Làm Giàu Ở Thập Niên 70: Từ Nữ Xứng Thành Nữ Chủ

Chương 122



Đúng lúc ấy, Vương Anh đang xào đậu xanh chín tới rồi trút lên mặt bàn cho nguội bớt. Đây cũng được xem là một bí quyết, phải đợi đến khi đậu xanh không còn quá nóng nữa mới có thể trộn đường vào.

Nếu để nhiệt độ quá cao, đường sẽ nhanh chóng tan chảy, khiến nhân bánh bị ướt sũng, lúc gói sẽ dễ làm vỏ bánh gạo bên ngoài bị nhão, bở nát.

Mấy người chị dâu khác thì đang thoăn thoắt thái hẹ làm nhân, lại có người đang khuấy phần bột làm vỏ bánh trong nồi. Cả nhà phân công nhau mỗi người một chân một tay, không khí làm việc vô cùng rộn ràng.

Cô con gái lớn nhà Lâm Quốc Đống năm nay mới vừa lên mười, nhưng con gái nhà quê đứa nào cũng biết lo toan việc nhà từ thuở bé tí. Lúc này, cô bé cũng đang giúp mọi người nhóm lửa cho bếp lò.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé bị hơi nóng từ bếp lò phả vào làm cho ửng hồng. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi, khiến gương mặt vốn dĩ hơi đen sạm của đứa bé cũng trở nên sống động hẳn lên.

Cố Tử Ý thấy mình cũng chẳng có việc gì để xen vào, bèn tiến lại gần mẹ Lâm, chăm chú dõi theo bà chỉ huy chị dâu thứ hai đang khuấy bột bánh.

Người ta có thể thay thế bằng bột khoai lang hoặc bột sắn dây, vừa khuấy vừa thêm nước sôi, khuấy cho đến khi bột kết lại thành một khối. Lúc đã thành khối rồi thì dùng tay nhào nặn thật kỹ.

Đợi đến khi lớp vỏ bánh đã được nhồi thành một khối bột to tròn, láng mịn là được. Sau đó dùng vải ẩm đậy lại, để sẵn sàng cho công đoạn tiếp theo.

Phần nhân rau cần phải vắt kiệt nước, nếu không, khi nhân còn quá nhiều nước sẽ làm vỏ bánh dễ bị vỡ.

Đậu xanh đã được đãi sạch vỏ, những hạt vàng ươm bên trong được xào đi xào lại mấy bận cũng bắt đầu mềm nhuyễn ra.

Đến lúc này, khi hơi nóng đã dịu bớt, Cố Tử Ý liền rải đều đường cát trắng lên bề mặt đậu xanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chị dâu cả ngồi một bên nhìn thấy Cố Tử Ý đổ vào một vốc đường lớn như thế mà dạ se lại vì xót, nhưng biết đây là đường trắng do chính Cố Tử Ý mang đến nên chị cũng đành nín lặng.

Sau khi cho đường trắng vào, Cố Tử Ý đều tay khuấy trộn, cho đến khi cảm thấy đường đã tan hết, cô lại dùng muỗng múc lên nếm thử một chút.

Ưm, ngọt ngào vừa độ, thấm đẫm vị bùi.

Cô vừa quay đầu lại thì nhìn thấy mấy đứa bé đang tụm năm tụm bảy ở cửa bếp, Cố Tử Ý lập tức khẽ vẫy tay gọi chúng lại. Cô lấy ra một cái chén, lại cho đậu xanh đã trộn đường vào hơn nửa chén, đưa cho lũ trẻ, bảo chúng tự chia phần.

Lâm Ngọc Khiết, con gái anh cả Lâm Quốc Đống, năm nay đã mười tuổi, là đứa lớn nhất trong đám trẻ con ở đây, nên sau khi cầm lấy chén thì gọi các em đang ríu rít như ong vỡ tổ ngồi xuống ngay bậc cửa.

Chị một miếng, em một miếng, chẳng mấy chốc đã vét sạch nửa chén đậu. Cảm giác hạt đậu xanh mềm mịn xen lẫn với hạt đường trắng lăn tăn, hương vị ngọt ngào lan tỏa khắp trong miệng, mấy đứa bé vô cùng hạnh phúc, chúng đều híp mắt cười tít lại.

Đợi đến khi tất cả nguyên liệu gói bánh đã được chuẩn bị xong xuôi thì Lâm Quân Trạch cũng đã dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo đến.

Có lẽ hai đứa bé cũng vừa ăn cơm tối xong, chắc cũng không ăn nổi đậu xanh ngay, nên Cố Tử Ý không cho hai anh em ăn vội, lát nữa làm xong bánh đậu xanh rồi ăn cũng không muộn.

Tất cả đã sẵn sàng, mẹ Lâm là người nêm gia vị, cho vào bao nhiêu muối, bao nhiêu dầu đều có thể cân đong đo đếm rất chuẩn.

Vương Anh mang lớp vỏ bánh đã được nhồi xong trước đó ra, lại nhồi nặn thêm một bận nữa, thỉnh thoảng còn cần thêm chút nước vào nhào nặn cùng, đợi đến khi trở nên mềm mại, dẻo dai thì mọi người cũng lập tức ngồi xuống quây quần, cùng nhau gói bánh.

---