“Em đã dùng bữa ở khách xá rồi, đây đều là phần anh dùng hết nhé.”
Cứ như thể Lâm Quân Trạch đang chờ đợi câu trả lời này từ cô. Nghe vậy, anh khẽ gật đầu, cúi xuống thưởng thức bữa sáng.
Cố Tử Ý: “…”
Ba chén cháo vơi sạch. Chiếc cặp lồng giữ nhiệt đã không còn chút gì vương vãi, sạch bóng đến mức Cố Tử Ý thầm nghĩ chắc cũng chẳng cần rửa.
Lâm Quân Trạch ăn xong mới nhìn Cố Tử Ý: “Em vất vả rồi. Món cháo này ngon lắm!” Anh nói, rồi không quên bổ sung thêm: “Anh rất thích!”
À thì ra là thế. Cố Tử Ý thầm nghĩ, có chút thấu hiểu về đàn ông. Dẫu vậy, lúc này không khí cũng không đến nỗi quá gượng gạo, Cố Tử Ý vẫn khẽ gật đầu, xem như đã chấp nhận.
Sự ngượng ngùng giữa hai người dường như càng chồng chất.
“Vậy…”
“Anh…”
“Anh nói trước đi.” “Không, em nói đi.”
Cuối cùng vẫn là Cố Tử Ý mở miệng nói trước: “Vậy… em ra ngoài nhờ Cương Tử vào nhé!” Nói đoạn, cô chẳng màng đến ngượng ngùng, lách qua Lâm Quân Trạch bước nhanh ra ngoài.
Cương Tử đang đứng ở hành lang, vừa hay cậu ta cũng đã dùng bữa sáng xong. Cố Tử Ý nhờ cậu ta vào phòng, còn bản thân mình thì đi đến phòng làm việc của bác sĩ.
Cô gõ cửa phòng làm việc. Các bác sĩ bên trong đều ngẩng lên nhìn Cố Tử Ý đang đứng ngoài cửa: “Xin chào! Tôi là người nhà của Lâm Quân Trạch, muốn hỏi thăm về tình hình chấn thương của anh ấy ạ.”
Vừa nói xong, Cố Tử Ý đã nhìn thấy một bác sĩ mặc áo khoác trắng, hai bên tóc mai đã bạc trắng đứng lên, nói: “Tôi là bác sĩ phụ trách của doanh trưởng Lâm đây, cô là vợ cậu ấy à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Tử Ý gật đầu: “Đúng vậy ạ! Thưa bác sĩ, tôi muốn hỏi thăm một chút, chân của lão Lâm nhà chúng tôi…”
Bác sĩ cũng biết lúc này bên trong đoàn rất quan tâm đến tình hình của Lâm Quân Trạch. Ông bảo Cố Tử Ý ngồi xuống trước, rồi giảng giải một số thuật ngữ chuyên môn, sau đó như sợ cô khó hiểu, liền nói thêm: “Trước mắt thì tình trạng đang chuyển biến rất tốt, nhưng cụ thể thế nào thì phải đợi sau khi hồi phục mới có thể nói rõ.”
“Được rồi, tôi hiểu rõ rồi. Nếu sau này cần người nhà chúng tôi phải phối hợp làm gì, xin bác cứ việc nói.” Cố Tri Ý chân thành đáp.
Thấy Cố Tri Ý bụng mang dạ chửa mà vẫn tận tình chăm sóc chồng, lại còn sẵn lòng phối hợp, Bác sĩ Trần không khỏi cảm động, lòng thấy vui vẻ hơn hẳn.
Làm bác sĩ, họ sợ nhất là bệnh nhân và người nhà bệnh nhân không chịu hợp tác để chữa trị, nếu vậy sẽ rất bất lợi cho việc bác sĩ triển khai chữa bệnh.
“Có câu nói này của cô, chúng tôi cũng yên tâm rồi. Thật sự chúng tôi cực kỳ mong muốn chân của đoàn trưởng Lâm có thể hồi phục lại, dù sao thì trên đoàn cũng không hề muốn tổn thất một cán bộ chỉ huy xuất sắc như vậy.” Bác sĩ Trần nói xong còn cười rất cởi mở.
Sau đó lại nói đến một số điều cần chú ý, Cố Tri Ý cũng rời khỏi văn phòng làm việc của bác sĩ.
Khi hai người họ nói chuyện cũng không hề tránh đi nơi khác, văn phòng thường là mấy người ngồi chung một gian. Chờ đến khi Cố Tri Ý đã rời khỏi phòng, các bác sĩ mới bắt đầu xôn xao nói chuyện.
“Đây chính là vợ của doanh trưởng Lâm bị thương dạo trước sao? Cô ấy trông cũng thật có duyên!”
“Đúng vậy! Nghe nói cô ấy ở nông thôn, thế nhưng nhìn không giống người nhà quê chút nào.”
“Còn chưa kể tình cảm vợ chồng của doanh trưởng Lâm thật sự rất tốt, đã mang thai thế mà vẫn đến chăm sóc anh ta. Chậc chậc!” Một bác sĩ nam khác xen vào nói.
Lúc này lại có một bác sĩ nữ trẻ tuổi nói giọng chua ngoa: “Chỉ mới diện đồ thành thị, mấy người đã tưởng là người thành thị rồi sao? Tôi lại thấy tình cảm của họ cũng không tốt đến thế đâu.” Cô gái với khuôn mặt thanh tú, chỉ là xương gò má hơi cao, nhìn có vẻ hơi chanh chua, mà các bác sĩ khác cũng biết suy nghĩ của cô ta nên đã không nói gì thêm nữa, mà lại chuyển sang đề tài khác.
Thấy mấy người khác không phụ họa theo mình, bác sĩ nữ kia tên là Viên San, cô ta nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Hừ! Đúng là đồ hồ ly tinh.”
---