Lấy Sơn Hà Này Kính Phu Nhân

Chương 12



 

Thái phó nghiêm mặt rút thánh chỉ, trịnh trọng tuyên:

 

“Diêm Thiết Sơn kháng Mãn lập đại công, tẩy sạch oan khuất,

Đặc phong Định Viễn tướng quân, trấn thủ Thanh Châu, thế tập truyền đời.”

 

“Thẩm Ý — tuy là nữ nhi, nhưng không kém gì nam nhân, nay sắc phong Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân."

 

“Thẩm Tòng Văn — khôi phục chức cũ, thống lĩnh binh mã phương Bắc.”

 

Cha ta nâng thánh chỉ trong tay, nước mắt ròng ròng.

 

Không vì danh lợi, mà là vì bốn chữ:

 

“Tẩy sạch oan khuất.”

 

Ông không còn là tội đồ, không còn là thổ phỉ.

 

Từ nay có thể đường đường chính chính đứng giữa trời đất mà nói to rõ:

 

“Ta là đại tướng quân của Đại Lương.”

 

“Chỉ là…”

 

Thái phó liếc nhìn cha ta, sắc mặt nghiêm khắc:

 

“Con gái ta vốn là kim chi ngọc diệp, nay lại bị ngươi cướp lên núi,

đến một hôn lễ t.ử tế cũng không có?”

 

Cha ta đập tay lên ngực:

 

“Bổ sung! Phải bổ sung ngay!

Ta muốn mời cả dân Thanh Châu đến uống rượu cưới!

Phải cho nương t.ử của ta một hôn lễ long trọng nhất thiên hạ!”

 

20

 

Cha ta sau khi làm quan, cuộc sống lại chẳng thoải mái bằng lúc làm thổ phỉ.

 

Khi còn ở sơn trại, ông có thể cởi trần uống rượu, mang dép cỏ c.h.ử.i tục, chẳng ai dám quản.

 

Còn bây giờ, phải mặc triều phục, đội mũ ô sa, lời nói cũng phải nho nhã, giữ thể diện.

 

“Bổn… bổn tướng quân…”

 

Trong nghị sự đường, cha ta ngồi ở ghế chủ vị, vặn vẹo như có rận bò trên người.

Cổ áo quan phục quá chật, khiến mặt mũi ông đỏ bừng, cổ nổi gân xanh.

 

Bên dưới các quan viên cố nín cười đến run vai.

 

Phía sau bình phong, mẹ ta - Thẩm Ý, nhẹ nhàng ho một tiếng.

 

Cha ta lập tức ngồi thẳng tắp, mắt trừng trừng:

 

“Cười cái gì mà cười! Tất cả… ồ không, tất cả phải nghiêm chỉnh cho bổn tướng quân!”

 

Mẹ ta nay vừa là thầy dạy riêng của ta, vừa là thầy dạy lễ nghi toàn thời gian của cha ta.

 

Mỗi tối, trong tụ nghĩa đường luôn vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

“Ta không học nữa! Nương t.ử ơi, mấy cái chữ này khó viết quá! Khó hơn cả c.h.é.m người nữa!”

 

“Không viết xong mười tờ đại tự hôm nay, đêm nay không được lên giường ngủ.”

 

“… Ta viết! Ta viết là được chứ gì!”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Dù vất vả, nhưng dưới sự cai trị của họ, thành Thanh Châu ngày càng phồn thịnh.

 

Dân chạy loạn có nơi an cư, đất hoang hóa thành ruộng tốt.

 

Thương Ngô Sơn không còn là sào huyệt thổ phỉ, mà đã trở thành bức tường phòng vệ thiên nhiên của Thanh Châu.

 

Những vị thúc bá từng là thổ phỉ ngày trước, kẻ thì lên làm quân quan, kẻ thì xuống núi buôn bán, lấy vợ sinh con.

 

Trước mộ Nhị thúc độc nhãn long, luôn đầy ắp rượu ngon và hoa tươi.

 

Cha ta thường đứng trước mộ nói:

 

“Lão Nhị à, ngươi thấy chưa?

Chúng ta bây giờ là quân chính quy rồi,

Tiểu Man cũng đi học chữ, ngươi dưới đó có thể yên lòng rồi.”

 

21

 

Thời gian trôi nhanh như nước.

 

Chớp mắt đã mười năm trôi qua.

 

Ta cũng đã trưởng thành, thành một cô nương mười bảy tuổi.

 

Ta thừa hưởng võ nghệ của cha và… mưu mẹo của mẹ.

