Văn án:
Khi thầy hướng dẫn lấy bản thiết kế cơ giáp của tôi đi đăng ký dưới tên bạn thân, tôi liền nhìn thấy những dòng bình luận đang bay.
“Nam phụ đúng là yêu quá mức, biết nữ chính buông xuôi, không định tham gia thi đấu, không chỉ đăng ký giúp cô ấy mà còn chọn sẵn cả tác phẩm.”
“Tiếc là anh ta chỉ là nam phụ, làm tất cả chỉ để đưa nữ chính đến bên nam chính thôi, thương thật sự.”
“Người đáng thương nhất chẳng phải là cô bạn thân của nữ chính sao? Tác phẩm của mình bị chính người thầy kính trọng đưa cho bạn thân, cuối cùng còn phải làm bảo mẫu miễn phí cho bạn ấy cả đời.”
Lúc này tôi mới biết, tôi là người bạn thân của nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết tinh không đoàn sủng.
Giá trị tồn tại duy nhất, là phục vụ cô ấy.
Nhìn rõ sự thật rồi, tôi chuyển trường rời đi, tránh xa đám người điên kia.
Sau đó, cơ giáp do chính tay tôi chế tạo được bán đấu giá với mức giá cao nhất lịch sử.
Nữ chính bước lên sân khấu, tuyên bố đó là tác phẩm của mình.
“Cảm ơn mọi người đã yêu thích tác phẩm của tôi, nhưng xin lỗi, cơ giáp của tôi không bán ra ngoài.”
Cô ta đỏ mặt nói:
“Tôi là kỹ sư chế tạo chỉ thuộc về một người. Cơ giáp của tôi, cũng chỉ để một mình anh ấy điều khiển.”
Lời thì nói rất hay.
Chỉ là tư thế bị lôi ra ngoài… thì không đẹp mắt cho lắm.