Kết Lương Duyên

Chương 9



Triệu Túc và Tống An An thành hôn đến năm thứ hai, hai người mới chính thức viên phòng.

 

Nhắc tới chuyện này thì đúng là một sự hiểu lầm tai hại!

 

Mỗi lần hai người tình ý nồng đượm, Tống An An lại quay đầu chạy biến.

 

Trong lòng Triệu Túc thầm nghĩ, phỏng chừng là nàng không bằng lòng nên cũng không muốn miễn cưỡng nàng làm gì.

 

Còn Tống An An thì lại đang nghĩ, Triệu Ngọc Thành nói Triệu Túc có tật không thể hành phòng được, nếu như mình biểu hiện ra vẻ vô cùng khao khát thì chẳng phải sẽ làm tổn thương lòng tự tôn của hắn sao.

 

Sau đó, có một lần hai người uống say, dây dưa suốt cả một đêm dài.

 

Tống An An nằm bò trên gối, lẩm bẩm một mình: “Chẳng phải là ngươi rất phong độ đó sao, sao Triệu Ngọc Thành lại bảo ngươi không thể hành phòng được nhỉ?”

 

Cơn giận của Triệu Túc từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, nửa đêm xách cổ Triệu Ngọc Thành dậy tẩn cho một trận ra trò.

 

Triệu Ngọc Thành ấm ức nói: “Chẳng phải chính cha nói với Thanh Phong thúc thúc như vậy sao? Cha nói mình có tật không thể hành phòng được, không muốn lãng phí thanh xuân của người khác.”

 

Triệu Túc gầm lên: “Đấy là do tổ mẫu của con năm lần bảy lượt phái người đến leo lên giường của ta, ta thấy phiền phức quá nên mới cố ý nói cho Trịnh ma ma nghe thôi! Ai mà biết được tổ mẫu không mắc mưu, ngược lại lại để cho thằng ranh con này nghe lỏm mất chứ!”

 



 

Người trong kinh thành ai ai cũng biết Trấn Bắc Hầu đã sớm thành hôn, nhưng chưa một ai từng được diện kiến dung mạo của phu nhân hắn ra sao.

 

Trong một buổi yến tiệc, có người vừa cười vừa lên tiếng dò xét: “Yến tiệc trong kinh thành nhiều vô số kể, nhưng chưa bao giờ thấy Hầu phu nhân ra ngoài giao thiệp, phải chăng là Hầu gia không nỡ để phu nhân bước chân ra khỏi cửa?”

 

Triệu Túc bình thản đáp lời: “Đúng vậy, không nỡ.”

 

Lời này người hỏi nghe không hiểu lắm, nhưng rất nhiều nữ quyến ngồi đó lại nghe vô cùng thấu suốt.

 

Giao thiệp thì có gì thú vị đâu chứ? Chẳng qua cũng chỉ là tới tới lui lui để duy trì các mối quan hệ nhân tình thế thái mà thôi.

 

Kẻ nghèo nhìn người giàu, người giàu nhìn kẻ quý. Hối hả ngược xuôi thảy đều vì lợi lộc, chứ có mấy ai đối đãi với nhau bằng tấm lòng chân thành.

 

Hầu gia đây là không muốn để phu nhân của mình phải chịu mệt mỏi chốn danh lợi trường này đây mà.

 

Triệu Túc rời khỏi yến tiệc, đi đường vòng để mua đồ rang của tiệm họ Từ.

 

Trên đường đi, hắn nhìn thấy một cô nương đang đội chiếc mũ quan, đang bị người ta chặn đường để tặng đồ.

 

Kể từ sau khi Trưởng Công chúa ban hành chính sách mới, trong các nha môn quan phủ ở kinh thành có rất nhiều công việc dành cho phụ nữ có thể đảm đương.

 

Tống An An sau khi ra khỏi thư viện Lộc Minh thì thi đỗ vào nha môn Tuần Thành Ty. Ngày thường nếu có phạm nhân nữ, có nữ bộ khoái thẩm vấn thì sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

 

Đối phương là một gã thư sinh trói gà không c.h.ặ.t, đỏ mặt nói: “Lần trước còn phải đa tạ Tống bộ khoái đã giúp ta tìm lại hầu bao.”

 

Tống An An vẫy tay nói: “Chuyện nhỏ nhặt thôi mà, không đáng để ngươi phải đặc biệt tới tạ ơn đâu.”

 

Gã thư sinh nhét chiếc giỏ tre vào tay Tống An An rồi quay người chạy biến.

 

Triệu Túc bước tới, đón lấy chiếc giỏ tre hộ nàng.

 

Tống An An kinh hỷ nói: “Thật là trùng hợp quá!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Triệu Túc hé chiếc giỏ tre ra nhìn một cái, bên trong quả nhiên có giấu một bức thư.

 

Cái loại chuyện này, quanh năm suốt tháng hắn xử lý không biết bao nhiêu lần rồi!

