Ai mà ngờ, một lần cướp dâu tưởng như trò đùa, cuối cùng lại kết thành một đoạn nhân duyên giữa loạn thế, bảo vệ được một phương bình yên.
“Tiểu Man, con nhìn gì thế?”
Mẹ đi ra, khoác thêm cho ta một chiếc áo choàng dày.
Năm tháng đặc biệt ưu ái nàng, tuy khóe mắt đã có nếp nhăn, nhưng khí chất lại càng thêm đoan trang, thanh nhã.
“Mẹ.” – Ta nép vào lòng bà –
“Con đang nghĩ, nếu năm đó cha không cướp mẹ về núi, thì sẽ ra sao?”
Mẹ ngắm nhìn pháo hoa rợp trời, ánh mắt dịu dàng và sâu lắng:
“Nếu vậy, e rằng ta đã c.h.ế.t trên đường lưu đày, hoặc lặng lẽ héo úa trong đại viện nơi kinh thành.”
“Còn Thanh Châu này, e đã thành t.ử địa từ lâu.”
Nàng quay đầu, nhìn về phía người đàn ông vẫn đang lớn tiếng uống rượu trong nhà, vẫn ngông cuồng như xưa.
“Cho nên, ta biết ơn cuộc gặp gỡ ấy.”
“Biết ơn cha con đã cho ta một gia đình,
biết ơn Thương Ngô Sơn đã cho ta một thanh đao.”
Trong nhà vang lên tiếng cha ta la hét:
“Nương tử! Tiểu Man! Mau vào ăn sủi cảo! Không vào là ta ăn hết đấy!”
Mẫu thân và ta nhìn nhau bật cười.
“Vào liền đây!”
Lấy sơn hà này, kính tặng nàng.
Cũng kính tặng nhân tâm và ánh lửa bất diệt giữa thời loạn thế.
Phiên ngoại: Sự thật về cuộc "cướp dâu" năm ấy
1
Ta là Diêm Tiểu Man.
Dù nay đã làm vợ, sinh con, trở thành nữ tướng quân danh chấn một phương, nhưng trong mắt cha ta, ta vẫn chỉ là con nhóc khiến ông đau đầu.
Hôm nay là Trung Thu.
Ta dẫn phu quân về thăm nhà mẹ đẻ – chính là người năm xưa bị cha ta chê yếu đuối, nhưng cuối cùng lại cùng ông tỉ thí ba trăm chiêu không phân thắng bại, tân khoa võ trạng nguyên năm ấy.
Mới bước vào cửa, đã thấy cha đang ôm cháu trai, tức là đứa quỷ con nhà cữu cữu ta, ngồi dưới gốc hoè già khoe khoang c.h.é.m gió:
“Năm đó, gia gia oai phong lẫm liệt!
Chỉ một ánh mắt là trúng ý cô cô của con rồi!”
“Khi ấy quan binh đuổi sát, nhưng Diêm Thiết Sơn ta là ai kia chứ?
Ta vung đao chắn giữa đường, gầm lớn:
'Đường này là ta mở, cây này là ta trồng. Muốn qua đường này… để lại… không phải bạc, mà là… để lại phu nhân!'”
“Lúc ấy cô cô con bị khí phách của gia gia dọa cho ngây người, vừa khóc vừa nằng nặc đòi theo lên núi…”
“Khụ khụ.”
Ta ho khan hai tiếng.
Cha quay đầu thấy ta, mặt đỏ như gấc, nhưng vẫn cố chống chế:
“Sao? Ta nói sai à? Năm đó mà không nhanh tay, mẹ con đã bị bọn quan binh ch.ó má kia giải về kinh thành chịu khổ rồi!”
Phu quân ta đứng bên cố nhịn cười đến run cả người.
Cả Thanh Châu ai chẳng biết, Định Viễn Tướng quân Diêm Thiết Sơn oai hùng ngoài trận, nhưng về nhà lại là mèo ngoan.
Chuyện “khí phách dọa được vợ”, chỉ lừa được trẻ con ba tuổi.
Đúng lúc ấy, mẹ ta bưng mâm bánh trung thu ra.
Năm tháng để lại dấu vết trên gương mặt bà, nhưng đôi mắt vẫn trong sáng như thuở ban đầu.
