Lấy Sơn Hà Này Kính Phu Nhân

Chương 11



Phó Lang biến sắc:

 

“Khi ấy là… gia tộc bức bách, ta cũng thân bất do kỷ…”

 

“Đủ rồi.”

 

Thẩm Ý lạnh lùng ngắt lời, vươn tay kéo tay cha ta.

 

Cha khẽ chấn động, rồi lập tức ưỡn ngực, khí thế bừng bừng.

 

“Phó Lang, nghe cho kỹ.”

 

Thẩm Ý nói từng chữ rõ ràng, dứt khoát như gõ chuông đồng:

 

“Nơi này không phải bùn lầy, mà là nhân gian.

Nam nhân này, tuy thô kệch, chẳng biết chữ,

Nhưng dám liều mạng vì dân, dám đỡ đao vì vợ.

Trong mắt ta, chàng sạch hơn ngươi một vạn lần —

Kẻ ngoài miệng thì nói nhân nghĩa đạo đức, nhưng bụng lại bẩn thỉu hèn hạ!”

 

“Ngươi…!”

 

Phó Lang mặt xám như tro, nghiến răng:

 

“Được! Được lắm!

Đã si mê không tỉnh, thì đừng trách bổn quan vô tình!

Chư quân nghe lệnh, diệt trừ thổ phỉ, không chừa một mống!”

 

Ngự Lâm quân quanh đó rút đao tuốt kiếm.

 

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy — bọn chúng khựng lại.

 

Bởi Thẩm Tòng Văn dẫn theo ba ngàn nghĩa sĩ, đã bao vây bốn phía, sát khí đằng đằng.

 

“Kẻ nào dám động tới tỷ phu ta!”

 

Hắn rút thanh kiếm sứt lưỡi, cắm xuống đất, khí thế hung hãn như hổ báo.

 

Dân chúng dưới núi cũng ùn ùn kéo đến, tay cầm cuốc, liềm, gậy gộc, vây chặt Ngự Lâm quân như nêm cối.

 

“Không được bắt Diêm tướng quân!”

 

“Ai đụng đến Diêm đại đương gia, chúng ta liều mạng với kẻ đó!”

 

Phó Lang nhìn quanh, mặt cắt không còn giọt máu.

 

Đây chính là lòng dân.

 

Thứ lòng dân này, còn mạnh hơn thánh chỉ vàng ròng.

 

18

 

Trường diện giằng co, căng như dây đàn.

 

Trán Phó Lang rịn mồ hôi lạnh, nhưng dù sao cũng là đại thần triều đình, hắn vẫn gắng làm ra vẻ trấn định, trầm giọng quát:

 

"Các ngươi muốn tạo phản sao? Dám mưu hại khâm sai, là tội tru di cửu tộc!"

 

“Tạo phản ư?”

 

Thẩm Ý khẽ cười, nụ cười nhàn nhạt như gió thoảng.

 

Nàng từ trong n.g.ự.c lấy ra một gói vải bọc dầu — đó là vật nàng vẫn luôn giấu bên mình, chưa từng rời tay.

 

“Phó đại nhân, nếu nói đến tạo phản, ai sánh được với quý phủ nhà ngươi?”

 

Phó Lang vừa thấy gói vải ấy, đồng t.ử co rút, sắc mặt đại biến.

 

Thẩm Ý chậm rãi mở gói vải, bên trong không phải binh khí lợi hại, mà là một cuốn sổ sách, kèm theo một xấp thư tín.

 

“Đây là sổ ghi chép việc nhà họ Phó cấu kết với người Mãn, bán muối sắt cầu lợi.”

 

Nàng nói một câu, sắc mặt Phó Lang lại trắng thêm một phần.

 

“Còn đây là bút tích của chính thân phụ ngươi, gửi cho thủ lĩnh Mãn tộc.

Trong thư cam kết: Chỉ cần người Mãn đ.á.n.h hạ được Thanh Châu, Phó gia sẽ mở đường cho quân Nam hạ, đổi lại là giữ vững phú quý đời đời.”

 

Cả tràng xôn xao như nổi sóng.

 

Ngay cả cha ta cũng kinh hãi thất sắc:

 

“Mẹ nó! Cái tên khốn kiếp này, độc ác tới vậy sao?!”

 

“Ngươi… ngươi sao lại có được những thứ này?!”

Phó Lang run giọng hỏi, toàn thân lúng túng hoảng loạn.

 

Thẩm Ý điềm tĩnh đáp:

 

“Ngươi tưởng bao năm ta lưu lạc giang hồ, chỉ để cầu sống sao?

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta đã lật tung mọi thương đạo vùng biên cương, thu gom chứng cứ từng chút một.

Phó Lang, ngươi thật sự nghĩ cha ta năm xưa là bị bãi chức?

Người ấy dùng cả quan lộ của mình, đổi lấy cơ hội âm thầm điều tra lũ sâu mọt như các ngươi!”

