GIỚI THIỆU:
Cha ta là đại thổ phỉ khét tiếng nhất trên núi Thương Ngô.
Ta không hổ thẹn vì điều đó, trái lại còn lấy làm tự hào.
Bởi trong thời loạn thế này, kẻ có thể há mồm ăn thịt lớn, ngửa cổ uống rượu mạnh, mà vẫn chưa bị quan phủ càn quét, e rằng chỉ có một mình cha ta – Diêm Thiết Sơn – mới làm được như thế.
Năm ta tròn bảy tuổi, cha uống say bí tỉ trong tiệc mừng sinh thần ta.
Ông nhét một chiếc đùi gà nướng còn chảy mỡ vào miệng ta, hỏi:
“Tiểu Man, năm nay con muốn gì nào? Là thỏi vàng nhà lão Lý tài chủ, hay tượng Quan Âm ngọc bích nhà Triệu viên ngoại? Tối nay cha cướp về cho con!”
Ta c.ắ.n lấy đùi gà, miệng dính đầy dầu mỡ, chớp mắt nhìn ông:
“Cha, con muốn mẹ.”
01
Bên trong Tụ Nghĩa Đường, bầu không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Đám thúc bá bình thường quen quát tháo, xuống tay g.i.ế.c người không chớp mắt, lúc này ai nấy đều như gà trống bị bóp cổ, lúng túng cầm bát rượu trên tay – uống chẳng được, đặt xuống cũng chẳng xong.
Cha ta sững người, bàn tay to như quạt mo đưa lên trán chà chà mấy cái, chà ra cả một lớp bùn.
“Cái... cái này khó cướp đấy. Nhà lão Lý tài chủ thì không có, nhà Triệu viên ngoại… cũng có vài bà thiếp, nhưng mùi son phấn nồng quá, cha sợ làm con ngột ngạt.”
“Con mặc kệ!”
Ta ném xương gà, lăn lộn trên mặt đất.
“Con nhà người ta có mẹ may áo, chỉ mình con ăn mặc như ăn mày! Con muốn có mẹ! Con muốn có mẹ!”
Cha ta sợ nhất là ta khóc.
Ta mà khóc, cả núi Thương Ngô cũng phải chấn động.
Ông nghiến răng, vỗ mạnh xuống bàn vang rền cả sảnh.
“Đừng gào nữa! Lão t.ử lập tức xuống núi, cướp về cho con người tốt nhất! Nếu không cướp được… thì lão t.ử san bằng cái am ni cô dưới chân núi!”
Đêm ấy, cha ta dẫn theo trăm huynh đệ, khí thế ngút trời mà xuống núi.
Ta bò lên vọng lâu bên cổng trại, hứng gió lạnh cả một đêm.
Mãi đến lúc trời vừa hửng sáng, mới thấy trên con đường mòn uốn khúc nơi sườn núi, một đoàn người ngựa lục tục trở về như kiến tha mồi.
Cha ta cưỡi trên con ngựa cao to, trong lòng như đang bế một người.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta chẳng kịp xỏ giày, chân đất lao vội xuống.
“Cha! Có cướp mẹ về được không?!”
Cha ta phi thân xuống ngựa, vẻ mặt đầy bực bội, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia hưng phấn khó nói thành lời.
Ông nhẹ nhàng đặt người trong lòng xuống, như thể đang đặt một món đồ sứ mong manh dễ vỡ.
Đó là một nữ nhân bị trói nghiến như cái bánh chưng.
Ta thề, cả đời này ta chưa từng thấy ai đẹp đến thế.
Nàng không giống như ta tưởng – khóc lóc giãy giụa; cũng chẳng giống mấy bà thiếp diêm dúa của nhà Triệu viên ngoại.
Nàng mặc một bộ áo trắng tinh, dù đã lấm bẩn đôi chút, vẫn như cành mai giữa tuyết.
Tóc nàng hơi rối, nhưng gương mặt kia… lạnh lùng thanh khiết, như vầng trăng nơi chân trời.
Quan trọng nhất là — nàng không hề khóc.
