06
Triệu Túc không cho ta nói với lão phu nhân và Triệu Ngọc Thành chuyện hắn đã về nhà.
Hắn nay bị thương nặng, chỉ có thể tạm thời dưỡng thương ở một tòa nhà bí mật.
Hôm đó ta lỡ miệng, nhắc tới mình mười sáu tuổi. Thanh Phong như một cô hồn dã quỷ bồi thêm một câu: “Phu nhân nên là mười chín tuổi, người hãy nhớ kỹ, lần sau đừng nói sai.”
Ta sợ đến mức vắt chân lên cổ mà chạy, cứ cảm thấy cái tên này cái gì cũng biết!
Trở về cùng Triệu Ngọc Thành nghe ngóng về Thanh Phong.
Thằng bé kiêu ngạo nói: “Thanh Phong thúc thúc dĩ nhiên không gì không biết rồi! Thúc ấy đến chuyện năm ta năm tuổi bỏ t.h.u.ố.c xổ vào trà của cha ta còn biết nữa là.”
Ta khổ não nói: “Vậy nếu hắn biết ta là giả mạo rồi, liệu có ép ta trả lại tiền không.”
Một trăm lượng kia có thể đã gửi về từ sớm rồi. Đòi tiền không có, đòi mạng thì có một cái.
Triệu Túc một không chịu nhận ta làm nữ nhi, hai không chịu nhận ta làm đồ đệ. Nếu bị vạch trần thân phận, ta còn muốn dựa vào cái cây lớn Hầu phủ này để sống qua ngày, cũng không có danh phận chính thức nào cả.
Triệu Ngọc Thành lườm ta một cái nói: “Ngươi bớt cái thói nghèo hèn đó đi! Nhà ta thiếu chút bạc đó của ngươi chắc?”
Ta nghĩ những ngày tháng qua ở Hầu phủ ăn ngon mặc đẹp, quả thực là không thiếu.
Ta bóp bóp vai cho Triệu Ngọc Thành, nịnh nọt cười nói: “Hì hì, tương lai còn phải cậy trông ngươi che chở cho ta.”
Triệu Ngọc Thành đắc ý nói: “Vậy ngươi xem như tìm đúng chỗ dựa rồi. Đúng rồi, đợi cha ta về, bảo hắn gửi ngươi đến Lộc Minh thư viện đọc sách. Có ngươi, ta như hổ mọc thêm cánh, tuyệt đối có thể đá-nh bại Thường Ích Quang, xưng bá thư viện.”
Ta nghe xong liền hai mắt sáng rực.
Ta ở nơi xa xôi như Thương Châu nhỏ bé cũng đã nghe qua Lộc Minh thư viện danh tiếng lẫy lừng. Nếu có thể từ Lộc Minh thư viện bước ra, tương lai làm một quản sự cũng không thành vấn đề. Nếu có tiền đồ hơn chút, còn có thể thi vào nha môn nữa cơ.
Chỉ là ta nghe nói Lộc Minh thư viện rất khó thi, Triệu Túc lại không thích lợi dụng đặc quyền. Vẫn là phải nghĩ cách lấy lòng Triệu Túc, bảo hắn giúp đỡ chút.
Ta vội vàng thỉnh giáo Triệu Ngọc Thành làm sao để có được sự yêu thích của Triệu Túc.
Triệu Ngọc Thành buồn rầu nói: “Cha ta quanh năm ở biên quan, năm đó ta bỏ t.h.u.ố.c xổ cho hắn, hắn “đi” ba ngày ba đêm cũng không thể ở lại bầu bạn với ta nhiều hơn. Kỳ thực, ta cũng không rõ lắm.”
Thằng bé vắt óc suy nghĩ hồi lâu, bày cho ta một chiêu.
“Dù sao lúc còn nhỏ, ta chỉ cần hôn cha ta một cái, cái gì hắn cũng đồng ý. Có điều bây giờ ta lớn rồi, da mặt mỏng, không tiện làm loại chuyện đó nữa.”