 

“Ngậm m.á.u phun người! Yêu ngôn hoặc chúng!

Tới đây! G.i.ế.c! G.i.ế.c yêu phụ này cho ta——!!”

 

Phó Lang gào thét điên cuồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thế nhưng, thống lĩnh Ngự Lâm quân lại vẫn bất động.

 

Hắn cẩn thận tiếp nhận xấp thư từ tay Thẩm Ý, xem từng tờ một, sắc mặt dần nặng trĩu.

 

Thân là cận vệ hoàng gia, hắn biết trung – nịnh, thị phi ở đâu.

 

“Phó đại nhân,” – Thống lĩnh sắc mặt lạnh lùng thu lại thư –

“Việc này hệ trọng, mạt tướng phải thỉnh ngài hồi kinh, giao Hoàng thượng xét xử.”

 

“Ngươi dám bắt ta? Ta là Thị lang Hộ bộ!”

Phó Lang gào lên.

 

“Áp giải!”

 

Phó Lang bị trói đưa lên xe tù.

 

Trước khi đi, ánh mắt hắn nhìn Thẩm Ý ngập đầy hận thù:

 

“Thẩm Ý! Là ngươi hủy ta!

Ngươi tưởng vậy là thắng ư?

Ngươi lấy một tên thổ phỉ, cả đời cũng đừng mơ quay lại kinh thành!”

 

Thẩm Ý đứng cạnh cha ta, tay khoác tay ông, nụ cười nhàn tĩnh như trăng rằm:

 

“Kinh thành phồn hoa, nhưng quá dơ bẩn.

Ta thà làm một áp trại phu nhân nơi Thương Ngô sơn,

cùng trượng phu canh giữ ngọn núi này, trấn giữ non sông này.”

 

Xe tù khuất bóng.

 

Thương Ngô sơn lại vang lên tiếng hoan hô, còn vang dội hơn khi đ.á.n.h bại người Mãn.

 

Cha ta ngẩn người nhìn Thẩm Ý, mặt mày hớn hở:

 

“Nương t.ử à… nàng thật là lợi hại!

Còn lợi hại hơn cả cây đại đao chín vòng của ta nữa đó!”

 

Thẩm Ý bật cười, khẽ chọc ngón tay lên trán chàng:

 

“Đó gọi là… đao của người đọc sách, g.i.ế.c người không thấy máu.”

 

19

 

Nửa tháng sau, kinh thành lại có thánh chỉ.

 

Nhưng lần này, không còn thái giám vênh váo, không còn Ngự Lâm sát khí.

 

Người đến tuyên chỉ lại là một lão nhân mặc áo vải.

 

Ông cưỡi một con lừa con, chậm rãi lên núi.

 

“Phụ thân!”

 

Thẩm Ý và Thẩm Tòng Văn cùng quỳ xuống, nghẹn ngào.

 

Ta thì há hốc mồm, không tin vào mắt mình —

Lão đầu trông mộc mạc bình dị ấy, lại là đương triều Thái phó trong truyền thuyết?

Cũng là phụ thân của Thẩm Ý?

 

Vậy chẳng phải là… ông ngoại của ta?

 

Lão nhân cười hiền hòa, đỡ con gái dậy, rồi nhìn qua Thẩm Tòng Văn, sau cùng ánh mắt dừng ở cha ta.

 

Cha ta lúng túng đến đỏ cả tai, chân tay không biết để đâu, lắp bắp:

 

“Nhạc… nhạc phụ đại nhân… Tiểu tế xin… xin bái kiến!”

 

Nói xong, phịch một tiếng, ông quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật mạnh.

 

Chưa hết, còn kéo ta xuống cùng:

 

“Tiểu Man, mau gọi ông ngoại đi!”

 

“Cháu chào ông ngoại!”

 

Ta cũng ngoan ngoãn dập đầu.

 

Lão nhân cười ha hả, đỡ cha ta dậy:

 

“Tốt! Tốt lắm!

Một Diêm Thiết Sơn thật tốt!

Một Thương Ngô Sơn thật tốt!”

 

Thì ra… đây là một ván cờ đã bày sẵn từ nhiều năm trước.

 

Năm xưa tiên đế băng hà, tân quân tuổi nhỏ, thế gia thao túng triều cục.

 

Thẩm lão Thái phó để bảo hộ trung lương, cố ý tấu hặc Diêm Thiết Sơn, khiến ông giả c.h.ế.t mai danh, âm thầm tích lũy thực lực.

 

Đồng thời, hai người con ông cũng bị ông đẩy vào chốn giang hồ, âm thầm thu thập chứng cứ tội ác của các thế gia câu kết dị tộc.

 

Nay, thiên la địa võng khép lại.

 

Phó gia sụp đổ, thế gia bị đả kích, Hoàng đế thân chính.

 

“Thánh thượng có chỉ ——”