Ta đem những chuyện xảy ra trong suốt nửa năm qua kể lại một lượt cho mẹ nghe.
Nặc Nặc tỏ vẻ đăm chiêu rồi hỏi: “Vậy tỷ tỷ ơi, bây giờ tỷ là phu nhân của vị đại thúc này sao? Thế tỷ có còn thể về nhà cùng bọn muội nữa không?”
Ta ôm lấy con bé, nhét một viên bánh nếp thủy tinh vào miệng con bé: “Chưa chính thức thành hôn thì chưa tính là phu nhân của hắn đâu. Tỷ chắc chắn là phải về nhà rồi, tỷ làm sao mà nỡ xa mẹ và muội được chứ.”
Mẹ ở dưới gầm bàn đá ta một cái.
Bà ấy mỉm cười nói với Triệu Túc: “Nữ nhi ta từ trước đến nay nói năng luôn không kiêng nể gì, để Hầu gia phải chê cười rồi.”
Triệu Túc lập tức đáp lời: “An An tính tình thẳng thắn đáng yêu, ta rất thích.”
Ta lên tiếng tố cáo hắn: “Mẹ! Mẹ đừng nghe hắn nói năng xằng bậy, con không thể gả được đâu.”
Mẹ căn bản chẳng thèm để ý đến ta, không biết bà ấy cùng Triệu Túc đang nói bóng gió chuyện gì với nhau mà lại cùng nhau đi ra ngoài.
Triệu Ngọc Thành ra vẻ thần bí nói: “Xem bộ dạng này, bọn họ là đi đàm phán rồi.”
Nặc Nặc tò mò hỏi: “Tiểu ca ca, đàm phán là cái gì thế?”
Triệu Ngọc Thành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Chính là đem những mối lo ngại cùng điều kiện của đôi bên bày ra trên mặt bàn để giằng co! Sau đó quyết định xem tỷ tỷ của muội có gả cho cha của ta hay không đấy!”
13
Thế mà lại để cho cái miệng quạ đen của Triệu Ngọc Thành nói trúng thật rồi!
Hai người bọn họ đàm phán thành công rồi!
Mẹ ta hài lòng lên tiếng: “Được, tất cả đều do hiền tế làm chủ.”
Hai người họ ra ngoài nói chuyện suốt hai canh giờ liền, trở về một cái là đã thành "hiền tế" rồi sao?
Ta cuống cuồng cả lên: “Mẹ! Chẳng phải mẹ từng nói nữ nhân sau khi gả đi thì sẽ không còn nhà nữa sao, không được, con không thể gả!”
Năm đó mẹ gả cho cha ta, cha ta quanh năm đi áp tiêu bên ngoài.
Lúc bà ấy m.a.n.g t.h.a.i được tám tháng, vì cãi nhau một trận lôi đình với tổ mẫu nên bị đuổi ra khỏi nhà.
Mẹ bàng hoàng bất lực trở về nhà ngoại, nhưng ngoại tổ mẫu lại lộ rõ vẻ ngượng ngập nói: “Căn phòng của con đã để cho tẩu tẩu của con cất giữ đồ đạc rồi, bây giờ trong nhà không có chỗ cho con ở đâu. A Liên à, đêm nay con cứ trở về đi thôi.”
Mỗi lần nhắc tới chuyện này mẹ ta đều phải khóc một trận.
Bà ấy nói cũng may là cha ta còn có lương tâm, dẫn bà ấy ra ngoài tự lập môn hộ, không để bà ấy phải chịu uất ức.
Mẹ từng bảo: “An An à, tương lai cha con tích cóp đủ bạc thì sẽ tuyển rể cho con. Mẹ không để con phải gả đi nơi khác chịu uất ức đâu.”
Chỉ là sau khi cha qua đời, lời này bà cũng không nhắc lại nữa.
Triệu Túc lấy ra một bản bản vẽ kiến trúc nói: “Ngôi nhà này nằm ngay bên cạnh Hầu phủ, tuy rằng không lớn nhưng để cả nhà chúng ta ở thì cũng đủ rồi. Khế đất đã viết tên của nàng, sau này trổ một lối đi thông nhau thì việc qua lại cũng vô cùng thuận tiện.”
Hắn thấy ta thực sự cuống đến mức phát khóc, im lặng một lát: “Nếu như nàng thực sự không bằng lòng gả cho ta, ngôi nhà này vẫn tặng cho nàng.”
