Triệu Túc định đẩy ta ra, ta làm sao có thể dễ dàng buông tha hạt dưa của ta như vậy chứ.
Hai bọn ta dây dưa một chỗ, hôn đến mức ta thở hồng hộc.
Triệu Túc hết cách, nhéo nhéo vành tai ta để an ủi. Hắn không thô bạo như ta, nhẹ nhàng, chậm rãi hôn ta.
Ta cảm thấy váng vất mơ màng. Bản thân giống như một quả đào mật, đang được Triệu Túc thưởng thức kỹ càng.
Đợi đến khi hắn buông ta ra. Triệu Túc chỉ chỉ ngoài cửa, bất đắc dĩ nói: “Thanh Phong tới rồi.”
Ta quay đầu nhìn lại, không biết Thanh Phong đã bay vào từ lúc nào.
“Tới thì tới thôi.”
Cũng không phải chưa từng thấy.
Triệu Túc nhéo nhéo mặt ta, thở dài: “Không biết thẹn à?”
Ta hì hì cười: “Phu quân, chàng đồng ý gửi ta đến thư viện không?”
Ta còn muốn thừa thắng xông lên hôn thêm vài cái. Kết quả Triệu Túc đẩy ta ra, vô duyên vô cớ nghiêng nghiêng thân người, kéo kéo vạt áo.
Hắn bình tĩnh một lát, mới bất đắc dĩ nói: “Còn ba tháng Lộc Minh thư viện nữa mới bắt đầu tuyển sinh, cho dù ta viết thư tiến cử gửi nàng vào, nhưng nếu thành tích của nàng kém quá nhiều, cũng không vào được. Ba tháng này, trước tiên nàng theo ta đọc sách.”
Ta mãn nguyện nói: “Vẫn là Triệu Ngọc Thành hiểu chàng, hôn một cái cái gì cũng đồng ý, thật là dễ dàng quá đi.”
Triệu Túc nhéo trên cánh tay ta một cái, sầm mặt nói: “Nàng chỉ vì chuyện này mà đến hôn ta?”
Ta đau đến mức kêu oai oái.
Hắn nhíu mày, “Cũng đâu có dùng bao nhiêu lực.”
Lôi ta qua, vén tay áo ta lên nhìn nhìn, liền biết ta đang giả vờ.
Thanh Phong giọng điệu nhẹ nhàng: “Chủ t.ử, phu nhân, có cần thuộc hạ khiêng cái giường đến đây không?”
Hắn ta còn đang bưng t.h.u.ố.c kìa!
Ta vội vàng bưng qua, đưa vào tay Triệu Túc.
Triệu Túc một hơi uống cạn, trầm mặc một lát rồi hỏi ta: “Nếu là người khác có thể giúp nàng, nàng cũng sẽ làm như vậy sao?”
Ta trợn to mắt: “Dĩ nhiên là không rồi, chàng mới là phu quân của ta mà!”
Triệu Túc đăm đăm nhìn ta nói: “Nhưng ta không phải vì nàng là phu nhân của ta mới để nàng hôn đâu.”
Đầu óc ta xoay mòng mòng. Lời này có ý gì đây?
Không thể nói bản thân nghe không hiểu, như vậy trông có vẻ hơi ngốc.
Ta thâm sâu khó lường gật gật đầu: “Ta đều hiểu cả.”
Triệu Túc nắm tay ta, nghiêm túc nói: “Nàng và ta tính kỹ ra mới chỉ quen biết một tháng, nhưng có đôi khi chuyện tình cảm không thể dùng thời gian để đo lường được. Ban đầu ta nói với Thanh Phong, bảo nàng rời đi, mẹ ta còn có thể tìm cho ta nữ nhân khác, chi bằng cứ để nàng ở lại trước. Nhưng… Thanh Phong vặn hỏi ta, trước kia mẹ ta tìm nữ nhân cho ta, bất luận trong nhà làm loạn thế nào, ta cũng chưa từng liếc nhìn một cái.”
Nói nhiều lời như vậy… không đúng chút nào.
Ngày trước, mỗi lần ta muốn lừa gạt chút lợi lộc gì từ chỗ mẹ, ta đều dùng cái giọng điệu này.
Đầu tiên sẽ nói: "Mẹ à, ở bên ngoài con cũng gặp nhiều nữ nhân vừa xinh đẹp vừa dịu dàng lắm. Mỗi lần mẹ mắng con, con thậm chí còn muốn nhận người khác làm mẹ. Nhưng cứ hễ nghĩ đến chuyện phải rời xa mẹ là lòng con lại khó chịu vô cùng. Thế nên mặc kệ người khác có ra sao, mẹ vẫn luôn là người mẹ thân yêu mà con yêu nhất, yêu nhất trên đời."
Mỗi lúc như thế, mẹ ta lại cho ta mấy đồng tiền lẻ để ta đi mua đồ ăn vặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta có chút tiếc nuối đưa chỗ hạt dưa còn lại trong túi đưa cho Triệu Túc: “Đừng nói nữa, ta hiểu mà, cho chàng ăn này.”
Triệu Túc: “……”
Thế này là không hài lòng sao?