 

Trong thành Thanh Châu, không ai dám chọc đến ta - Diêm Tiểu Man.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Con trai nhà ai mà dám giữa phố trêu ghẹo nữ nhân, ta liền giữa phố đập hắn thành đầu heo.

Tiệm nào mà cân non bán thiếu, ta mang binh đến niêm phong kiểm tra ngay.

 

Nhưng ta cũng có người sợ.

 

Ta sợ mẹ ta rơi nước mắt, và… sợ cha ta giục cưới.

 

“Tiểu Man à…”

Cha ta mặt mày khổ sở nhìn ta:

 

“Con cũng lớn rồi.

Nhà họ Vương bên cạnh, tên Nhị Cẩu còn sinh ba đứa con rồi.

Bao giờ thì con dẫn một chàng rể về cho cha hả?”

 

Ta vừa lau thương Hồng Anh, vừa nhàn nhạt nói:

 

“Chưa gặp người vừa ý.”

 

“Sao mà không vừa chứ?

Con trai của Lý Tướng quân, cháu của Triệu Tri phủ, chẳng phải đều tốt cả sao?”

 

“Quá yếu.”

Ta vung nhẹ cây thương, múa ra một đoá thương hoa:

“Mười chiêu của con còn đỡ không nổi, chán c.h.ế.t.”

 

Cha ta cầu cứu nhìn về phía mẹ ta.

 

Mẹ đang chấm bài cho học trò.

Hiện nay, mẹ là viện trưởng Thương Ngô thư viện – học viện lớn nhất Thanh Châu.

 

Bà đặt bút xuống, nhẹ nhàng mỉm cười:

 

“Tuỳ nó thôi.

Con gái của ta, tất nhiên phải lấy nam nhân tốt nhất thế gian.

Nếu không gặp được, thì nuôi nó cả đời cũng chẳng sao.”

 

Cha ta thở dài:

 

“Mẹ hiền làm hỏng con gái mà…”

 

Rồi quay đầu lại, lén nhét vào tay ta một xấp ngân phiếu:

 

“Này, không đủ xài thì nói với cha.

Muốn đi đâu thì đi, ai dám bắt nạt con, cha dẫn binh đ.á.n.h hắn!”

 

Thấy không, đó chính là cha ta.

 

Miệng thì than phiền, nhưng trong lòng, thương con hơn ai hết.

 

22

 

Lại một đêm trừ tịch.

 

Năm nay tuyết rơi dày, tuyết lành báo điềm mùa màng bội thu.

 

Trong phủ Tướng quân, đèn hoa rực rỡ, tưng bừng náo nhiệt.

 

Cữu cữu của ta - Thẩm Tòng Văn dẫn theo cữu mẫu, cũng là một nữ tướng quân, cùng biểu đệ về đoàn tụ.

 

Ngoại tổ phụ tuy tuổi cao, thân thể vẫn cường kiện, hiện còn đang cùng cha ta đấu rượu phân cao thấp.

 

“Nhớ năm xưa…”

 

Cha ta say khướt, mặt đỏ như Quan Công, ngửa cổ khoác lác:

 

“Lão tử… bản tướng quân một mình một ngựa, xông vào trận vạn quân, c.h.é.m đầu địch như lấy đồ trong túi…”

 

Mẹ ta ngồi bên bóc quýt, mỉm cười không vạch trần chuyện năm ấy suýt nữa bị đ.á.n.h cho nằm bẹp.

 

“Phải phải, tướng công dũng mãnh vô song.”

 

Cha cười khờ khạo, nắm lấy tay mẹ, cọ cọ lên mặt như mèo con:

 

“Thì phải rồi, không thế sao xứng với phu nhân ta chứ?”

 

Ta ngắm nhìn một nhà vui vầy rộn rã, lại nhìn ra ngoài cửa sổ: vạn nhà đèn sáng, một cõi thái bình.

 

Mười năm trước, nơi này là đống đổ nát, hoang tàn khắp chốn.

Mười năm sau, nơi đây là nhân gian phúc địa, quốc thái dân an.

 

Tất cả là nhờ cha mẹ ta dùng m.á.u xương đ.á.n.h đổi mà có được.

 

*****

 

Ta bước ra sân.

 

Pháo hoa đầy trời nở rộ, soi sáng bầu trời đêm.

 

Dường như ta trông thấy đêm hôm ấy mười năm về trước, trông thấy nữ t.ử áo trắng bị một tên thổ phỉ thô lỗ cõng lên ngựa, cướp về núi.

 

Đó là lúc câu chuyện bắt đầu.