.
Anh đã quen.
Vừa bước vào nhà đã nhận được điện thoại của cha mình.
Trong điện thoại, cha Hạ mắng anh một trận dữ dội.
Nói anh đúng là thiếu dạy dỗ.
Sao có thể nói những lời đó trước mặt người Quý gia?
Đứa con trai này không thể giữ nữa.
Quá không biết xấu hổ.
Mặt mũi già nua của ông đều bị thằng nhóc thối này làm mất sạch.
Ông làm sao biết con trai lại vì con dâu mà bán luôn cả họ của cháu trai, cháu gái chứ.
May mà họ không phải kiểu người cổ hủ.
Chỉ cần là con của con trai út, họ gì cũng không quan trọng.
Quý gia chỉ có một cô con gái là Quý Minh Lan.
Hạ gia lại có hai con trai.
Lúc trước đồng ý liên hôn với Quý gia, Quý gia nhìn trúng con út cũng có nguyên nhân ở điểm này.
Kết quả thằng con trai này có vợ quên mẹ.
Không.
Là có vợ rồi không cần nhà nữa.
Haiz...
Bị cha mình ân cần dạy dỗ hơn nửa tiếng qua điện thoại.
Trong đầu Hạ Minh Trạch chỉ còn tiếng ong ong.
Đau cả đầu.
Nhìn căn nhà của mình, chỗ nào cũng thấy không thuận mắt.
Chỉ cần nghĩ tới nguyên chủ từng đưa thẻ phụ của căn nhà này cho Triệu Ngữ Nhu, anh liền cảm thấy ở không thoải mái.
Anh muốn đổi nhà.
Tốt nhất cả đời này không bao giờ bước vào căn nhà này nữa.
Anh gọi điện cho vợ.
Chuông vừa reo hai tiếng đã được bắt máy.
"Vợ à, em còn bận không?"
"Khi nào về?"
"Anh có chuyện muốn bàn với em."
Vẫn nên tìm vợ giải quyết chuyện nhà cửa.
Quý Minh Lan đang xử lý mấy phần tài liệu cuối cùng.
Điện thoại đặt bên cạnh.
Nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, cô khẽ gọi:
"A Trạch."
Cô đưa tay trái nghe máy.
"Alo, A Trạch."
"Em còn một lát nữa."
"Anh có chuyện gì?"
"Nói qua điện thoại đi, em xem có giải quyết được không."
Cô cũng không biết A Trạch có chuyện gì.
"Vợ à."
"Anh không muốn ở căn nhà hiện tại nữa."
"Căn nhà này anh cũng không muốn giữ."
"Anh cảm thấy hơi buồn nôn."
"Vợ giúp anh xử lý nó đi."
"Còn nữa, tối nay anh không muốn ở đây nữa."
"Quá ghê tởm."
"Vợ..."
Hạ Minh Trạch ở đầu dây bên kia tủi thân nói ra yêu cầu của mình.
Quý Minh Lan cũng không biết tại sao A Trạch không muốn ở đó.
Thôi vậy.
Chỉ là một căn nhà thôi.
Không thích thì bán đi.
Dù sao cũng là nhà của anh.
Không đáng vì một căn nhà mà ảnh hưởng tâm trạng.
"A Trạch."
"Vậy anh ở nhà đợi một lát."
"Em phái người tới đón anh."
"Tiện thể giúp anh thu dọn những đồ dùng cá nhân yêu thích."
"Chuyển tới chỗ em nhé?"
"Thế nào?"
Trước đây cô vẫn luôn ở biệt thự riêng.
Lúc đó A Trạch muốn ở căn hộ lớn, cô cũng chiều theo anh.
Sơn Tam
Ai ngờ mới ở một đêm đã ầm ĩ đến mức ngay cả nhà cũng không cần nữa.
"Được đó."
"Vợ cứ sắp xếp là được."
"Anh đều nghe em."
"Vậy em nhanh lên nhé."
"Anh đợi người của em tới đón."
Hạ Minh Trạch chẳng hề thấy ngại.
Ngược lại còn vô cùng hưng phấn.
Quý Minh Lan gọi một cuộc điện thoại.
Sắp xếp xong việc chuyển nhà.
Sau đó nhanh ch.óng tiếp tục công việc.
...
Hạ Minh Trạch nhàn nhã chờ người vợ sắp xếp tới đón anh, tiện thể chuyển nhà.
Hơn mười phút sau.
Một nhóm người gõ cửa.
Hạ Minh Trạch đã liên hệ trước với quản gia bất động sản.
Quản gia sẽ dẫn người lên.
Mở cửa ra là ba nam hai nữ.
Bọn họ cung kính nói:
"Hạ thiếu, chúng tôi là người Tổng giám đốc Quý phái tới giúp anh chuyển nhà."