Nàng chỉ đứng yên lặng, ánh mắt nhàn nhạt quét qua một đám thổ phỉ mặt mũi dữ dằn quanh mình, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Không có sợ hãi, không có chán ghét — chỉ có một thứ gì đó mà ta không thể gọi tên... là thương xót chăng?
*
“Đại đương gia à,”
Nhị đương gia – lão độc nhãn – bước tới, vừa xoa tay vừa cười hề hề:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Người đàn bà này… à không, phu nhân này, huynh cướp từ đâu ra vậy? Khí chất này, đâu giống người bình thường?”
Cha ta gãi đầu, có chút chột dạ:
“Khụ, vốn là định đi cướp thiếp của tên tham quan kia, ai ngờ nửa đường gặp xe ngựa của cô ta bị quan binh truy sát. Lão t.ử nghĩ: kẻ thù của kẻ thù là bằng hữu. Tiện tay liền cứu… à không, tiện tay cướp về luôn.”
Nữ nhân kia rốt cuộc cũng mở miệng.
Giọng nàng hơi khàn, nhưng lại vô cùng dễ nghe, như suối giữa khe đá va vào ghềnh thác:
“Diêm Đại đương gia, cái tiện tay này của ngài… tiện đến cả người lẫn xe đều cướp luôn?”
Mặt cha ta đỏ ửng, cổ cứng lên:
“Lắm lời! Vào hang của lão tử, thì là người của lão tử! Từ nay về sau, cô chính là mẹ của con gái ta, là áp trại phu nhân của Thương Ngô Sơn!”
Nữ nhân hơi nhướng mày, ánh mắt lại lần nữa rơi lên người ta.
Ta rụt cổ lại, cảm thấy ánh nhìn của nàng còn sắc hơn cả đao của cha.
Nhưng nàng đẹp quá… ta thích.
Ta vẫn lấy hết can đảm, bước lên một bước, níu lấy tay áo nàng, rụt rè gọi:
“Mẹ…”
Thân người nàng khựng lại.
Không khí xung quanh như cũng đông cứng.
Một lúc lâu sau, đôi vai căng cứng ấy mới dần thả lỏng.
Nàng cúi đầu nhìn bàn tay lem nhem của ta đang nắm lấy tay áo trắng tinh của nàng, chân mày khẽ nhíu lại, nhưng không hất ra.
“Ta họ Thẩm,”
Nàng nhẹ giọng nói:
“Tên một chữ là ‘Ý’.”
Khoảnh khắc ấy, ta vẫn chưa biết rằng hai chữ “Thẩm Ý” kia, từng dấy lên sóng to gió lớn nơi văn đàn và triều chính Đại Lương.
Ta chỉ biết — từ giờ, ta đã có mẹ rồi.
03
Thẩm Ý trở thành mẹ kế của ta.
Nhưng nàng không giống những mẹ kế trong mấy quyển thoại bản.
Mẹ kế trong sách, hoặc là ngọt ngoài độc trong, rình rập hại con chồng bằng t.h.u.ố.c độc, hoặc là rụt rè nhút nhát, để mặc con chồng lấn lướt bắt nạt.
Còn Thẩm Ý...
Nàng đến là để làm tổ tông.
Ngày thứ hai sau khi vào núi, nàng đã lập quy củ cho cha ta.
Sáng sớm hôm đó, cha ta mình trần như nhộng, một chân gác lên ghế, húp cháo ừng ực như sấm rền.
Thẩm Ý mặc một bộ đồ trắng sạch sẽ, tay bưng bát cháo thanh đạm bước vào. Nàng không nói gì, chỉ đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn cha ta.
Cha ta bị nàng nhìn đến rợn cả người, lẳng lặng bỏ chân xuống, rồi lẳng lặng kéo vạt áo che lại, cuối cùng nhịn không nổi, gằn giọng hỏi:
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
Thẩm Ý đặt bát cháo xuống, rút từ tay áo ra một tờ giấy, đập lên bàn.
“Ước pháp tam chương.”
Cha ta trừng mắt như trâu:
“Cái gì cơ?”
“Thứ nhất, trong sơn trại, ai ăn mặc lôi thôi lếch thếch, không được bước vào Tụ Nghĩa Đường.