Ta lại c.ắ.n răng chịu đựng đau xót, lấy đậu phộng mình đã giấu lần trước từ trong chiếc tủ ô vuông của hắn.
“Này, cái này cũng cho chàng luôn.”
Hắn vẫn không chịu nói lời nào!
Ta lượn một vòng quanh thư phòng của hắn, đổ hết chỗ hạt dẻ rang giấu trong bình hoa ra ngoài. Lại ngồi xổm xuống, lục lọi trong hòm của hắn, tìm ra mứt hạnh nhân cất giấu bên trong.
Triệu Túc vẫn im lặng như cũ!
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta suy sụp nói: “Thực sự hết sạch rồi! Chỗ hàng dự trữ của ta chỉ có bấy nhiêu thôi đấy!”
Triệu Túc trông cũng có vẻ rất suy sụp: “Ta nói nhiều như vậy, không phải là muốn mấy thứ này.”
Thanh Phong đứng bên cạnh u oán: “Chủ t.ử, ta đã nói từ sớm rồi, với đầu óc của phu nhân thì không thể hiểu nổi mấy lời ẩn ý vòng vo đó đâu. Ngài cứ trực tiếp nói thẳng với nàng là ngài thích nàng, muốn cùng nàng làm phu thê danh chính ngôn thực đi. Đương nhiên, ngài còn phải nói cho nàng biết, những lúc nàng không đến, trong lòng ngài thấy trống trải thế nào, ban đêm ngủ cũng chẳng yên giấc. Còn về lý do tại sao lại rung động với nàng, ngài cứ nói là vì thấy nàng rất đặc biệt. Nhưng theo kiến giải của ta, ngài chẳng qua là vì độc thân quá lâu rồi nên giờ nhìn một cây cải thảo cũng thấy mơn mởn nước mà thôi.”
Mấy lời này thì ta nghe hiểu rồi!
Ta giận dữ nói: “Ý của ngươi là ta không xứng với Triệu Túc sao? Ta vừa thông minh, xinh đẹp, lương thiện, rộng lượng, lại hoạt bát, đáng yêu, lanh lợi thế này. Còn hắn thì tuổi tác đã lớn, tính tình lại âm trầm, trên người đầy vết sẹo, đã thế còn là góa vợ mang theo con! Ta làm sao mà không xứng với hắn chứ, ta thấy mình quá xứng đôi nữa!”
Triệu Túc: “…”
Thanh Phong giơ tay lên, "bốp bốp" vỗ tay, mặt không cảm xúc nói: “Chúc mừng chủ t.ử cùng phu nhân đã tỏ rõ lòng nhau.”
Không đợi Triệu Túc kịp lên tiếng, ta vơ ngay lấy đống hạt dưa, đậu phộng, hạt dẻ rang đường cùng mứt hạnh nhân của mình, hét lớn: “Hai người ở đó với nhau đi!”
Ta quay người chạy biến, không để cho bọn họ có lấy một cơ hội nào để giữ lại.
Sau khi lao ra khỏi con ngõ nhỏ, ta nhìn đống đồ ăn trong n.g.ự.c, tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ hãi.
Nguy hiểm thật!
Nếu không giả vờ tức giận thì đống đồ ăn này đã chẳng giữ nổi rồi!
08
Chuyện Triệu Túc thích ta, ta nghe xong trong lòng chẳng chút gợn sóng. Dù sao thì từ năm mươi tuổi đến nay, ta cũng đã nghe không ít những lời tương tự.
Cha ta từng ưu phiền nói rằng: “Tuy con là một đứa ngốc nghếch, thừa hưởng cái đầu gỗ của cha. Nhưng con lại có dung mạo giống mẹ, trông vô cùng linh động, người ta cứ nhìn thấy là yêu thích ngay. Sau này nếu có nam nhân nào nói thích con, con cứ bỏ chạy, tuyệt đối đừng quay đầu lại. Nếu không, hắn sẽ ăn sạch đồ ăn vặt của con, tiêu sạch tiền tiêu vặt của con, rồi còn sai bảo con giặt giũ nấu cơm nữa!”
Lời của cha đã gieo vào đầu đứa bé nho nhỏ một bóng ma tâm lý vô cùng lớn.
Sao nam nhân có thể xấu xa đến vậy được!
Ta ghi nhớ kỹ trong lòng, không dám quên một khắc nào.
Không được rồi, Triệu Túc đã động tà tâm với ta, khoảng thời gian này ta không thể đến đó nữa.
Suốt nửa tháng liền, ta đều ngoan ngoãn ở lại trong nhà.
Triệu Ngọc Thành đi học trở về, đi vòng quanh ta một lượt, nheo mắt nói: “Sao thế, cắt đứt quan hệ với dã nam nhân bên ngoài của ngươi rồi à?”
Ta cúi đầu viết thư hồi âm cho mẹ, thuận miệng đáp: “Bớt nói bậy đi! Ta làm gì có dã nam nhân nào.”
Triệu Ngọc Thành hừ hừ nói: “Suốt ngày trộm ngọc bội, y phục của cha ta mang ra ngoài, ngươi tưởng ta mù chắc.”