"Tiện thể thu dọn đồ dùng cá nhân của anh."
"Vào đi."
"Bắt đầu đi."
Hạ Minh Trạch tùy ý nói.
Hai nữ nhân viên vệ sinh bắt đầu dọn dẹp.
Ba người đàn ông bắt đầu thu dọn đồ đạc của anh.
Chưa tới nửa tiếng đã xong.
"Hạ thiếu."
"Tổng giám đốc Quý hỏi căn nhà này anh muốn xử lý thế nào."
"Mọi chuyện đều nghe theo ý anh."
"Anh xem..."
"Bán đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Càng nhanh càng tốt."
"Phiền."
"Vâng."
"Tôi sẽ bán căn nhà này trong thời gian nhanh nhất."
"Vậy đến lúc đó tiền bán nhà chuyển vào tài khoản của anh hay là..."
"Không cần."
"Trực tiếp đưa cho vợ tôi."
"Tiền của tôi chính là tiền của cô ấy."
"Không sao."
Anh nói rất thản nhiên.
Như thể mấy chục triệu chẳng phải tiền.
"Vậy bây giờ chúng ta có thể đi chưa?"
"Đã thu dọn xong rồi."
"Ừm."
"Đi."
Hạ Minh Trạch cùng đoàn người rời khỏi nơi này ngay trong đêm.
...
Vừa về tới biệt thự của vợ.
Hạ Minh Trạch lập tức nằm ườn ra.
Chỉ đợi vợ trở về.
Ừm.
Quả nhiên nhà của vợ ở vẫn thoải mái nhất.
Người giúp việc đã làm xong bữa tối.
Không lâu sau, Quý Minh Lan cũng trở về.
Đôi vợ chồng trẻ ăn tối xong.
Sau đó về phòng ngủ chính vừa mới bố trí hôm nay.
Hạ Minh Trạch tắm xong liền nằm trên giường chờ vợ tắm ra.
"A Trạch."
"Hôm nay anh gặp chuyện gì à?"
Quý Minh Lan vừa lau tóc vừa tò mò hỏi.
Hạ Minh Trạch đứng dậy nhận lấy khăn.
Kéo vợ ngồi trước bàn trang điểm.
Nhẹ nhàng lau mái tóc ướt cho cô.
Giọng nói có vẻ không để tâm:
"Vợ à, để anh kể em nghe."
"Em không biết đâu."
"Chính là chuyện hai người bạn từ nhỏ kia của anh."
"Hôm nay Triệu Ngữ Nhu lại tới tìm anh."
"Còn muốn ở lại chỗ đó."
"Làm anh tức c.h.ế.t."
"Thật không biết nên nói đầu óc bọn họ có bệnh hay là bị nước vào nữa."
"Ngày nào cũng diễn ở đó."
"Diễn nghiện rồi thì phải."
"Cứ như cả thế giới đều phải xoay quanh bọn họ ấy."
"Anh làm gì có thời gian rảnh như vậy."
Cái miệng nhỏ của anh liến thoắng kể lại toàn bộ chuyện hôm nay.
"Anh thật sự tức giận như vậy?"
"Đáng sao?"
Quý Minh Lan không biết Hạ Minh Trạch lấy đâu ra cơn giận lớn như vậy.
Đương nhiên cô không biết hôm nay Triệu Ngữ Nhu đã làm ghê tởm tâm linh và tam quan của Hạ Minh Trạch đến mức nào.
Hạ Minh Trạch đầy tủi thân.
"Vợ à, em không biết đâu."
"Anh lớn chừng này rồi chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ như vậy."
"Thật sự làm anh buồn nôn."
"Vợ à, em phải an ủi trái tim bị tổn thương của anh thật tốt."
Anh vùi đầu vào lòng Quý Minh Lan.
Khiến cô bật cười khe khẽ.
A Trạch đúng là tính trẻ con.
Cô xoa đầu người trong lòng.
"Được được được."
"A Trạch chịu ấm ức rồi."
Hạ Minh Trạch bế vợ lên.
Nụ cười rực rỡ.
Đôi mắt sáng long lanh.
"Vợ à."
"Chúng ta ngủ thôi."
"Muộn rồi."
Lời nói tràn đầy mê hoặc.
Quý Minh Lan cũng không biết từ lúc nào hai người đã lên giường.
Đêm đẹp mới chỉ vừa bắt đầu.
Ngay cả vầng trăng cũng e thẹn trốn vào mây.
...
Về phần Triệu Ngữ Nhu và Cố Đình Ngôn bên kia.
Hạ Minh Trạch hoàn toàn không để tâm.
Nữ chính có độc này, anh chẳng muốn dính vào chút nào.
Sẽ ảnh hưởng tâm trạng tốt đẹp của anh.
