Ta nghe nói cơm chay ở Vạn Phật tự nổi tiếng đỉnh đỉnh, mò mẫm trong tối đi tìm cơm ăn. Kết quả đi đến giữa rừng cây. Trông thấy một nam t.ử áo đen tay cầm một thanh kiếm, hàn quang bén ngót đã kết liễu hai tên bịt mặt.
Hắn quay đầu trông thấy ta, chân mày nhíu lại.
Ta lập tức ôm c.h.ặ.t túi tiền, phô trương thanh thế nói: “Ta là phu nhân của Trấn Bắc Hầu! Hảo hán tha cho ta một mạng, vàng bạc châu báu trong Hầu phủ tùy ngươi lấy dùng!”
Chân mày hắn càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Cất bước đi về phía ta, ta vung cây gậy lớn phía sau lên, nhắm thẳng đỉnh đầu hắn giáng xuống một phát.
Hắn trở tay không kịp, rầm một tiếng ngã nhào xuống đất.
Ta lục lọi trên người hắn, cũng không tìm thấy món gì đáng tiền, chỉ có một phong thư.
“Đồ nghèo kiết xác!”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta tìm dây thừng, trói hắn như đòn bánh, kéo đến một gian nhà củi bỏ hoang ở hậu sơn.
Trên người hắn đầy má-u, ta lột sạch quần áo hắn ra nhìn một cái, bị thương không nhẹ đâu nha, hèn chi để ta đá-nh lén thành công.
Ta trầm ngâm, cứu hay là không cứu đây?
Nếu như cứu, hắn không ơn nghĩa gì, ngược lại giế-t ta diệt khẩu thì làm sao?
Nếu như không cứu...
Ta ngắm hắn mày ngài mắt kiếm, uy phong lẫm lẫm, thật không nỡ để hắn chế-t.
Ta nhìn kỹ lại phong thư đẫm má-u kia, thấp thoáng viết “Trẫm chuẩn cho ngươi tiền trảm hậu tấu...”
Trẫm?
Ta kích động rồi. Cứu chứ!
Đây đâu phải là một mạng người, phân minh là ông trời ban cho Tống An An ta một đại cơ duyên mà!
Đang sầu muộn sau khi rời Hầu phủ làm sao đón mẹ cùng muội muội đến kinh thành để đặt chân đây. Đúng là buồn ngủ lại có người đem gối đến dâng. Tống An An ta chính là số tốt mà a a a!
Ta kìm nén sự hưng phấn, nhanh chân đến d.ư.ợ.c phòng của Vạn Phật tự kiếm ít thảo d.ư.ợ.c trị ngoại thương. Lại tới nhà bếp mua chút cơm chay.
Giằng co ròng rã hai canh giờ, cơ duyên của ta rốt cuộc cũng tỉnh.
Khi hắn mở mắt ra, toàn thân đều là sát ý. Nhưng chờ nhìn rõ là ta, liền thả lỏng.
Ta hai gối quỳ xuống đất, gào lên một tiếng: “Nghĩa phụ! Xin nhận của nữ nhi một lạy!”
Dư quang liếc thấy khóe miệng hắn giật giật.
Hắn cạn lời nói: “Ta tuổi tác chưa lớn đến mức đó.”
Nói nhảm, tuổi lớn đều không muốn thừa nhận. Nhưng đây rốt cuộc là cơ duyên của ta, hắn có nói năm nay hắn mười tám, ta cũng tin.
Ta lại một lần nữa quỳ xuống, trịnh trọng nói: “Sư phụ! Xin nhận của đồ nhi một lạy!”
Một ngày làm thầy cả đời làm cha, hiệu quả đều không khác mấy.
Hắn vẻ mặt đau đầu day day ấn đường, nói với không khí: “Thanh Phong, xác nhận thân phận của nàng ta chưa?”
Phía sau ta truyền đến một giọng nói sâu kín:
“Bẩm chủ t.ử, xác nhận rồi. Đây chính là người trong thư lão phu nhân nói, tìm cho ngài, vị tiểu gia bích ngọc thông minh lanh lợi, dịu dàng lương thiện, tri thư đạt lý, tú ngoại tuệ trung, nghi gia nghi thất kia. Cũng chính là phu nhân của ngài, kế mẫu của tiểu công t.ử, chủ mẫu của thuộc hạ, Chu Nguyệt Đình Chu cô nương.”
Khoảnh khắc này, lòng ta tĩnh lặng như nước.
Ta ngộ rồi. Đây không phải cơ duyên của ta, mà là nghiệt duyên của ta.
05
Hóa ra đây chính là vị phu quân chưa từng gặp mặt của ta, Trấn Bắc Hầu Triệu Túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thời khắc này, trên đầu hắn đang mang một cục u chà bá lửa, là do ta đá-nh. Mà ảnh vệ của hắn đang đứng ngay sau lưng ta. Cứ cảm thấy một câu nói không đúng, cái mạng nhỏ này của ta khó giữ được.
Ta rặn ra một nụ cười, phủi phủi bụi trên đầu gối, nép vào lòng Triệu Túc, nũng nịu nói: “Úi chà, đây đúng là nước lũ xối trôi miếu Long Vương, người nhà không nhận ra người nhà rồi. Ta đã bảo vừa thấy chàng liền thấy thân thiết, hóa ra vị lang quân anh minh thần võ, võ công cao cường, khí chất bất phàm, lạnh lùng bất phàm thế này lại là phu quân của ta~”
Ngày trước ta đến thanh lâu giúp người ta giao đồ, trông thấy các cô nương trong lâu đều tựa vào nam nhân nói chuyện như vậy.