Bà đặt bánh lên bàn đá, liếc nhìn cha ta, cười mà như không:
“Ồ? Vừa khóc vừa nằng nặc?”
Cha lập tức co vòi, cười hề hề:
“Ơ… phóng đại thôi mà, thêm chút màu sắc nghệ thuật.
Nương tử, ngồi nghỉ chút đi, mỏi vai không? Ta bóp vai cho!”
2
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cơm tối xong, cha ta say khướt, gục trên bàn ngáy khò khò.
Ta giúp mẹ dọn dẹp thư phòng.
Khi đang thu dọn tủ sách cũ, một cuốn sổ tay ố vàng rơi ra.
Đó là tập tạp ký khi xưa của mẹ, cũng có thể xem là… nhật ký.
Ta định nhặt lên cất lại, vô tình lướt qua một trang có ghi ngày tháng:
“Năm Kiến An thứ ba, ngày mồng bảy tháng ba.”
Ta khựng lại.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ngày này ta nhớ rất rõ, vì năm nào cha cũng uống rượu mừng, nói là kỷ niệm ngày cướp vợ thành công.
Chính là ngày trước khi mẹ bị "cướp lên núi".
Dưới cơn tò mò thúc đẩy, ta mở trang ấy ra đọc.
Xem xong, ta trừng mắt, há miệng.
Đây… đây nào phải bị cướp? Rõ ràng là…
3
“Năm Kiến An thứ ba, ngày mồng bảy tháng ba. Mưa.”
Gió kinh thành ngày càng tanh nồng.
Phụ thân trước khi bị bắt từng âm thầm truyền thư, nói nhà họ Phó đã đầu hàng ngoại tộc, muốn mượn tay Mãn Di dọn sạch dị nghị trong triều.
Nếu ta quay về, chẳng khác gì làm vật tế sống, hoặc sẽ thành chim hoàng yến bị giam trong lồng son.
Nhưng ta không cam tâm.
Ta – Thẩm Ý – dù là nữ nhi, cũng từng đọc sách Thánh hiền, học đạo trị quốc.
Chẳng lẽ lại như cánh bèo trôi nổi, để mặc người đời xâu xé?
Nghe nói nơi Thanh Châu có Thương Ngô Sơn.
Sơn chủ Diêm Thiết Sơn từng là giáo úy tiền phong doanh, vì bất khuất mà bị hãm hại, phải giả c.h.ế.t lánh thân.
Dù là thổ phỉ, nhưng cướp có đạo, thường cướp kẻ giàu, giúp kẻ nghèo.
Quan trọng hơn cả, Thương Ngô Sơn địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công, là lối sống duy nhất trong cõi loạn này.
Ta đã dò kỹ tuyến đường.
Ngày mai sẽ đi qua địa giới Thanh Châu. Chi bằng liều một phen.
Thà gả cho một tên thổ phỉ đầy nghĩa khí, còn hơn gả cho một gian thần như Phó Lang.
Nếu thua, ta c.h.ế.t không hối.
Nếu thắng, trời cao mặc sức chim bay.
[Ngày mồng tám tháng ba. Âm chuyển quang]
Phu xe Lão Mã hoảng hốt, nói phía trước có ổ thổ phỉ.
Ta bảo: “Đi đường nhỏ.”
Vì ta biết, đường lớn bị quan binh gác kỹ, chỉ có đường nhỏ quanh chân núi Thương Ngô là nơi Diêm Thiết Sơn thường xuất hiện.
Quả nhiên, hắn đến.
Thô kệch hơn tưởng tượng, râu ria xồm xoàm như gấu đen.
Nhưng ánh mắt hắn nhìn ta không có d.ụ.c niệm, mà có sự kinh diễm… cùng một chút hoảng loạn lúng túng.
Khoảnh khắc ấy, ta biết – ta đã thắng cược.
Khi hắn bế ta lên lưng ngựa, ta ngửi thấy mùi mồ hôi và mùi rượu trên người hắn — là mùi của người sống.
Hắn run rẩy.
Thú vị thật — một tên thổ phỉ g.i.ế.c người không chớp mắt, cướp một nữ nhân lại run như cầy sấy.
Diêm Thiết Sơn, mong được chàng chăm sóc đến trọn đời.
4
Ta gập nhật ký lại, lòng còn chưa nguôi sóng.
Ngoài sân, mẫu thân đang đắp chăn cho cha ta.