 

Hắn âm thầm cất bức thư đi, đ.á.n.h lạc hướng chú ý của nàng: “Nếu Tống bộ khoái còn đi chậm như thế này nữa thì tiệm đồ rang họ Từ sẽ đóng cửa mất đấy.”

 

Tống An An quả nhiên quên bẵng mất đồ vật trong giỏ tre, vội vã kéo tay hắn rảo bước đi mau.

 

Sau khi trở về nhà, Triệu Túc mở phong thư ra xem thử, toàn là mấy lời tình tứ chua loét.

 

Thanh Phong lại như một bóng ma bay tới, lầm lì nói: “Phu nhân đang tuổi thanh xuân phơi phới, tính tình lại hoạt bát rộng lượng, rất được các đồng liêu yêu mến. Loại chuyện này, chủ t.ử cản được một lần chứ đâu thể cản được cả đời. Theo thuộc hạ thấy, muốn làm gì thì bản thân phải tự lực trước. Chủ t.ử vẫn nên bỏ thêm nhiều công sức vào chính bản thân mình thì hơn, có như vậy mới trói c.h.ặ.t được trái tim của phu nhân.”

 

Triệu Túc cảm thấy Thanh Phong nói cũng có lý.

 

Cả năm hắn cầm quân ở Tây Bắc, đã tự nuôi bản thân thành một người thô kệch mất rồi.

 

Đêm đến, hắn dùng bánh xà phòng thơm tắm rửa vô cùng kỹ càng, thay một bộ y phục mới may, sau đó ngồi trên chiếc giường nhỏ giả vờ giả vịt đọc sách.

 

Tống An An thì đang vùi đầu khổ sở viết văn thư, vừa viết vừa mắng nhiếc om sòm: “Ai quy định ngày nào cũng phải viết báo cáo thế không biết! Ta sẽ đem cả chuyện ăn uống vệ sinh viết hết vào trong này, cho tởm c.h.ế.t luôn!”

 

Triệu Túc lúc này mới sực nhớ ra, cái quy định đó chính là do hắn đặt ra……

 

Sau khi hắn trở về kinh thành, phát hiện Tuần Thành Ty kỷ luật lỏng lẻo, rất nhiều người mượn cớ đi công tác bên ngoài để lén lút đi uống rượu vui chơi. Thế nên hắn mới hạ lệnh, sau này Tuần Thành Ty ngày nào cũng phải nộp văn thư báo cáo, nếu viết không tốt sẽ bị trừ bớt tiền lương.

 

Triệu Túc khẽ hắng giọng một tiếng rồi bước tới: “Đêm đã khuya rồi, đi ngủ trước đi thôi.”

 

Tống An An quay đầu nhìn một cái, ánh mắt chợt sáng lên: “Chao ôi! Triệu Túc, chàng ăn mặc không lẳng lơ thế! Đang quyến rũ ta có phải không!”

 

Nàng đứng hẳn lên trên ghế, lao vào hôn Triệu Túc một trận cuồng nhiệt.

 

Y phục đã bị lột sạch một nửa rồi, Tống An An đột nhiên lại lấy lại lý trí nói: “Không được, ta phải viết cho xong đã!”

 

Triệu Túc ghé sát lại, nằm sấp trên lưng nàng: “Được, nàng cứ viết việc của nàng, ta cứ làm việc của ta.”

 

Đến cuối cùng, b.út mực giấy nghiên rơi rụng đầy trên mặt đất.

 

Tống An An mệt lử người, ngủ thiếp đi ngay trên chiếc giường nhỏ.

 

Triệu Túc bế nàng đi tắm rửa một lượt, rồi đặt nàng trở lại trong chăn ấm.

 

Hắn sảng khoái quay trở lại giúp nàng viết nốt chỗ văn thư còn dang dở, lại còn biết ý bắt chước theo đúng nét chữ của Tống An An.

 

Triệu Túc vô cùng mãn nguyện nghĩ thầm, viết tốt thế này, An An nhất định sẽ được cấp trên khen ngợi.

 

Ngày hôm sau Tống An An đi đến nha môn, Triệu Túc ở nhà mòn mỏi ngóng trông, chờ đợi nàng về nhà để được khen ngợi.

 

Kết quả là Tống An An ủ rũ cúi đầu trở về nhà, vừa nhìn thấy Triệu Túc là đã nhe răng xòe móng lao thẳng vào người hắn.

 

Nàng nghiến răng nghiến lợi nói: “Cấp trên của ta bảo, văn thư của ta đã viết tốt đến mức này rồi thì sau này ôm luôn cả phần của ông ta mà viết đi! Ta phải đi nghe ngóng cho bằng được xem rốt cuộc là cái gã khốn khiếp nào đã đưa ra cái quy định ngày nào cũng phải viết văn thư này, ta nguyền rủa gã ngày nào cũng bận rộn đến mức rụng sạch tóc! Đến cả thời gian gần gũi với phu nhân cũng không có luôn!”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

 

Triệu Túc: “@@”