Nam nhân có khó trị đến mấy, bị nhào vào lòng như thế, xương cốt đều phải nhũn ra.
Kết quả Triệu Túc xách ta lên như xách gà con, vẻ mặt đau đầu.
Hắn nạt ta một tiếng: “Chẳng ra thể thống gì! Đừng có uốn giọng luyến điệu, đứng thẳng lên!”
Người này sao giống cha ta thế chứ!
Đến cả ngữ điệu nói chuyện cũng giống y đúc.
Cha ta là người áp tiêu, ta từ nhỏ theo hắn học chút quyền cước công phu. Ông ấy ghét nhất là điệu bộ kiểu cách giả bệnh làm nũng để trốn luyện công của ta.
Sau khi cha đi, đã lâu lắm rồi không có ai dạy dỗ ta như vậy.
Ta nhìn Triệu Túc, tim gan run rẩy từng hồi, nước mắt sắp trào ra ngoài rồi.
Thanh Phong lại một lần nữa sâu kín nói: “Chủ t.ử, lão phu nhân từng có lời, nếu ngài lại dọa vị phu nhân này chạy mất, bà ấy sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẫu t.ử với ngài. Theo thuộc hạ được biết, tiểu công t.ử cùng phu nhân quan hệ cũng vô cùng hòa hợp. Nếu phu nhân vừa đi, đến lúc đó ngài mất mẹ, nhi t.ử cùng phu nhân, liền thê ly t.ử tán thành kẻ cô độc một mình.”
Triệu Túc nhíu mày, trông càng thêm hung tợn.
Bàn tay thô ráp của hắn lau lau nước mắt cho ta, bất đắc dĩ nói: “Nàng đá-nh ta thành thế này, tự mình lại khóc trước.”
Oa! Cảm giác lau nước mắt cho ta, cũng thật giống cha ta quá.
Ta không nhịn nổi nữa, nhào vào lòng hắn khóc rống lên oa oa: “Chàng thật sự rất giống cha ta!”
Từ khi cha qua đời, nhà ta liền không còn cột trụ. Ta vì bảo vệ mẹ cùng muội muội, nỗ lực khiến bản thân phải cứng rắn lên.
Có một lần có tên say rượu trèo tường vào nhà ta, muốn giở trò đồi bại với mẹ. Ta dùng con d.a.o cha để lại c.h.é.m vào chân tên say rượu, lúc đó nhìn thấy má-u chảy đầy đất, sợ hãi vô cùng. Nhưng vừa quay đầu, trông thấy mẹ ôm lấy muội muội, hai người càng sợ hãi hơn. Ta liền không thể sợ.
Mẹ nhớ cha rồi, có thể ôm bài vị của hắn mà khóc một trận. Muội muội nhớ cha rồi, có thể ôm mẹ mà khóc một trận. Nhưng ta không thể. Ta không thể để mẹ cùng muội ấy nhìn thấy sự yếu đuối của ta.
Nay nghe thấy Triệu Túc nói như vậy, bao nhiêu nỗi niềm thương nhớ tích tụ bấy lâu dành cho cha thảy đều tuyên tiết ra ngoài. Triệu Túc thấy ta khóc hung dữ như thế, cũng không dám hung dữ với ta nữa.
Hắn chưa từng dỗ dành ai, bàn tay cứng đờ vỗ vỗ trên lưng ta, trong miệng nói: “Được rồi được rồi, đừng khóc nữa.”
Ta khóc đủ rồi, nghẹn ngào nói: “Chàng làm cha ta đi, ta vừa thông minh lại vừa có thể làm việc, bảo đảm chàng không chịu thiệt đâu.”
Triệu Túc bất đắc dĩ nói: “Ta năm nay mới hai mươi sáu, làm sao có thể có nữ nhi lớn như nàng.”
Ta không cam lòng nói: “Nhưng ta nay cũng mới mười sáu, chẳng phải cũng có nhi t.ử chín tuổi đó sao.”
Triệu Túc khó giấu nổi kinh ngạc nhìn ta.
Ta hoài nghi nhìn hắn: “Ta nói là Triệu Ngọc Thành mà, không phải chàng đã quên mất hai chúng ta có nhi t.ử rồi chứ.”
Triệu Túc giống như lần đầu tiên chính diện nhìn nhận chuyện ta là kế thất của hắn.
Hắn vẻ mặt đau đầu nói: “Ta thà làm cha nàng.”
Ta lập tức giòn giã gọi một tiếng: “Cha!”
Triệu Túc không nhịn nổi nữa, b.úng vào đầu ta một cái rõ đau, tức giận nói: “Nha đầu này sao lại thiếu một cọng gân thế, lời nói tốt xấu nghe không hiểu hả!”
Lời này, vậy mà giống hệt mẹ ta nói.
Tâm trạng ta vừa mới bình phục lại sụp đổ, miệng há ra oa một tiếng khóc lên: “Sao chàng lại giống mẹ ta thế chứ.”
Triệu Túc: “...”