Cha ta lẩm bẩm trong mộng, vô thức nắm tay mẹ ta, cọ lên má:
“Nương tử… đừng đi…”
Ánh mắt mẹ nhìn ông đầy thương yêu.
Hóa ra là vậy.
Cái gọi là "cướp dâu" năm ấy, kỳ thực là mẹ ta tự sắp đặt một màn bỏ trốn.
Ta đã nghi ngờ từ lâu.
Với trí tuệ của mẹ ta, nếu thật không muốn bị bắt, có hàng trăm cách thoát thân, chẳng thể để cha ta dễ dàng cướp về núi.
Nàng đã nhìn thấu sự hôi tanh của thế gian, nên chủ động chọn vùng đất hoang vu nhưng thuần hậu này.
Chọn người đàn ông thô lậu bên ngoài, nhưng nóng bỏng trong tim — cha ta.
Ta bước ra sân, khẽ gọi:
“Mẹ.”
Mẹ quay lại, ra hiệu nhỏ giọng.
Ta giơ cuốn nhật ký lên:
“Mẹ, thế này có phải… ‘tiên nhân nhảy hố’ không?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Mẹ hơi sững người, rồi thấy cuốn sổ trong tay ta.
Khuôn mặt xưa nay luôn điềm tĩnh của bà bỗng đỏ hồng hiếm thấy.
Bà vội bước tới, giật lại cuốn nhật ký, giả bộ tức giận:
“Con nhóc c.h.ế.t tiệt, ai cho con lục đồ linh tinh hả?”
“Cha mà biết được sự thật, chắc khóc lăn trong xó nhà mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta cười gian:
“Cả đời ông ấy khoe khoang, hóa ra bị mẹ bày kế!”
Mẹ thu cuốn sổ vào tay áo, nhìn cha đang ngủ say, khẽ cười vừa ranh mãnh vừa dịu dàng:
“Ngốc à, thế gian này làm gì có nhiều nhất kiến chung tình như thế.”
“Cái gọi là nhân duyên, chẳng qua là một người liều mạng đ.á.n.h cược, còn người kia… vừa hay cam lòng đem mạng ra đáp lại.”
“Cha con tuy ngốc, nhưng… khiến ta thắng cả đời.”
5
Sáng hôm sau.
Cha ta tỉnh dậy, vươn vai một cái:
“Nương tử! Sáng nay ăn gì? Ta muốn ăn bánh hành chiên!”
Mẹ đang chải tóc trước gương, nhàn nhạt đáp:
“Tự làm đi.”
“Được luôn!”
Cha ta hí hửng chạy vào bếp, đi ngang qua ta còn nháy mắt đắc ý:
“Thấy chưa? Mẹ con thương ta lắm, biết ta thích nấu nướng nên mới cố tình nhường cơ hội!”
Ta nhìn bóng ông béo tròn trong bếp, vừa nấu vừa ngân nga, lại nhìn mẹ ta trong phòng vừa cài trâm, vừa cười nghiêng mặt.
Xong rồi.
Cha ta… kiếp này coi như bị mẹ ta ăn sạch.
— HẾT —