Mẹ kéo ta ra ngoài.
Bà ấy gõ gõ vào đầu ta, thở dài: “Con đúng là một đứa ngốc nghếch! Hầu gia là một nam nhân tốt như vậy, có đốt đuốc lên mà tìm cũng chẳng ra đâu! Cái danh mục sính lễ kia mẹ đã xem qua rồi, hắn đều đã tính toán vẹn toàn cho nửa đời sau của con. Vả lại, hắn có nói với mẹ tiểu công t.ử vốn dĩ không phải là nhi t.ử ruột của hắn. Chuyện này chẳng phải chính con cũng biết sao? Nam nhân này biết giữ mình trong sạch, lại đối tốt với con như vậy, con còn có chỗ nào không vừa lòng nữa chứ.”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Chuyện Triệu Ngọc Thành không phải là nhi t.ử ruột của Triệu Túc, ta đương nhiên biết. Cái này còn là do chính miệng Triệu Ngọc Thành nói cho ta nghe.
Triệu Ngọc Thành từng sầu não bảo: “Ta là nhi t.ử của ai, cho đến nay vẫn là một câu đố chưa có lời giải. Mẹ ta và cha ta là bằng hữu chí giao, bà ấy chưa thành thân đã mang thai, sợ không giữ nổi ta nên mới lặn lội đường xa đến Tây Bắc nương nhờ cha ta, cha ta đành đứng ra nhận hết danh này về mình.”
Chỉ là mẹ thằng bé sức khỏe không tốt, sinh thằng bé ra chưa được bao lâu thì đã đổ bệnh qua đời.
Nhắc tới chuyện này… Ta bỗng nhiên nhớ lại ngày hôm nay lúc đi cùng Triệu Túc vào cung diện thánh.
Ta cứ cảm thấy dung mạo của Triệu Ngọc Thành ấy mà……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
À, không được nghĩ bậy!
Mẹ thấy ta cứ ngơ ngơ ngác ngác, liền biết ta lại đang thả hồn đi đâu rồi.
Bà ấy nổi cáu hét lên: “Tống An An! Đang bàn chuyện đại sự đời người đấy, thế mà con còn có thể treo hgồn ngược lên cành cây được hả!”
Ta hoàn hồn: “À à à, mẹ, mẹ nói tiếp đi.”
Mẹ ta cạn lời: “Là con gả đi chứ có phải mẹ gả đi đâu! Bây giờ Hầu gia đã đưa ra cách này rồi, thì cũng tính là một nửa người ở rể nhà chúng ta rồi còn gì. Có khoản bạc kia hộ thân, mẹ và Nặc Nặc lại ở ngay gần như thế, không sợ con không có nhà để về nữa. Một câu thôi, rốt cuộc con có gả hay không.”
Ta ra vẻ khó xử nói: “Thế thì gả vậy.”
Mẹ liền cao giọng: “Gả vậy sao? Miễn cưỡng như thế thì thôi con đừng gả nữa! Nói mau, rốt cuộc trong lòng con còn có lo ngại gì! Mẹ còn không hiểu cái đầu gỗ này của con chắc, giống hệt như cha con vậy, tính tình bướng bỉnh ngang ngạnh. Nếu con thực sự không vừa mắt Hầu gia thì con đã chạy từ lâu rồi, chứ còn ở đây mà chơi trò phu thê hờ với người ta làm gì nữa!”
Mẹ cứ nhắc tới cha ta là lại thao thao bất tuyệt.
“Cha con năm đó ấy à! Một ngày tình cờ chạm mặt mẹ đến tám trăm lần! Hết mua đồ đạc lại đến tặng bạc vàng. Kết quả đến khi bà mối sang hỏi thẳng, ông ấy lại ngốc nghếch bảo: Ta không cảm thấy mình thích Chu cô nương đâu. Ta chỉ là muốn để nàng ấy được ăn ngon, mặc đẹp mà thôi. Nàng ấy vui vẻ thì ta cũng thấy vui vẻ rồi'.”
Nói đến đây, trong mắt mẹ lấp lánh những giọt lệ: “Cái gã ngốc đó, thế mà không phải là thích thì cái gì mới là thích chứ.”