Ta mừng rỡ nói: “Không sao hết, da mặt ta dày! Ta có thể làm!”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
07
Ta lấy không ít đồ ăn đồ dùng từ Hầu phủ, lén lút chuồn ra ngoài tìm Triệu Túc.
Lúc đến nơi, ta trông thấy hắn đang ở trần chậm rãi luyện quyền ngoài viện, ta liền giảm chậm bước chân.
Một tháng trôi qua, thân cốt hắn ngược lại khang kiện lên không ít. Vừa trông thấy ta đi vào, Triệu Túc nhanh nhẹn mặc quần áo vào.
Ta không nhìn thấy những múi bụng kia, có chút tiếc nuối nghĩ, nếu không phải ngồi xổm ở chân tường đến tê cả chân, chắc chắn ta không ra đâu!
Ta hồng hộc đặt hộp thức ăn nặng trĩu xuống bàn, thành thục nói: “Phu quân, dùng cơm thôi!”
Triệu Túc không dám nhận cách xưng hô này của ta, nhưng lại không làm gì được ta.
Hắn rửa mặt một chút, bước tới, từ trên trán ta nhổ ra mấy cọng cỏ dại, “Lại chui lỗ ch.ó chuồn ra à?”
Chứ còn gì nữa! Hầu phủ canh phòng nghiêm ngặt, muốn ra cửa phải báo cáo từng tầng. Vẫn là Triệu Ngọc Thành hào phóng chia sẻ cái lỗ ch.ó của thằng bé với ta.
Triệu Túc đưa đũa cho ta, bảo ta ngồi xuống cùng ăn với hắn. Ta rụt rè ăn vài miếng.
Triệu Túc nhíu mày nhìn ta: “Gặp phải chuyện gì khó khăn rồi sao?”
Lời này nói ra, giống như ta chỉ là một đứa hám ăn vậy. Chẳng lẽ không thể là trước khi ra cửa ta đã ăn no rồi à?
Triệu Túc nhìn thấu tâm tư của ta, nhét một cái đùi gà lớn vào miệng ta: “Bây giờ không ăn, lát nữa ta ăn hết rồi, nàng lại hối hận, hận ta tranh đùi gà của nàng.”
Thật quả là ghi thù mà, chẳng phải chỉ khóc có một lần đó thôi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cha mẹ ta đều nhường nhịn ta. Ai mà biết lần đó ta khiêm nhường một chút, hắn xơi luôn cả hai cái đùi, làm ta tức chế-t.
Có điều, bây giờ không phải lúc nói chuyện này.
Ta lấy đùi gà từ trong miệng ra, đưa đến bên miệng Triệu Túc, vồn vã nói: “Phu quân, chàng ăn trước đi.”
Hì hì, ta đã c.ắ.n qua rồi, phỏng chừng hắn cũng không dám ăn.
Không ngờ Triệu Túc vậy mà bình thản ngoạm một miếng lớn lớn lớn!
Ta lúc đó liền xót ruột xót gan!
Triệu Túc liền bật cười thành tiếng.
Hóa ra là hy sinh bản thân để trêu ta chơi đấy à!
Ta lập tức gặm nốt chỗ còn lại.
Hắn cúi đầu uống trà, thong thả nói một câu: “Nàng ngược lại không chê bai ta.”
Ta lau miệng không sao cả nói: “Chúng ta là phu thê, ai chê bai ai chứ, vả lại không phải đều đã hôn môi rồi sao?”
Triệu Túc khó khăn nuốt ngụm trà xuống, bắt đầu cúi đầu ăn cơm.
Ta nhìn khuôn mặt đen hồng đen hồng của hắn, thầm nghĩ, không lẽ là thẹn thùng rồi?
Đợt trước hắn phát độc, đau đến mơ mơ màng màng. Ta đút t.h.u.ố.c cho hắn đút không vào, dứt khoát dùng miệng. Hắn được lắm, ghì c.h.ặ.t sau gáy ta, suýt nữa c.ắ.n nát miệng ta.
