Trong thư mẹ nói bệnh tình của muội muội đã khỏi hẳn rồi.
Thời gian tới đúng lúc cữu mẫu muốn dẫn biểu tỷ đến kinh thành thăm người thân, bà ta sẽ dẫn theo muội muội cùng đi qua đây.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Bà ta vốn dĩ định lên kinh từ sớm, sợ ta bị nam nhân lừa gạt.
Sau khi ta bảo với bà ta rằng Hầu gia căn bản chưa từng về nhà, bà ta mới thở phào nhẹ nhõm, kiên nhẫn đợi muội muội dưỡng bệnh tốt.
Ta thổi thổi cho vết mực trên phong thư mau khô, cười hì hì: “Cha ngươi chính là dã nam nhân đó đấy.”
Triệu Ngọc Thành cho rằng ta nói nhảm, không thèm đôi co với ta.
Thằng bé nhìn phong thư của ta, đột nhiên ỉu xìu, lưu luyến nói: “Ngươi sắp đi rồi sao?”
Ta vỗ vỗ vai thằng bé: “Yên tâm đi, cho dù ta không làm mẹ kế của ngươi thì hai ta vẫn là huynh muội tốt. Đợi đến khi ta vào thư viện Lộc Minh, ta nhất định sẽ giúp ngươi thu phục kẻ t.ử thù của ngươi, để ngươi xưng bá.”
Trong thư gửi cho mẹ, ta đã bàn tính kỹ rồi.
Ta cảm thấy những nơi lớn như kinh thành này mới có nhiều cơ hội, không muốn trở về Thương Châu nữa.
Đợi khi họ đến, bọn ta sẽ thuê một tiểu viện nhỏ. Ta và muội muội đi học, mẹ thì làm chút buôn bán nhỏ.
Triệu Ngọc Thành lại hỏi: “Ngươi lấy đâu ra bạc? Tiền thuê nhà ở kinh thành không rẻ.”
Ta nói nhỏ: “Ta định hạ t.h.u.ố.c dã nam nhân kia để tống tiền hắn một khoản.”
Chuyện này, ta đã tính toán từ lâu rồi.
Triệu Ngọc Thành nói hai năm trước khi Triệu Túc trở về kinh thành, lão phu nhân đã nhét một nữ nhân vào phòng hắn.
Vốn tưởng rằng lúc Triệu Túc say rượu có thể thành chuyện tốt. Ai ngờ Triệu Túc lại trói c.h.ặ.t người đó lại rồi ném thẳng ra ngoài cửa.
Nữ nhân kia khóc lóc t.h.ả.m thiết, nói mình đã bị hủy hoại thanh danh, không thể sống nổi nữa.
Triệu Túc cho nàng ta một khoản bạc lớn để nàng ta về quê an cư.
Lúc Triệu Ngọc Thành kể lại chuyện này còn cảm thán: “Cha ta cia người này chính là ngoài lạnh trong mềm, cha nói tuy người trong nhà đều biết cha chưa từng chạm vào nữ nhân kia, nhưng nàng ta dù sao cũng là do tổ mẫu lặn lội đường xá xa xôi mua về, nếu về quê mà không có bạc hộ thân thì khó tránh khỏi cuộc sống gian nan.”
Lúc đó ta đã ghi khắc chuyện này vào trong lòng, chỉ chờ để dùng đến chiêu này thôi.
Triệu Ngọc Thành vừa nghe thấy mấy chữ dã nam nhân lại không vui nói: “Theo ta thấy, ngươi cứ dứt khoát ở lại đây đi. Cha ta tuy tuổi tác có lớn hơn ngươi, dù nhìn bên ngoài có vẻ khô khan nhưng bên trọng lại tinh tế chu đáo, biết thương người, dù sao cũng tốt hơn gã mặt trắng bên ngoài của ngươi nhiều, đã thế ngươi còn phải tiếp tế cho hắn.”
Ta thật sự không muốn nói cho Triệu Ngọc Thành biết chuyện cha thằng bé đang dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt đồ ăn vặt của ta!
