Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta

Tác giả:

Trạng thái:

Đang ra

 Bắc Lương Quốc, Vân Vụ Sơn Lâm.

 Ngày đông giá rét, sắc trời xám xịt, mây đen giăng kín đỉnh đầu nặng trĩu như sắp đổ, tựa hồ đang ấp ủ một trận cuồng phong.

 Một đoàn người xuyên qua núi rừng, trang phục thuật sĩ áo bào trắng trường kiếm đồng nhất, chỉ có thiếu nữ dẫn đầu là áo choàng rộng tay, tóc đen buông xõa. Dưới từng cơn gió núi thổi qua, tà váy thêu ngân văn của nàng từng lớp gợn sóng, ánh sáng lấp lánh vỡ vụn.

 Giữa tiếng bước chân sột soạt, thiếu nữ đột ngột dừng bước.

 Nha hoàn đi theo sau suýt nữa đã đ.â.m sầm vào người nàng. Thanh Kỳ ôm c.h.ặ.t thanh kiếm trong lòng, cảnh giác nhìn quanh, “Tôn tọa, có gì bất thường sao?”

 Thiếu nữ mím môi không đáp, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào Quái Bàn trong tay, ngón tay thon trắng siết c.h.ặ.t, dường như đang nén nhịn điều gì.

 Nàng nên mở lời thế nào đây?

 Trường Tuế sắp bóp nát cái Quái Bàn rồi.

 Nàng không hiểu, rõ ràng nàng đi theo chỉ dẫn của Quái Bàn, tại sao đi một hồi lại lạc đường thế này?! Chắc chắn là khu rừng này có vấn đề!