Ta lúc đó liền uất ức hỏi Thanh Phong: “Mỗi lần ngươi dùng miệng đút t.h.u.ố.c cho hắn, hắn cũng c.ắ.n ngươi à?”
Vừa vặn Triệu Túc tỉnh lại, nghe thấy câu này, lại một vẻ mặt hận không thể chế-t quách đi cho xong.
Thanh Phong bình tĩnh nói: “Bẩm phu nhân, thuộc hạ không dùng miệng, bẻ cằm chủ t.ử rồi đổ thẳng vào.”
Ta tức đến nhảy dựng: “Thế sao ngươi không nói cho ta biết!”
Thanh Phong sâu kín nói: “Thuộc hạ tưởng phu nhân cùng chủ t.ử muốn chơi chút tình thú.”
Haiz, nghĩ lại còn đau miệng, không thèm nhắc lại nữa.
Triệu Ngọc Thành nói chỉ cần hôn Triệu Túc một cái, cái gì hắn cũng sẽ đồng ý. Chuyện này ngược lại dễ làm.
Ăn cơm xong, ta dùng dằng không chịu đi. Đi theo Triệu Túc vào thư phòng, mài mực cho hắn.
Ta đi đường vòng nói: “Phu quân à, chàng xem chàng kìa, năng văn năng võ, tài cao bát đấu. Mà ta đây, sách đọc không nhiều, võ nghệ bình bình, thực sự là có phần trông không xứng với chàng nha.”
Triệu Túc hạ b.út viết chữ, thong dong nói: “Nàngnói vậy, cũng đúng, thế thì hòa ly.”
Ta nghiến răng, cái đồ nam nhân thối này, thật không biết điều chút nào.
Ta vòng qua bên cạnh hắn, đ.ấ.m vai bóp lưng cho hắn: “Phu quân nói đùa rồi, ta là nghĩ, hay là chàng gửi ta đến Lộc Minh thư viện đọc sách. Nếu ta có chút thành tựu, vậy hai chúng ta sẽ rất xứng đôi rồi. Haiz, ta thường xuyên vì không xứng với phu quân, ăn không ngon, ngủ không yên, thực sự khó chịu.”
Triệu Túc nắn nắn cái túi tiền căng phồng của ta, không chịu mắc mưu: “Đã ăn không ngon thì đổ đồ ăn vặt của Từ ký bên trong ra cho ta ăn.”
Ăn ăn ăn! Ăn cái đầu heo nhà ngươi ấy!
Ta nói thẳng luôn: “Phu quân, kỳ thực ta muốn đến Lộc Minh thư viện đọc sách, chàng viết một phong thư tiến cử gửi ta đi.”
Triệu Túc liếc ta một cái. Ta xót của đổ hạt dưa ra. Hắn gõ gõ bàn. Ta lại như ch.ó săn nịnh nọt bóc sẵn nhân hạt dưa đổ vào lòng bàn tay hắn.
Mắt thấy Triệu Túc ăn hết hơn phân nửa vẫn chưa mở miệng, ta cuống lên: “Phu quân, rốt cuộc chàng có đồng ý hay không đây!”
Triệu Túc mặt mày rạng rỡ nói: “Cha của phu nhân là Huyện lệnh lục phẩm, cũng coi như từng đỗ tiến sĩ. Ta thấy với tài học của nàng, nhất định có thể tự mình thi vào, hoàn toàn không cần phải tự khiêm tốn như thế.”
Nói khô cả bọt mép cũng không ăn thua đúng không?
Ta không biểu cảm quét chỗ hạt dưa còn lại vào túi tiền. Rồi nhào một cái ngồi vào lòng Triệu Túc, ôm cổ hắn liền hôn lên.
Hu hu, hạt dưa ngũ vị hương của ta, thơm phức hà. Phải xếp hàng nửa canh giờ mới mua được, thảy đều bị cái tên nam nhân này giày xéo hết rồi.