Triệu Túc không hề keo kiệt, cũng biết thương người, nhưng hắn quá tham ăn, ta thật sự chịu không nổi!
Bên ngoài, Trịnh ma ma đến gõ cửa, giọng điệu kích động nói: “Phu nhân, tiểu công t.ử, Hầu gia đã trở về rồi, hiện đang ở chỗ lão phu nhân đợi hai người!”
09
Trong Từ An Đường, lão phu nhân khóc đến đỏ bừng cả vành mắt.
Bà ấy một tay dắt Triệu Túc, một tay nắm lấy tay ta: “Sau này không cần phải trấn thủ ở Tây Bắc nữa thì thật là tốt quá. Mau nhìn xem, đây là thê t.ử mà mẹ đã chọn cho con. Nàng thật sự là một đứa trẻ ngoan hiếm có, sợ mẹ buồn chán nên ngày ngày đều đến dỗ mẹ vui vẻ. Mẹ không phải khoác lác đâu, khi ấy mẹ ở phía sau bức tường hoa nhìn thấy đứa nhỏ này trò chuyện với Thành Nhi, mẹ đã biết con nhất định sẽ thích nàng.”
Triệu Túc liếc nhìn ta một cái rồi nói: “Vẫn là mẹ hiểu nhi t.ử nhất, trong thư người nói nàng thông minh lanh lợi, dịu dàng lương thiện, hiểu lễ nghĩa biết chữ nghĩa, vừa xinh đẹp vừa thông minh, thích hợp để tề gia nội trợ, hôm nay nhìn lại quả đúng như vậy, thật sự là đã chạm đúng vào cõi lòng của nhi t.ử rồi.”
Mau ngậm miệng lại đi!
Ta thực sự chịu không nổi nữa rồi.
Lão phu nhân vui mừng khôn xiết, đặt tay hai chúng ta nắm c.h.ặ.t vào nhau: “Nguyệt Đình tuổi tác còn nhỏ, lại phải rời bỏ quê hương đến nơi này, con nhất định phải chăm sóc tốt cho nàng.”
Triệu Túc nghiêm túc nói: “Mẹ cứ yên tâm, con dự định sẽ đón cả gia quyến của nàng đến kinh thành để tiện bề chăm sóc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nháy mắt ra hiệu với Triệu Ngọc Thành.
Ngươi mau bắt đầu quậy phá đi chứ!
Đuổi ta đi đi chứ!
Triệu Ngọc Thành bước tới, nép vào lòng lão phu nhân rồi nói: “Tổ mẫu, cha, dù sao con cũng chỉ nhận mỗi một mình nàng thôi. Sau này nếu còn tìm nữ nhân nào khác vào phủ, con sẽ một khóc hai nháo ba thắt cổ để đuổi người ta đi!”
Không phải chứ, chuyện này sao chẳng giống với những gì đã bàn bạc trước đó vậy?
10
Triệu Ngọc Thành đúng là không đáng tin!
Lão phu nhân vui mừng khôn xiết, đều đã tính chuyện chuẩn bị hôn lễ cho ta và Triệu Túc rồi. Đến lúc đó, chuyện ta mạo danh thay thế chắc chắn sẽ bị vạch trần.
Thay vì để mọi chuyện trở nên khó coi, chi bằng tự ta nói ra trước thì hơn!
Ta ngoan ngoãn đi đến thư phòng của Triệu Túc để nhận tội.
Sau khi hắn nghe xong, dáng vẻ vô cùng điềm tĩnh, vừa viết hôn thiếp vừa nói: “Phu nhân cảm thấy ta đến cả việc mình muốn cưới ai mà cũng không rõ ràng sao?”
Ta ghé đầu ghé cổ nhìn qua, trên hôn thiếp rõ ràng viết ba chữ lớn “Tống An An”, lại còn có cả sinh thần bát tự của ta.