Triệu Ngữ Nhu bị Cố Đình Ngôn cưỡng ép đưa khỏi quán cà phê.
Sau đó đưa tới một căn hộ của anh ta.
Không biết hai người nói gì.
Cuối cùng Triệu Ngữ Nhu đồng ý phá bỏ đứa bé trong bụng.
Cố Đình Ngôn cũng có tâm trạng tốt để dỗ dành cô ta.
Giữa hai người lại dịu dàng thắm thiết.
Hai người tới bệnh viện kiểm tra một chút.
Hiện tại t.h.a.i nhi vẫn chưa làm tổ, chưa thể tiến hành phẫu thuật phá thai.
Cố Đình Ngôn chỉ muốn dỗ Triệu Ngữ Nhu phá bỏ đứa bé trước.
Chuyện sau này để sau này tính.
Chỉ cần không có đứa trẻ này.
Cố Đình Ngôn có thể tìm được đối tượng liên hôn phù hợp.
Đến lúc đó khủng hoảng của Cố gia sẽ được giải quyết.
Mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp.
"A Ngôn."
"Anh nói xem đứa bé này là con trai hay con gái?"
"A Nhu."
"Dù là trai hay gái, đứa bé này đều không thể giữ."
"Em phải tin anh."
"Anh sẽ không làm chuyện có lỗi với em."
"Sau này chúng ta vẫn sẽ có con."
"Điều quan trọng bây giờ là Cố gia phải vượt qua nguy cơ lần này."
"A Nhu, em nhất định phải tin tình cảm anh dành cho em."
Cố Đình Ngôn nhìn Triệu Ngữ Nhu bằng giọng điệu chắc chắn.
Trong mắt đầy thâm tình và giày vò.
Nhìn đến mức Triệu Ngữ Nhu đau lòng không thôi.
Triệu Ngữ Nhu thật lòng yêu Cố Đình Ngôn.
Người đàn ông này xuyên suốt toàn bộ thanh xuân của cô.
Là người quan trọng nhất trong đời cô.
Sao cô nỡ nhìn anh ta mất tất cả?
Cuối cùng cô chỉ có thể rơi lệ đồng ý.
Sự không nỡ dành cho đứa bé cũng hóa thành nhượng bộ.
Cố Đình Ngôn không ngờ A Nhu lại sẵn lòng vì anh ta làm đến bước này.
Trong lòng cũng vô cùng áy náy.
Anh ta cảm thấy có phải mình quá nhẫn tâm rồi không.
Không ai trả lời câu hỏi ấy.
Đây là đáp án không lời giải.
Anh ta là một thương nhân.
Từ nhỏ lớn lên trong môi trường tốt đẹp.
Anh ta biết một khi Cố gia phá sản.
Anh ta sẽ chẳng còn gì.
"Ừm."
"A Ngôn."
"Em tin anh yêu em và yêu con."
Vì Cố gia.
Vì tương lai của họ.
Cố Đình Ngôn chỉ có thể hy sinh đứa bé này.
Hy vọng đứa bé có thể hiểu sự khó xử và bất đắc dĩ của anh ta.
Quả nhiên là nam chính.
Loại lời không biết xấu hổ như vậy cũng nói ra được.
Không hổ là nam chính bá tổng.
Một kẻ ích kỷ tư lợi.
Lại còn đẩy hết mọi chuyện đi, tìm cho mình một lý do đường hoàng.
"Ký chủ."
"Cốt truyện thay đổi rồi."
"Nữ chính vậy mà đồng ý phá bỏ đứa bé."
"Không phải có vấn đề ở đâu rồi chứ?"
496 kinh ngạc hét lên trong ý thức của Hạ Minh Trạch.
Con trai của nữ chính vốn phải thuận lợi ra đời.
Nhưng bây giờ cốt truyện không đúng.
Chẳng lẽ vì thao tác kỳ quặc của ký chủ nhà nó mà thay đổi sao?
"Im miệng."
"Đừng có ngạc nhiên như vậy."
"Yên tâm."
"Triệu Ngữ Nhu sẽ không phá bỏ đứa bé này đâu."
"Bởi vì đứa bé này chính là sợi dây duy nhất buộc cô ta và Cố Đình Ngôn lại với nhau."
"Nếu không có đứa bé này, hai người bọn họ cả đời này cũng không còn cơ hội ở bên nhau."
Với đầu óc của Triệu Ngữ Nhu, chắc chắn sẽ lén sinh đứa trẻ này ra.
Người bình thường sẽ không có mạch não thanh kỳ như vậy.
496 vẫn luôn không hiểu tại sao ký chủ lại chắc chắn như thế.
Mỗi lần mọi chuyện còn thật sự phát triển đúng theo dự đoán của anh.
Có phải nó đã bỏ lỡ điều gì không?
Thôi vậy.