Ta vội vàng dỗ dành bà ấy: “Mẹ, đừng khóc mà. Kinh thành này nhân tài nhiều như nấm, con sẽ tìm cho mẹ một người khác tốt hơn cha nhiều.”
Mẹ đ.á.n.h ta một cái: “Chỉ biết nói bậy, vừa rồi trên bàn ăn, mẹ nhìn thấy con đem hai cái đùi gà mình thích ăn nhất, một cái gắp cho Hầu gia, một cái gắp cho Nặc Nặc, là mẹ đã biết trong lòng con có hắn rồi. Chỉ có điều con phản ứng quá chậm chạp mà thôi.”
Vừa nhắc tới chuyện này là ta lại có cả một rổ lời để nói, vẻ mặt đầy khó xử: “Ầy, mẹ không biết đâu, hắn là người tham ăn nhất trên đời đấy. Cứ nhìn thấy con ăn cái gì là cũng phải đòi chia cho một hai miếng mới chịu. Hơn nữa, ahứn cũng không giống như cha, cái gì cũng nhường hết cho con đâu. Bất kể là muốn cái cứ phải bắt con hôn hắn một cái, dỗ dành hắn một chút mới được. Cứ nói như lần trước con……”
Mẹ càng nghe mặt càng đỏ lên, bà ấy bóp miệng của ta, chốt hạ một câu chắc nịch: “Được rồi, ngậm miệng lại! Hôn sự này cứ quyết định như vậy đi!”
Ta gạt tay mẹ ra, hỏi bà ấy: “Mẹ! Rốt cuộc là Triệu Túc đã đưa bao nhiêu sính lễ mà mẹ lại hướng về hắn đến mức ấy chứ!”
Mẹ lườm ta một cái, từ trong ống tay áo rút ra một cuốn sổ tay sính lễ.
Ta lật mở ra xem tới xem lui, sau khi khép lại liền trịnh trọng nói: “Mẹ, con gả.”
14
Phiên ngoại sau khi thành hôn
Triệu Túc cứ nhìn thấy phu nhân nhà mình cùng nhi t.ử đứng xếp hàng một chỗ là lại thấy đau đầu.
Hắn lục lọi chiếc túi sách của phu nhân ra, hỏi nàng: “Nàng đi học, mà trong này đựng toàn là cái thứ gì thế này!”
Tống An An cúi gầm mặt xuống, nhỏ giọng đáp: “Xác côn trùng.”
Triệu Túc nghe xong suýt chút nữa là không thở nổi.
Triệu Ngọc Thành quýnh quáng nói: “Cha! Cha muốn đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h con đây này! Là con đ.á.n.h cược với Thường Ích Quang xem lần này ai có thể dọa được ai! Con sợ phu t.ử kiểm tra túi sách nên mới nhét vào trong túi sách của nàng.”
Tống An An lập tức hùa theo: “Đúng vậy! Muốn đ.á.n.h thì chàng cứ đ.á.n.h nó!”
Triệu Ngọc Thành trợn tròn mắt: “Ngươi cũng thiếu nghĩa khí quá rồi đấy! Tuy rằng là ta muốn đ.á.n.h cược, nhưng cũng là do ngươi dọa cho Thường Ích Quang ngất xỉu đi nên người nhà hắn ta mới đến tận cửa mắng vốn đấy chứ.”
Tống An An tức giận nói: “Thế là ngươi đang trách ta đấy hả?”
Triệu Ngọc Thành hét lên: “Đúng, chính là trách ngươi đấy!”
Hai người bọn họ ra sức gào lên, nhìn qua cứ như sắp sửa lao vào đ.á.n.h nhau đến nơi rồi.
Bên tai Triệu Túc kêu lên ong ong, hắn quát: “Tất cả cút ra ngoài cho ta!”
Hai người vô cùng ăn ý, đồng loạt quay đầu bước đi. Vừa ra khỏi cửa, họ nhìn nhau một cái rồi cười hì hì.
Tống An An tặc lưỡi: “Cái chiêu này đúng là hiệu nghiệm thật, cha ngươi sợ nhất là thấy hai chúng ta cãi nhau trước mặt hắn.”
Triệu Ngọc Thành đắc ý nói: “Đương nhiên rồi! Mỗi lần hai chúng ta cãi nhau, mắng ai cũng không đúng, không bằng ciu như không nhìn thấy.”
…