Thanh Phong lại như một bóng ma bay vào, giọng nói lành lạnh: “Ngày đầu tiên phu nhân tiến phủ, ám vệ đã gửi thư đến Tây Bắc, bẩm báo thân phận của người rõ ràng mười mươi rồi.”
Ta thấy bọn họ điềm tĩnh như vậy, ngược lại bản thân mình lại chẳng thể bình tĩnh nổi nữa.
Ta vội la lên: “Lão phu nhân là vì coi trọng biểu tỷ của ta có bát tự tốt, lại là xuất thân từ nhà quan, hiểu lễ nghĩa biết chữ nên mới bảo bà mối đón đến kinh thành. Nếu bà ấy biết được chân tướng, chẳng phải sẽ đau lòng lắm sao. Thế nên nhân lúc mọi chuyện chưa làm ầm ĩ lên, ta đi trước thì hơn.”
Thanh Phong nói: “Lão phu nhân cũng đã biết từ sớm rồi, bà ấy sợ ngươi ch.ó cùng rứt dậu mà chạy mất nên mới luôn giữ kín không nói. Dù sao thì người có hiểu lễ nghĩa biết chữ hay không, người có mắt nhìn qua một cái là thấy ngay rồi.”
Cái tên này sao lúc nào nói chuyện cũng dùng cái giọng điệu ấy thế không biết!
Cứ lầm lì mãi không dứt!
Ta thực sự không còn cái cớ nào nữa rồi.
Dù sao người ta cũng đã bỏ ra tiền vàng thật để hạ sính lễ, cưới ta về làm kế thất.
Thôi bỏ đi! Cứ như vậy đi!
Cái đầu óc này của ta thực sự không thể nghĩ ngợi thêm được nhiều việc như thế nữa.
Triệu Túc thấy ta ủ rũ, hòa nhã nói: “An An, nếu nàng thực sự không nguyện ý gả cho ta, ta sẽ không miễn cưỡng. Nàng cứ theo ta học hỏi ba tháng, tham gia xong kỳ thi của thư viện Lộc Minh rồi tính tiếp.”
Ta không muốn nói chuyện với hắn, ủ rũ cúi đầu bước ra ngoài.
Triệu Ngọc Thành đang ở bên ngoài đợi ta. Hai chúng ta cùng nhau ra sân ăn hạt dẻ.
Thằng bé tò mò hỏi ta: “Sao ngươi lại không muốn gả cho cha ta?”
Ta ưu phiền nói: “Ta không phải không muốn gả cho cha ngươi, mà là ta chẳng muốn gả cho ai cả. Gả cho người ta đối với ta mà nói, chính là cuộc sống ký sinh dưới mái nhà người khác. Nếu như tổ mẫu của ngươi, cha ngươi, rồi cả ngươi nữa có chỗ nào không vui là có thể đuổi ta đi bất cứ lúc nào.”
Triệu Ngọc Thành không hiểu nói: “Nhưng ngươi gả vào đây rồi thì nơi này chính là nhà của ngươi mà, bọn ta sẽ không đuổi ngươi đi đâu.”
Ta liếc nhìn thằng bé một cái: “Thế trước đó lão phu nhân tìm về bao nhiêu nữ nhân như vậy, ngươi với cha ngươi chẳng phải cũng đuổi bọn họ đi hết rồi sao?”
Triệu Ngọc Thành vội vàng biện bạch: “Ngươi với bọn họ không giống nhau!”
Ta ném một hạt dẻ vào miệng: “Có gì mà không giống chứ, tóm lại là ta ghét cái cảm giác phải ăn nhờ ở đậu dưới mái nhà người khác. Nhưng hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác, thôi thì cứ thích nghi theo hoàn cảnh, trước mắt lo chuẩn bị thi cử, đợi mẹ và muội muội của ta đến kinh thành rồi tính.”
Ta và Triệu Ngọc Thành cắm cúi ăn hạt dẻ, không hề chú ý đến việc Triệu Túc đang đứng trong bóng tối cách đó không xa, đã nghe không sót một lời nào của ta.